ng đen đến kinh hồn, trông như chén mực vừa đen vừa đậm, vừa nồng, cô hết muốn nuốt rồi.
“Thuốc đắng dã tật. ” Kéo người cô lại, để cô ngồi một góc 90 độ so với y, Nam Cung Cẩm nhẹ nhàng dỗ.
“Mặc kệ, ta không uống thứ quái quỷ này! ” Ôn Tâm dằn co, nhất quyết không chịu uống.
“Nhóc con này, ta thật hết cách với nàng. ” Y cười âu yếm, bưng chén thuốc lên uống một hơi, sau đó cúi đầu kề sát môi cô, khiến cô không thể không uống thứ chất lỏng ấm áp đó.
Lúc đầu Ôn Tâm hoảng đến ngớ ra, nên mới để y thừa cơ hội.
Chờ khi cuối cùng y cũng “đút” xong, cô mới thẹn thùng hỏi: “Sao…ngươi lại có thể làm như vậy? ”
“Tại sao không thể? ” Y nhún vai trêu đùa.
“Ta không uống, ngươi đừng làm loạn nữa! ”
Đáng tiếc, Nam Cung Cẩm hoàn toàn xem lời cô như gió thổi bên tai, đẩy nhẹ cô xuống gối, tiếp tục “đút” cô bằng cách này.
“Ưm…” Đôi tay Ôn Tâm bị bàn tay to của y nắm lại, không thể cử động.
Chờ sau khi y vừa ý mới đặt chén thuốc xuống, lấy trán chạm vào trán cô, “Hình như hết sốt rồi. ”
“Hết rồi, sức khỏe ta rất tốt….” Cô hổn hển nói, hình như có chút mâu thuẫn.
“Nhóc con. ” Y lại cúi đầu xuống, muốn hôn cô.
Ôn Tâm vội né tránh, “Làm gì thế? Ta tuyệt đối không uống nữa đâu! ”
“Ở chỗ này của nàng còn một tý, không được lãng phí! ” Y chỉ vào vài giọt thuốc trên vành môi cô, vừa nói vừa dùng lưỡi liếm chúng đi. Cử chỉ kích động này khiến cô nín thở, quên mất mình muốn nói gì. Đôi môi y và cô ma sát vào nhau, tạo ra khoái cảm khó thể nào diễn tả.
“Ưm….” Cô không phải cô muốn dằn co, nhưng đôi tay bị hắn nắm chặt, thực sự không thể chống cự. Thêm vào đó, cơ thể hắn dính sát vào cô, sự tiếp xúc của làn da và hơi ấm khiến toàn thân cô không ngừng run rẩy.
“Không được cự tuyệt ta. ” Y không kìm lòng nổi cúi thấp mặt, hôn như mưa vào má cô, trán , mũi, mắt và cằm.
Sau đó dừng lại trên làn môi nhỏ xinh của cô, nhẹ nhàng hôn vào, từ cạn vào sâu, đi vào trong miệng cô, quấn chặt đầu lưỡi cô, và cố ý mút vào, tận hưởng, như đang thưởng thức một món ngon nào đó.
Cô không biết nên nghĩ gì, nên làm gì, cô vẫn còn trong trạng thái vô thức. Môi hắn hệt như có sức hút không diễn đạt được, khiến cô rơi vào một không gian mềm mại, chẳng còn tí sức lực nào.
Có thật là con người bị tách làm hai nửa không nhỉ? Cô mơ màng nghĩ, tại sao rõ ràng cô tự nhủ phải giữ khoảng cách với hắn nhưng cơ thể dường như có một suy nghĩ khác, lại thân mật hôn nhau với hắn?
Trời ạ! Có phải nàng đang quyến rũ y không?
