pacman, rainbows, and roller s
Ranh Giới

Ranh Giới

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324625

Bình chọn: 8.00/10/462 lượt.

ai là trời sáng , chúng ta sẽ đón ánh bình mình mới , niềm vui mới , và hạnh phúc mới …hãy tin anh đi !

_Nhưng em …giờ này chắc mẹ đang lo lắng lắm …- Mắt nàng rưng rưng .

_Anh cũng có tâm trạng như em …nhưng biết làm gì hơn , chỉ cần mai chúng ta trở về , tất cả sẽ lại yên bình . – Tôi bùi ngùi :

_Đây là lần thứ 2 anh trốn nhà đi qua đêm !

_Sao cơ !? – Nàng quay lại nhìn tôi sửng sốt .

Nhẹ nhàng kéo nàng vào lòng , mắt tôi nhìn vào khoảng không vô định , những ký ức năm xưa lại tràn về …ngày ấy …cũng là một ngày mưa …

d♥•’¯) ♥♥hg♥♥ (¯’•♥c

_Em Hiếu , ra có mẹ gặp .- Cô giáo chủ nhiệm lớp 6F ngó vào lớp , gọi .

_Dạ có em – Đang mải đuổi nhau với mấy đứa bạn trong lớp , tôi chạy ra thở hổn hển :

_Mẹ em đâu cô ?

_Đang chờ em ngoài cổng đó .

Tôi co giò định chạy ra thì cô lấy tay chặn lại :

_Khoan đã , mẹ em bảo em mang cặp về , mẹ viết đơn xin nghỉ học cho em buổi hôm nay rồi .

_Vâng !!!!

Tôi tròn mắt , ko hiểu chuyện gì mà mẹ lại ra đây đón tôi , và sao lại phải nghỉ học , nhưng tâm hồn trẻ con vô lo vô nghĩ , chỉ thắc mắc thoáng qua , tôi chạy vào lớp , lấy cặp , lè lưỡi trêu tụi thằng Quân đang nhìn đầy ghen tị . Tôi lấy cặp đội lên đầu che mưa chạy ra …bóng dáng mẹ quen thuộc thấp thoáng ngoài cổng …

Khoác cho tôi chiếc áo mưa , mẹ đạp xe đèo tôi trong cơn mưa tầm tã …

_Mẹ ơi , có việc gì mà mẹ đến đón con sớm vậy . – Thấy mẹ cứ im lặng , tôi tò mò hỏi .

_Uhm , mẹ đưa con đến gặp một người .- Giọng mẹ có vẻ xúc động .

_Ai vậy ? – Ngước đôi mắt trẻ thơ lên , tôi hỏi .

_Là bố con …

_Bố … !!?? Tôi thốt lên đầy lạ lẫm , kể từ lúc ra đời đến nay , trong tâm tưởng của tôi không có khái niệm nào về cái danh từ ấy …tôi đã quen với việc trong nhà chỉ có một người lớn duy nhất , đó là mẹ , yêu thương và đùm bọc tôi . Đôi khi tôi vẫn thắc mắc tại sao lũ bạn tôi , đứa nào cũng có một người đàn ông trong nhà , và chúng nó gọi người đàn ông đó là bố , bố là gì ? Chức có to hơn mẹ không ?? …thi thoảng đi học , gây sự , cãi nhau , chúng nó gọi tôi là :”Thằng con hoang” , mang thân hình thâm tít bê bết đất cát về hỏi , thì câu trả lời bao giờ cũng là sự im lặng tê tái , và những giọt nước mắt lau vội của mẹ …và có những đêm tôi giật mình thức giấc bởi tiếng khóc nức nở …ngồi dậy …thấy mẹ lúi húi ghi chép cái gì đấy ..và khóc ..tôi lao đến ôm mẹ , và cũng khóc theo mà không hiểu điều gì xảy ra khiến mẹ phải khóc như vậy …lên đến lớp 6 , tôi đã có đủ kiến thức và sự chững trạc hơn để có thể hiểu thế nào là một người bố , đó là người đã cũng với mẹ tạo ra mình , người sinh thành ra mình …tôi không giám hỏi :”Bố con là ai ?” Vì rất sợ những giọt nước mắt của mẹ , nhưng từ trong đáy lòng , tôi luôn khao khát được gọi một người đàn ông là bố ….

