XtGem Forum catalog
Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3217304

Bình chọn: 8.5.00/10/1730 lượt.

t không ngờ nàng sẽ làm ra ý định quyết tuyệt đáp lại lòng phụ bạc của hắn ; hắn cũng chưa từng nghĩ rằng, một nữ tử thái tử phi thiên tộc bề ngoài dịu dàng nhu nhược lại quả quyết cường liệt như vậy; hắn càng không nghĩ đến, mất đi nàng, tim của hắn kể từ đó thiếu một góc, hắn thật sự trở thành cái xác không hồn !

“U Vân, là tỷ tỷ U Minh, từ xưa tới nay, Minh Hậu của Minh giới đều là xuất thân từ U gia, theo lý, nàng phải là Vương Hậu của ta, ta cũng vậy xác thực cưới nàng. . . . . .”

Quân Thương nói xong, để ý nét mặt Lâm Lang, chỉ thấy hắn nói tới đây, thần sắc Lâm Lang đầy bi thương, mơ hồ còn có tuyệt vọng rất giống dáng vẻ hôm đó nàng ở trong điện Minh Giới bị áp giải đi cũng tràn ngập thống khổ cùng bất lực, trong lòng hắn đau xót: “Lang Nhi !” Hắn đột nhiên ôm lấy nàng kéo vào trong ngực, Lâm Lang chưa kịp phản ứng, lập tức ngã vào trong ngực hắn, cũng vô ý động vào thương thế của hắn, trong nhất thời, Quân Thương ho sặc sụa : “Khụ khụ khụ. . . . . . . . . . . . .”

Lâm Lang cả kinh, vừa muốn thoát ra, lại bị hắn dùng sức kìm chặt thắt lưng: ” Chàng mau buông tay, để ta xem thương thế của chàng . . . . . . . . . . . .”

Quân Thương nghe giọng nói nàng hàm chứa lo lắng cùng run rẩy, trong lòng vui mừng, bất giác cười ra tiếng; Lâm Lang bị lồng ngực phập phồng của hắn làm chấn động miệng chợt kinh “Hô” một cái, lỗ tai nóng như lửa đốt, nhất thời trong lòng lúng túng, như tiểu nữ nhi bình thường đỏ mặt, càng ra sức tránh né nói: “Chàng . . . . . . . . . . chàng mau chữa thương đã . . . . . . . . . . .” Giãy giụa hai cái, Lâm Lang sợ mình lần nữa làm động tới miệng vết thương của Quân Thương, cũng không dám cứng rắn dùng sức, chỉ nhúc nhích hai cái lại phát hiện mình thế nhưng không phải đối thủ của Quân Thương dù hắn đang trọng thương , bất đắc dĩ đành phải nằm yên ở trong ngực Quân Thương mặc hắn ôm, nghe nhịp đập hữu lực của Quân Thương, nàng cảm thấy một hồi lửa nóng từ bên tai trào lên, từ từ lan tràn đến toàn thân !

Trong nội tâm nàng oán thầm: theo lý thuyết kiếp trước của kiếp trước nếu như nàng thật là thần tiên, theo lý mấy ngàn tuổi cũng có, mặt mũi này sao lại mỏng như vậy ? Động một chút là dễ dàng đỏ mặt ?

Quân Thương ôm nàng một hồi, buông tay thay nàng vuốt vuốt tóc mai, nhìn bộ dạng nàng cúi đầu ánh mắt né tránh, trong mắt nụ cười càng đậm, mới vừa nghe một câu đã không tiếp nhận nổi, nha đầu này !

Trong lòng hắn thở dài, lại cảm giác ngực đau dữ dội, chỉ đành phải nói: “Nàng cứ trở về Ngọc Lâm uyển! Chờ vết thương của ta lành lặn sẽ trở về !”

Lâm Lang nghe nói, lập tức ngẩng đầu xen vào lời hắn: “Không được!” Quân Thương hiện tại bị thương nặng, nàng sao yên tâm để hắn mộ mình ở lại chỗ này!

Quân thương nghe xong, lông mày tuấn lãng nhướng lên, ánh mắt thâm thúy phát giác Lâm Lang chột dạ, Lâm Lang cúi đầu nói: “Nơi này cần cái gì đều không có , ăn cơm cũng bất tiện, bây giờ chàng lại bị thương. . . . . . . . . . . Ngộ nhỡ có kẻ thù tới cửa thì sao ứng phó ? Ta phải ở chỗ này cùng với chàng chứ , hơn nữa ta đã nói cho mẫu thân, ta rời nhà mấy ngày, không trở về cũng không sao !”

Quân Thương nghe vậy, trong mắt lộ ra ý cười nhẹ nhàng, nha đầu này thật là càng ngày càng đáng yêu, hắn cũng không phải là người phàm, mười ngày nửa tháng không ăn cơm cũng không sao, về phần có kẻ thù tìm tới cửa, hắn chọn địa phương trù ẩn không đáng tin vậy sao ? Nếu nha đầu này đã tìm xong lý do thoái thác, hắn cũng không thể làm nàng mất mặt —— huống chi, hắn cũng xác thực muốn thời thời khắc khắc nhìn thấy nàng!

Lâm Lang gặp Quân Thương từ chối cho ý kiến, thầm nghĩ hắn đồng ý, tự giác lưu lại.

Lâm Lang thừa dịp Quân Thương chữa thương đi dạo chung quanh một chút, quang cảnh tòa nhà mặc dù đổ nát, nhưng khoảng đất cực kỳ rộng lớn, xa xa nhìn lại cũng là tường đỏ ngói xanh, ẩn ẩn khí thế trang nghiêm, còn có hoa viên giả sơn to lớn phía sau , đủ để nhìn ra nguyên chủ thân phận bất phàm, xem xét phong thủy nơi đây, tất cả phòng ốc đều theo hướng nam-bắc, hợp thành chữ ”之”, ần tàng địa thế đằng long —— Lâm Lang thấy vậy, trong mắt thoáng qua vẻ kinh ngạc, bố cục phòng ốc hậu thế đời sau có cơ hội vinh quang đăng đế vị, đây là một loại thuật pháp cực kỳ cương liệt, bình thường chỉ cần bày thế cục này, nếu dựa vào thuật pháp cùng thời thế thích hợp, thiên thời địa lợi nhân hòa, chính là mọi việc đều thuận lợi rồi !

Trong lòng Lâm Lang hơi khiếp sợ, rốt cuộc trạch viện này là của ai lại dám làm chuyện sơ suất như vậy, chẳng lẽ không sợ Hoàng đế phát hiện ?

Lâm Lang hướng nơi xa xa nhìn, nơi này mặc dù ở Kinh Giao, vị trí hoang vu hẻo lánh, ngược lại muốn ở lâu dài mà Hoàng đế trong cung phát hiện cũng rất khó, lại nói coi như phát hiện, nếu người đó không tinh thông thuật pháp, cũng sẽ không nghĩ phát hiện —— chắc hẳn nguyên chủ cũng muốn đến nơi này một chút, nhưng xác thực việc này có chút mạo hiểm, ngộ nhỡ bị phát hiện, còn có hậu thế vinh quang đăng đế vị, có khả năng cứu mạng cũng không tệ rồi!

Có câu nói [ Tiểu ẩn ẩn vu dã, đại ẩn ẩn vu thị '> [ 1 '> , như thế xem ra, vị chủ nhân trạch viện nà