Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Sẽ Có Thiên Thần Thay Anh Yêu Em

Tác giả: Minh Hiểu Khê

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 326255

Bình chọn: 8.00/10/625 lượt.



“Cái này ăn vào cũng gây ồn!”

Uy Quả Quả sững người,mắt cũng quên nhấp nháy.

Doãn Đường Diêu lại trừng mắt nhìn cô chốc lát,nói:”Đi lên thư viện!Tiểu Mễ cần nghỉ ngơi,cô ở trong phòng sẽ gây ồn!”

Cửa phòng ký túc “binh”….đóng lại!

Uy Quả Quả bị Doãn Đường Diêu đẩy ra ngoài,cô đần người đứng đó,lắc lắc đầu,không hiểu chuyện gì đang xảy ra.Trong đó,hình như là phòng của cô cơ mà,Tiểu Mễ hình như là bạn của cô,hình như kẻ luôn luôn hung dữ với Tiểu Mễ là anh ta cơ mà!

Còn nữa—–

Kể cả phải đến thư viện thì cũng phải mang cặp sách chứ!

Bình tĩnh lại,Uy Quả Quả dúng sức gõ cửa:

“Này!Mở cửa ra!Cặp sách của tôi vẫn ở trong đó!Còn nữa,phải đi ra ngoài là anh chứ!Để anh chăm sóc Tiểu Mễ,bệnh của cô ấy chỉ càng nặng thêm!”

Cửa mở ra.

Uy Quả Quả không không dừng lại kịp chút nữa ngã vào trong phòng.

Một cái cặp sách đập vào người cô,cô còn chưa kịp bước chân vào trong phòng,cửa phòng đã nhanh chóng bị đóng sập lại!

Tiếng Doãn Đường Diêu trong nhà dọa dẫm:

“Cô mà còn dám làm ồn đến Tiểu Mễ,tôi sẽ cắt cổ cô!”

Tiếng nói thật hung dữ.

Uy Quả Quả im lặng,đấu tranh tư tưởng một lúc,cuối cùng quyết định chịu thua.Cô cúi xuống nhặt cặp sách lên,chuẩn bị lên thư viện,rồi mắt cô lại trợn tròn—-

Trời!

Cặp sách Doãn Đường Diêu vứt ra là của Tiểu Mễ!

Doãn Đường Diêu là một thằng ngốc!

Doãn Đường DIêu là con lợn!

Từ hôm đó trở đi,trong ký túc ngoại trừ buổi đêm Doãn Đường Diêu không cho phép bất cứ ai “làm phiền” Tiểu Mễ dưỡng bệnh,Uy Quả Quả,Thành Quyên và Dương Khả Vi ngày nào cũng phải lang thang bên ngoài.Thành Quyên thì không sao,cô ngày nào cũng quen ở trên thư viện rồi,nhưng mà Uy Quả Quả và Dương Khả Vi thì thật tệ.Dương Khả Vi tức giận đến sôi người,nhưng trước mặt Doãn Đường Diêu không dám nói gì.Ha ha,nhìn biểu cảm của cô ấy trở thành niềm vui duy nhất Uy Quả Quả trong mấy ngày đó.

Nhưng mà,bệnh của Tiểu Mễ thật sự đang khôi phục rất nhanh.

“Bệnh không nhanh khỏi,các bạn sẽ không quan tâm đến mình nữa.”Tiểu Mễ xấu hổ nói với Uy Quả Quả đang nằm trên giường thở dài.

“Xin lỗi mà…”

“Quả Quả…”Tiểu Mễ khổ sở.

Uy Quả Quả lườm cô,”chỉ có bạn là bảo bối,chúng mình đều là cỏ rác!Tức chết đi được!”

“Xin lỗi mà,Quả Quả.”Tiểu Mễ cúi đâu.Cô biết rằng Doãn Đường Diêu thật quá đáng.Nhưng mà,anh không cho cô cơ hội nói nào.Chỉ cần cô mở miệng,anh lại hét bắt cô im lặng.Cô nếu như muốn nói bằng được,anh sẽ dùng chăn bịt miệng cô lại.

“Doãn Đường Diêu là thằng điên!”Uy Quả Quả nhắc lại lời cô đã nói n lần.