_Bố …bố con ..bố của con !! – Tôi reo lên , nhảy cẫng lên :

_Bố con về rồi hả mẹ , bố từ đấu đến vậy …bố đang ở nhà ạ …!!??

Đáp lại tôi chỉ là sự im lặng não nề , nhưng tôi nào có để ý , tôi đang hồ hởi chạy về nhà , sà vào lòng bố …để được bố bế lên ..dũi cái cằm lởm chởm râu vào má …nhứ mấy thằng bạn tôi mỗi khi bố chúng nó đi công tác xa về …tôi khấp khởi trong nỗi vui sướng …đường về nhà hôm này sao xa quá …xe đi chậm quá …mưa vẫn cứ rơi …

_Ủa !!? Mình đi đâu đây mẹ …đường này đâu có về nhà mình ? – Tôi thắc mắc khi thấy mẹ rẽ qua một đường khác …mẹ vẫn im lặng …Nhưng tôi ko bân tâm , tôi tự nhủ :”Chắc bố từ xa về , đang đợi mẹ con mình đến đón . gia đình mình sẽ cúng về nhà ..mẹ sẽ nấu cho 2 bố con những món ngon nhất …tôi sẽ ngồi trong lòng bố , nghe bố kể những câu chuyện ..ôi gia đình “. Nghĩ đến 2 chứ “gia đình” , giờ tôi mới cảm thấy thế nào là ý nghĩa của một gia đình , tôi lẩm nhẩm hát :”Ba sẽ là cánh chim , đưa con đi thật xa , mẹ sẽ là nhành hoa , đưa con cài lên ngực , ba mẹ là quê hương ..che chở suốt đời con …” . Đôi vai gầy của mẹ rung lên bần bật ..nhưng tôi đâu có đẻ ý đến ….

_Kitss …- Mẹ thắng xe gấp khiến tôi đập vào lưng mẹ , lau những giọt nước mưa trên khuôn mặt , tôi hỏi mẹ :

_Đến rồi hả mẹ , đến rồi hả mẹ ???

_Ừ , mình vào trong đi , bố đang đợi . – Giọng mẹ trầm buồn .

Chỉ chờ có thế tôi nhảy vội xuống xe , lòng ngập tràn hạnh phúc , tôi chạy ùa vào toà nhà to sừng sững …bống nhiên tôi sững người lại …gì đây …vuốt vội những giọt nước mưa …tôi ngước lên nhìn , lẩm nhẩm đọc :

_Toà ..Án ..Nhân.. Dân ..Huyện …Mê Linh …

Tim tôi như bị bóp nghẹt lại trong một linh cảm không lành , mặc dù tuy nhỏ , nhưng tôi cũng đã đủ khôn để hiểu những gia đình , vợ chồng dắt nhau vào đây làm gì , khi vào thì đi cùng nhau …khi đi ra thì mỗi người mỗi ngả …tôi giật mình quay lại nhìn mẹ thảng thốt …mẹ bưng miệng , cố nén từng tiếng nấc nghẹn ngào …tôi lại quay lại phía trong , có một người đàn ông đang ngồi trong đó …thấy tôi và mẹ …ông ấy bật dậy bước ra ngoài …tôi lùi lại …cắn chặt răng …tim tôi đang vỡ oà , từng dòng nước mắt nóng hổi đang hoà lẫn với những giọt nuớc mưa lạnh buốt , lạnh thấm vào xương tuỷ và trái tim non nớt của tôi …trong cơn mưa nhạt nhoà , tôi thấy nguời đàn ông đó cũng đang run run …bỗng nhiên tôi xoay người lại …chạy thật nhanh