gia này nhiều như thế nào.
Mấy hôm nay, cô đã nghe nhiều về sự tích huy hoàng của vị đại thiếu gia này, nghe đến lỗ tai cô nổi cả nhọt, vậy cũng đành, hắn cứ luôn liên lụy cô bị vạ lây, bị người ta nhắm vào hệt như một tấm bia, cảm giác thật không tốt chút nào.
Nhìn họ đang vừa ăn vừa phiếm chuyện, bộ dạng vô cùng mê trai, cô biết là mình chẳng thể nghỉ ngơi yên ổn rồi.
Ừm, dẫu sao cô cũng khó khăn lắm mới phấn chấn lên được, vậy thì cứ làm quen môi trường đã, dạo dạo sân vườn nhé! Cô tự nhủ.
Thế là cô len lén trốn khỏi phòng, dù sao cũng không ai thèm để ý.
Đây là một khu vườn biệt lập, tường hồng ngói tía, chính giữa còn có vài đoạn đường nhỏ lót sỏi vụn nhiều màu sắc, vắng vẻ và tinh tế.
Khu vườn rất yên tĩnh, chỉ có tiếng gió thổi vọng bên tai.
Giữa sân là một chiếc ao có diện tích không nhỏ, xung quanh ao nước được bài trí nhiều nham thạch to nhỏ, trong hồ toàn những con cá chép tung bơi thoải mái.
ên cành cây to, lá non bắt đầu đâm chồi nảy mầm. Chiếc mầm be bé e thẹn lú đầu ra khỏi thân cây nhỏ nhắn để đón ánh nắng mặt trời.
Ôn Tâm thong thả đi tới đi lui một vòng, lần đầu bước ra khỏi căn phòng này, ai ngờ lại có sân vườn sạch sẽ, non xanh nước biết, sân vườn cầu có đình, cảm giác rất phục cổ và rất nho nhã. Nhưng dọc hành lang đi có rất nhiều gian phòng khéo kín cửa, hệt như dãy nhà chung cư, khiến cô rất tò mò.
Chẳng lẽ nơi này ngoài cô ra, còn có những khách ở trọ khác?
Lòng hiếu kỳ đủ để giết chết một con mèo. Những nghi vấn này đã thu hút sự hứng thú của cô. Cô tùy tiện chọn gian phòng bên trái phòng mình, quyết định bước vào thám thính nhà hàng xóm bên trái.
May quá! Cửa phòng không cài then, vuốt trước đẩy nhẹ đã mở bật cửa rồi. Nhưng cô vẫn chưa động đậy, sững sờ ngoài cửa sổ, cảnh tượng trước mắt khiến cô ngạc nhiên đến ngây ra. Nhìn vào bên trong, chẳng có gì cả, chỉ có một con lợn?!
ời ơi! Ta hoa mắt rồi phải không?
Ôn Tâm không tin nổi vào mắt mình, bước đến gần, dùng hết sức lấy vuốt mèo dụi dụi con mắt, sau cùng vẫn xác nhận được rằng đó đúng là con lợn.
Lúc này, hai nhạc sư bước vào, một người cầm cây đàn, một người vác chiếc ghế, ngồi thẳng lưng xuống, kinh long mạn niệp (Là hai chỉ pháp để đánh đàn tì bà : ấn trên dây đàn và gãy đàn), đàn một khúc nhạc không biết tên cho con lợn nghe.
Rốt cuộc đang làm trò gì nhỉ?
Ôn Tâm chưa kịp hoàn hồn thì đã sự việc ngoài sức tưởng tượng hơn nữa. Dưới sự hòa tấu của âm nhạc, con lợn bắt đầu ve vẫy đuôi, kịch liệt vặn vẹo cái mông đẫy đà, ba tấc “Kim Liên” (Ba tấc kim liên : dùng để chỉ bàn chân nhỏ nhắn của các cô gái) thì bước lên trước, lùi ra sau, tung tăng nhảy múa.
Ôi! Không phải chứ! Vậy cũng được sao.
Tên thiếu gia này có phải bị tâm thần không? Hay não bị ứ nước rồi?
Cô, một con mèo, có hai người hầu hạ; nó, một con lợn, có hai người hòa tấu.
Tới nước này rồi à, động vật còn cao cấp hơn cả con người.
Có tiền không chỗ tiêu sao? Hay là thời thế thay đổi rồi?
Lòng hiếu kỳ thôi thúc, cô quyết định tiếp tục thám hiểm.
Nếu đã xem xong hàng xóm bên trái thì tất nhiên cũng phải sang làm phiền láng giềng bên phải.
Cánh cửa của láng giềng bên phải cũng không cài then. Cô nhẹ nhàng bước vào. Tuy cô đã chuẩn bị sẵn tâm lý ngay trước cửa, nhưng cảnh tượng trước mắt cũng khiến cô phải thốt lên kinh ngạc.
Một chiếc ao trong phòng kín?
Tất nhiên, đây không phải trọng điểm, trọng điểm là mấy con vật trong ao.
Một con ếch da xanh, bụng trắng, nằm ngửa bốn chân bên ao nước, bốn chi nhúc nhích thế nào cũng không có cách trở thân lại đuôc.
Một con cua to mập, toàn thân trắng như tuyết, khác hẳn màu sắc của những con cua thường, càng khác loài hơn nữa là, nó không bò ngang, mà dựng thẳng đứng bò dọc, hành động rất nhanh nhạy.
Một con rùa đang náu trong nước, bò này, bơi này, xoay này, thỉnh thoảng nó còn đưa tứ chi ra khoe, biểu hiện rất linh hoạt, tiếc là không có cái đầu.
Nhìn đi, nhìn đi, cô bất giác cười lên!
Chuyện quái gì đây?
Con ếch nằm? Con cua bò dọc? Con rùa không đầu?
Không biết tiếp đến có khi nào là khỉ đầu chó nhảy điệu Hula, Kền kền mọc lông, chó chồn ấp trứng, cú mèo trồng cây chuối, gấu không đuôi mọc đuôi không nhỉ?
Thiếu gia nhà này chắc bị điên mất rồi, nếu không thì tại sao lại nuôi cả đống động vật kỳ lạ như thế này chứ! Ôn Tâm thầm nghĩ.
Đột nhiên, hình như cô loáng thoáng nghe thấy tiếng gầm gừ, âm thanh rất khẽ, nhưng có thể nhận thấy tiếng đó phát ra từ bên ngoài.
Cô lảo đảo bước ra cửa, ngóng tai lên nghe, giương đông giương tây. Hình như căn phòng đơn ở khu vườn bên trái có động tĩnh.
Ai ở trong đó vậy?
Chảnh chọe đến thế! Căn phòng độc lập còn hơn hẳn chung cư mà cô ở ghép nữa!
Tinh thần cô lập tức phấn chấn, tăng tốc bước đi. Chớp mắt thì đã đi tới trước cửa phòng đó.
Kỳ lạ! Cửa to được đóng chặt, khóa lại nghiêm ngặc. Sau khi quan sát kỹ lưỡng một hồi, cô phát hiện bờ tường bên cạnh cánh cửa có một lỗ nhỏ, nếu không quan sát kỹ cũng khó mà nhận ra.
ong lòng Ôn Tâm tự nhủ: Chắc đây là cửa nhỏ hay là nơi đưa cơm nước vào thì phải, nhưng may mắn rằng cánh cửa vừa đủ cho cô đi lọt, nên có
