Mễ cúi đầu,tiếp tục mở quyển tạp chí tiếp theo.Cô cố gắng nhịn cười,ha ha,bất kể anh biến thành như thế nào,vẫn bị cô làm cho trở nên khù khờ,dễ thương thật!
Doãn Đường Diêu thẫn thờ xem tạp chí trên bàn.
Nằm mơ?……Này!Cho mình là kẻ ngốc à!Hơn nữa rõ ràng nghe thấy tiếng cô ta cười trộm!
“Này!”Giọng anh dọa dẫm.
Cô vội vàng dứt tiếng cười,tỏ vể nghiêm túc nghe anh nói:
“Sao vậy?”
Giả vờ chẳng giống chút nào!Doãn Đường Diêu nhìn ánh mắt cô đầy khả nghi,làn môi đang cố gắng ngậm chặt lại để nhịn cười,giống hệt một con cao vừa ăn trộm gà xong.
Chỉ là—–
Hình như dễ thương hơn lúc bị bệnh.
“Tại sao tôi lại phải xem những thứ này?”
Lật qua lật lại chồng tạp chí,chỗ đánh dấu đều là những thứ nhàm chán,”tài nguyên nhân lực”,Doãn Đường Diêu không ngần ngại đẩy chúng sang một bên,suýt chút nữa đập vào đầu sinh viên nam đang đọc sách bên cạnh.
“Xin
CHƯƠNG 5 – 7 (5)
lỗi xin lỗi…..”Tiểu Mễ vội vàng xin lỗi sinh viên bên cạnh,rồi cầm lấy chồng tạp chị kéo lại về phía trước mặt Doãn Đường Diêu,nói nhẹ nhàng:”Anh quên mất bài luận đó rồi?”
“Bài nào?”
Tiểu Mễ định nổi giận nhưng nghĩ giây lát,cô lại nở nụ cười:”Bài luận viết cho thầy giáo Tài nguyên nhân lực.”
Doãn Đường Diêu từ ký ức xa xăm của mình cuối cùng cũng lấy được đôi chút bóng hình mờ ảo.
“…..Không phải cô đã viết thay tôi rồi à?”
“Em đã viết thay anh.”
“Thế còn viết cái gì nữa?”Doãn Đường Diêu mơ hồ.
Tiểu Mễ cố bình tĩnh,nở nụ cười:
“Anh rất thành thật,anh nói bài luận không phải của anh.”
“…..”Doãn Đường Diêu sững người,đột nhiên cảm thấy trước mắt sao Kim đang bay.
Tiểu Mễ mỉm cười:”Cho nên,trước thứ 6 anh bắt buộc phải nộp một bài luận mới cho thầy giáo.”
“Cô cười rất tà ác.”Trong sao Kim hỗn loạn,Doãn Đường Diêu vẫn nhìn thấy nụ cười giả vờ của cô.
“Đâu có,khụ!”Tiểu Mễ cúi đầu xuống ho,khi cô ngẩng đầu dậy,lại là nụ cười thuần khiết như thiên sứ,”thực ra,em rất ngưỡng mộ sự thành thực và dũng cảm của anh,tự đưa ra quyết định viết bài luận thay anh là lỗi của em.Cho nên bài luận này anh phải cố gắng viết nhé.
“Cô viết thay cho tôi.”
“…….?”Tiểu Mễ đờ người ra.
Chồng tạp chí dày bị đẩy về trước mặt cô,Doãn Đường Diêu lại gục mặt xuống bàn trong thư viện để ngủ.
“Nhưng mà lần trước anh—–”
“Lúc đó tôi không biết cô đang giở trò gì.”
“Giở trò?”
“Ví dụ như viết bài luận thay tôi để cảm động tôi,bắt ép tôi phải hẹn hò với cô.”Anh trừng mắt nhìn cô,giọng nói lạnh lùng.
Tiểu Mễ há hốc mồm.Kẻ đáng ghét này,cô là loại người bắt ép người khác ư?!Cuối cùng cô cũng hiểu ra tâm trạng của Lữ Động Binh bị cắn(?)
