Ring ring
Quỷ hoàng phi

Quỷ hoàng phi

Tác giả: Sương Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218172

Bình chọn: 10.00/10/1817 lượt.

kém, làm sao dám vọng tưởng cùng nhà phú thương kết thân? Chỉ sợ chuyện một khi bại lộ, nhi tử ta liền chết không có chỗ chôn ! Nô không còn cách nào, nhốt hắn ở trong nhà, không cho phép hắn ra ngoài, ai biết. . . . . . . . . . Tối nay vào nửa đêm, để cho hắn chạy thoát. . . . . .”

Nói xong câu cuối , Lâm nương tử nghẹn ngào , đã khóc không thành tiếng!

Lâm Lang nghe nàng nói xong, hỏi “Cầu Ngâm Nguyệt ở chỗ nào? Các ngươi không đến đó tìm hắn , thế nào tới nơi này?”

Lão giả nói: “Chúng ta một đường đuổi theo từ An Định phường chạy tới, cầu Ngâm Nguyệt còn phải đi hai dặm về phía tây mới tới !”

Lâm Lang nghe vậy, không có thời gian an ủi Lâm nương tử, đôi mắt trầm xuống nói: “Các ngươi trước trở về đi !” Quay đầu nhìn Lâm nương tử nói: ” Ngươi yên tâm, ta nhất định trả lại nhi tử hoàn hảo cho ngươi !”

Lâm Lang nói xong, xoay người nhảy vào màn đêm thăm thẳm chạy đi, sau lưng trong gió truyền đến âm thanh mọi người ồn ào an ủi Lâm nương tử !

Ngọc Đái hà quả đúng như tên gọi danh xứng với thực ,dòng sông uốn lượn rất dài ở ngoại vi kinh đô, dưới bóng đêm u ám cũng giống như một đai ngọc oánh nhuận hoa lệ vòng quanh thành, nhìn vào như được khảm bảo thạch trân quý , mà tòa hình vòm cầu đá tĩnh lặng yên ả đứng thẳng, giống như một nút thắt bạch ngọc, một chút cũng không lộ vẻ đột ngột, ngược lại càng tôn lên ngọc đái toát ra phong cách cổ xưa tinh xảo dung hòa vào làm một với khung cảnh thanh nhã mỹ lệ.

(***) tên sông là Ngọc Đái, nghĩa đen là đai ngọc, nên mới có cụm danh xứng với thực

Lâm Lang đứng ở trên cầu, dưới cầu nước chảy róc rách êm tai, từ từ dâng lên khí lạnh bao phủ cả người nàng, nàng nhìn nước hồ gợn sóng từng đợt, rơi vào trầm tư!

Lâm Chính Dương phát bệnh , sau lại khỏe hẳn, hiển nhiên yêu quái hút nguyên khí bỏ qua hắn, nhưng kẻ hút tinh khí người sống không phải bạch y nam tử kia biến ảo hồn phách sao ? Hắn tại sao bỏ qua cho Chính Dương? Cô nương Hồng Dược theo suy đoán của nàng tuyệt đối không phải là thiên kim phú thương gì đó, chỉ sợ cùng Lâm Chính dương khỏi bệnh ắt hẳn có liên quan ! Nhưng mà, rốt cuộc là ai có thể gây trở ngại cho nam tử bạch y một thân khí tức yêu tà buộc phải buông tha con mồi của hắn ?

Nhìn chung quang cảnh tòa cầu đá, tất cả đều rất bình thường, nàng cũng không cảm nhận được tà khí, đây là điều mà Lâm Lang nghĩ không mãi không ra !

Nàng đi từ đầu cầu tới cuối cầu, vòng vo qua lại vuốt ve hoa văn chạm khắc trên lan can cây cầu đã sớm trở nên mờ nhạt theo thời gian, trong lòng [ bách tư bất đắc kỳ giải '> [ 2 '> từ từ dâng lên nỗi niềm chán chường: kiếp trước yêu một người oanh oanh liệt liệt, chỗ sâu trong đáy lòng nàng vẫn tưởng rằng yêu Triệu Tễ sâu đậm như sinh mạng, thời điểm rơi xuống Lạc hoa lâu trong lòng chờ mong rồi tuyệt vọng. . . . . . . . . . . . . . . .Hiện tại nàng đã thông suốt, lúc ấy nàng có thể vì Triệu Tễ trong một đêm dâng hết tiền tài, không hối hận trả giá hết thảy, không phải bởi vì yêu, mà cho tới nay, ở đáy lòng nàng tâm tâm niệm niệm tìm kiếm một thứ duy nhất, hoặc là trong nháy mắt, ngoảnh đầu nhìn lại. . . . . . . . . Nàng tự hỏi bản thân theo đuổi rốt cuộc là cái gì ? Nàng chưa bao giờ biết đáp án ! Sau khi trọng sinh, nàng đối với Triệu Tễ hận ý cùng giãy giụa, có lúc nửa đêm tỉnh mộng, trong lòng nàng thậm chí có hơi cảm kích, nàng nghĩ, nếu không phải thù hận Triệu Tễ qáu sâu đậm, nàng không có lý do sống tiếp . Một người phải dựa vào hận ý mà kiên trì sống , là đáng thương buồn cười cỡ nào. . . . . . . . . . . . . . . . Cho đến khi Quân Thương xuất hiện trước mặt nàng, không cho phép nàng trốn tránh, cường thế bá đạo xông vào cuộc đời nàng, sau đó bất tri bất giác che chở, trân trọng cưng chiều, nàng bỗng cảm thấy trong lòng tĩnh mịch trống vắng đã lâu lại như đóa hoa nở rộ đầy sức sống . . . . . . . . . . . . . . . Nghĩ tới đây, bờ môi nàng bất giác nở một nụ cười hạnh phúc, thật ra thì, Quân Thương không biết, lần đầu tiên ở Bách Thảo Viên vô tình gặp gỡ, cũng đã là cái liếc mắt muôn đời muôn kiếp, trong nháy mắt tất cả ký ức xông lên đầu, là thứ mà nàng dùng cả đời theo đuổi !

[ 2 '> Suy nghĩ nhiều lần cũng không có hướng giải quyết hay trăm mối ngờ không giải được

Quân Thương, chàng đang ở nơi nào? Ta rất nhớ chàng, rất nhớ chàng . . . . . . . . . . . . [ Lưỡng tình nhược thị cửu trường thì , thùy bất tưởng triêu triêu mộ mộ '> [ 3 '> ?

[ 3 '> Tình này nếu như đã mãi lâu dài , há cứ phải gặp nhau sớm sớm chiều chiều ( hoặc dịch cách khác Tình xưa nếu mãi còn yêu , cầu chi sớm sớm chiều chiều bên nhau ) .

Gió đêm xào xạc thổi qua, trên mặt một mảnh lạnh lẽo, trong lòng Lâm Lang cả kinh, bỗng nhiên hoàn hồn, chẳng biết từ lúc nào trăng sáng đã sớm nhô cao, mơ hồ có các loại tiếng nhạc của nhạc cụ bộ khí, bộ dây ti trúc ( đàn sáo ) truyền đến, đó là thuộc về một giọng nam trẻ tuổi, sầu triền miên vô hình trung mang theo một cỗ thê lương bi tráng , rung động lòng người !

Hoài tả danh đô,

Trúc tây giai xứ,

Giải yên thiểu trú sơ trình.

Quá xuân phong thập lý,

Tận tề mạch thanh thanh.

Tự Hồ mã khuy giang khứ hậu,

Phế tr