“Ừ.”

“Ừ cái gì!Hắn là một thằng hâm,bạn còn thích hắn à,bạn còn điên hơn cả hắn ấy!”

“Ừ.”

“Lại ừ cái gì!”Uy Quả Quả lườm cô.

CHƯƠNG 5 – 7 (4)

“Điên mà,mình là kẻ điên.Đương nhiên,phải “ừ” rồi.”Tiểu Mễ cười khờ dại.

“Thôi,chịu không nổi bạn rồi!”

Uu Quả Quả nhịn không nổi cười thành tiếng.Nụ cười này,làm cô không còn cách nào tức giận tiếp được nữa.

“Bạn rốt cuộc thích Doãn Đường Diêu ở điểm nào hả?Tiểu Mễ.”

Nụ cười của Tiểu Mễ vụt tắt,sắc mặt của cô trở nên khó hiểu.Lúc đó,Uy Quả Quả đôi chút có thể nhìn thấy trong mắt cô một tình cảm ghi tâm khắc cốt.Sau đó,Tiểu Mễ cười,nụ cười nhạt….

“Chỉ cần là anh ấy,cái gì mình cũng thích.”

*** ***

Đợt lạnh qua đi,thời tiết trở nên nóng nực.Ánh nắng xuyên qua cửa kính chiếu vào phòng đọc sách,các sinh viên cắm cúi tìm kiếm sách báo tạp chí.

oOo

Tiểu Mễ ôm một chồng tạp chi bước đến,ngồi xuống,đưa tay lau mồ hôi trên trán.Cô mở tờ tạp chí kinh tế ra chăm chú xem,hễ nhìn thấy bài viết nào có dòng chữ “tài nguyên nhân lực” là cô kẹp lại.Nửa tiếng sau,cô đã dùng hết mười mấy chiếc kẹp.

Ừ,tương đối rồi.

Cô vươn vai,thở một hơi dài,sau đó nhìn sang Doãn Đường Diêu bên cạnh đang gục mặt xuống bàn ngủ ngon lành.

“Dậy đi….”cô đẩy nhẹ vào vai anh.

Anh tiếp tục ngủ,dường như đang cố gắng từ chối sự làm phiền đáng ghét đó.

“Dậy đi nào!”Cô nói lớn vào tai anh.

Đáng ghét!Ánh nắng ấm áp như thế này thật phù hợp để ngủ!Là đứa nào không muốn sống đây!Bàn tay anh nắm thành nắm đấm trên bàn,mắt nhắm chặt,rồi văng ra vài câu nguyền rủa.

“Dậy,dậy,dậy,dậy….”

Giống như niệm chú,âm thanh liên tục phát ra bên cạnh anh.Doãn Đường Diêu dữ tợn ngẩng đầu dậy,mắt rực lửa!Muốn chết à?!

Tiểu Mễ đang yên lặng xem sách.

Cô cúi đầu xuống,cố gắng nhịn cười.Nghe thấy anh động đậy,cô quay đầu đi,giả vờ ngạc nhiên:”A,đang định gọi anh,anh đã dậy rồi,tốt quá.”

“Vừa rồi……”Doãn Đường Diêu trừng mắt nhìn cô.Rõ ràng là giọng nói của cô đánh thức anh!

“Em cũng đang định đánh thức anh,nhưng mà,”Cô cười ngọt ngào,”nhìn anh ngủ ngon như vậy,nên định để anh ngủ thêm một lúc nữa.”Dáng vẻ của anh thật đáng sợ.

“Không phải cô?!”

“Em?Em làm sao?”Tiểu Mễ giả vở ngạc nhiên,rồi mỉm cười,”vừa rồi anh nằm mơ thấy em phải không?”

Doãn Đường Diêu nghi ngờ dò xét cô.

“Mơ thấy gì về em?”Cô vui vẻ cười,”nói cho em biết đi!”

“Mơ thấy cô biến thành cái đồng hồ báo thức”

Tiểu Mễ mỉm cười,cô đẩy chồng tạp chí về phía trước mặt anh.

“Nội dung cần xem em đều dùng ghim kẹp lại rồi,không nhiều lắm đâu.Anh xem đi,em tiếp tục tìm tài liệu.”

Tiểu


Insane