“Này!”
“…..”Cô buồn buồn.
Cô lườm như vậy rất xấu.”Giọng nói anh lạnh lẽo như dao.
“Tôi lườm?”
“Tiểu Mễ!”Doãn Đường Diểu tỏ vẻ lúng túng.
Cô vuốt vuốt tóc,tò mò nhìn anh:”Anh đang muốn cười hay muốn khóc?”
oOo
Doãn Đường Diêu gõ vào đầu cô!
Đau quá~~~~
Tiểu Mễ ôm đầu kêu đau.
“Còn nữa,lần đó trên taxi cô đẩy tôi xuống,đúng không?!”Doãn Dường Diêu hung dữ.Thật kỳ lạ,khi cô bị bệnh anh rất yếu ớt như ngọn cỏ,khi hết bệnh lại đáng ghét như vậy.
Tiểu Mễ hai mắt sùng bái:
“Wow,sự việc lâu như vậy mà anh còn nhớ à,giỏi thế!”
“Cô quên rồi?”
Cô gật đầu.
“Bộp!”
Lại một cái gõ nữa lên đầu cô.
“Nhớ ra chưa!”Ánh mắt anh thật đáng sợ.
Tiểu Mễ xoa đầu:”À,nhớ ra rồi!”Cô cười,đưa tay ra:”Tiền xe tất cả 16 tệ,em không thu lãi suất.”
“Bốp!”
Anh giơ tay đập mạnh vào bàn tay cô!
“Đau chết đi được~~~”Nước mắt cô chảy ra,cô lấy tay xoa xoa để giảm đau,”đau qua~~~tay cũng đau,đầu cũng đau~~~”
Cô đang giả vờ đau!Doãn Đường DIêu không biểu cảm.
Chỉ là,bàn tay cô đỏ lên một chút,trán cũng sưng lên một chút…..
“Này.”
Anh hét lên với cô.
Cô vẫn cúi đầu xuống,ngoại trừ vai đang run,cô im lặng giống như một bức tượng.
“Để tôi xem!”Anh đưa tay nắm lấy tay cô,bàn tay vừa chạm vào,bàn tay cô ấm áp.Đáng ghét!Rõ ràng là không đánh mạnh mà!Mím chặt môi,trong mắt anh đầy vẻ khổ sở.
“Đau lắm không?”
Anh lấy tay xoa cho cô.
“Thổi một chút là hết đau.”Cô nhẹ nhàng nói,giọng nói có vẻ run run.
“Đó đều là lừa trẻ con!”Đáng ghét,chỉ có đồ ngốc mới làm như vậy.
Cô lại không nói gì,vai lại bắt đầu run lên.
Các sinh viên trong thư
CHƯƠNG 5 – 7 (6)
viện yên lặng đọc sách,thỉnh thoảng có có một hai sinh viên nói chuyện thì thầm.Ánh nắng chiếu xuyên qua kính chiếu sáng khắp trong phòng.
Doãn Đường Diêu kéo tay cô về một góc mà các sinh viên khác không dễ nhìn thấy.
“Phù—–!”
Anh hung sữ thổi một hơi mạnh vào bàn tay cô!
Buồn chết đi được!Tiểu Mễ không nhịn được,cười thành tiếng,vội vàng lấy tay che miệng lại,không dám để bản thân cười quá lớn.
Doãn Đường Diêu lườm cô.
Đôi tay Tiểu Mễ đưa lên che miệng cười.Thực ra,thực ra thật dễ thương!Cô cười hạnh phúc.Cô biết rằng,bất kể anh như thế nào,đều sẽ mãi mãi đối xử tốt với cô.
“Mễ!Ái!”
Doãn Đường Diêu lạnh lùng.
Các giáo viên và sinh viên trong thư viện đều quay mặt về phía anh và cô.
“Suỵt!”
Cô đưa tay ra hiệu,dùng lời nói nhỏ bé nhất:”Yên lặng,đây là thư viện.”
“Cô lừa tôi!”Doãn Đường Diêu tức giận.
“Vâng