Ngước mắt nhìn đôi má hồng hào của cô, ngay đến cần cổ trắng ngần mềm mại ấy cũng bị nhuốm một lớp màu hồng phấn nhàn nhạt, kéo dài đến tận lồng ngực trắng nõn như ngọc. Y cảm thấy bụng dưới mình nóng bỏng khó chịu, ngay đến lồng ngực cũng có một luồng khí nóng chảy khắp người.
Y cúi người áp chặt cơ thể cô, đôi tay bắt đầu không an phận dịch chuyển, vuốt ve từng nơi một, khiến người cô tê dại.
“Cẩm….”
Y tiếp tục hôn cô, thậm chí là mút, khiến cô cảm nhận được vùng nhạy cảm mà trước giờ bản thân cô chưa nhận ra. Trời, đây là thứ cảm giác gì thế? Cô tưởng mình sắp ngất rồi, nhưng vẫn cảm nhận rõ cái nóng bỏng của ngọn lửa đó.
“Á…..” Ôn Tâm bất giác khẽ rên, co người lên, một luồng điện chảy khắp người, khiến cô không ngừng rung động.
Chết tiệt!
Y đang làm gì thế? Hiện nàng vẫn còn đang là bệnh nhân!
Cô rên lên một tiếng khiến Nam Cung Cẩm kịp thời lấy lại lý trí, vội vàng ngồi dậy.
“Sao rồi? Vẫn ổn chứ.” Hơi thở y gấp thúc, ôm cô vào lòng lần nữa. Trước giờ y luôn tự đánh giá cao sức kìm chế của mình, nhưng mới lúc nãy y suýt mất kìm chế rồi.
“Ngươi….thật là đáng ghét! ” Dám sàm sỡ cô! Sau khi cô thở đều lại, trừng mắt giận dữ, gương mặt vốn trắng bệch đã giận đỏ lên.
“Xin lỗi, sẽ không có lần sau đâu.” Y hôn phớt qua gương mặt nhỏ nhắn của cô, âu yếm xoa đầu cô, “Yên tâm, trước khi chúng ta thành thân, ta sẽ không làm bừa nữa. ”
“Thành thân? ”
…
Ôn Tâm mở to mắt, ánh mắt mông lung lập tức trở nên ưu tư, cô vội dịch chuyển ánh nhìn, cúi đầu tránh né.
Nam Cung Cẩm chưa nhận ra điều bất thường ở cô, chỉ tưởng cô đang e thẹn. “Đúng thế, chờ khi vết thương nàng khỏi hẳn, chúng ta lập tức về Nam Cung phủ chuẩn bị hôn lễ. ”
Nhìn vẻ vui mừng lộ trên gương mặt y, Ôn Tâm có chút hoang mang, chẳng biết nên làm thế nào, tim đập loạn xạ, và có cảm giác tội lỗi khó có thể chịu đựng.
Thành thân với một con mèo? Trên đời còn chuyện hôn nhân nào hoang đường như vậy không?
Cũng có thể chờ sau khi cô lại biến thành mèo, y mới chịu bỏ cuộc….
Ánh mắt Ôn Tâm trở nên ảm đạm, một thoáng ưu thương phớt qua gương mặt cô.
Lại mấy ngày trôi qua, vết thương của cô khỏi hoàn toàn rồi, và cũng không biến thành mèo.
Theo kế hoạch ban đầu, Nam Cung Cẩm đưa cô về phủ Nam Cung.
Họ vừa bước ra vương phủ, cô như một kẻ quê mùa, người bán buôn trên phố, người đi đường, xe cộ và kiến trúc, đều khiến cô tò mò, cứ phải nhìn ngắm thật kỹ mới thôi.
“Đó là gì? “Câu hỏi này nhiều nhất, Ôn Tâm chưa từng dạo phố ở thời đại này, điều gì cũng tỏ ra mới mẻ.
“Nàng không biết? ” Nam Cung Cẩm luôn hỏi lại như vậy rồi mới hồi đáp từng câu một.
Khi cô cầm vài cây