giường rồi, thời gian đâu ngắn ngủi gì, thụ cũng đã gặp cha Hướng. Hiện giờ thụ muốn công khai sự việc với nhà mình, cậu còn không ngại đối mặt, công thì hay rồi, cứ dền dền dứ dứ vừa muốn thế này, lại vừa muốn thế kia. Nói đi nói lại, làm cho cậu cảm thấy mình cứ như nhất thời ấm đầu, bộ dạng rõ ràng là mất kiên nhẫn, đợi không được nữa vậy.
Trong lòng thụ có chút không vui, nói: “Anh thích làm thế nào thì cứ thế đi”.
Công nhìn cậu, vội giải thích: “Không phải, ý anh là, dù sao chúng ta ở bên nhau cũng chưa bao lâu, gấp gáp cái gì chứ?”.
Lời vừa nói ra, cả hai im lặng vài giây, công trong lòng thầm kêu to: Hỏng rồi! Quả nhiên mặt thụ sầm xuống: “Anh nói cũng đúng, là em quá vội rồi, đáng lẽ nên suy nghĩ kỹ càng hơn”.
Trong lòng công loạn như ma, định nắm tay thụ lại bị cậu hất ra: “Đúng rồi, đồ ăn hôm nay không đủ ba người đâu, anh về nhà ăn đi vậy”, nói rồi đến đầu cũng không ngoảnh lại, đi thẳng về phía trước.
33
Tối thứ Sáu, công gọi điện kêu A đi uống rượu với mình. Lúc A đến quán bar thì nhìn thấy bộ mặt “người lạ cấm lại gần” của công, tò mò hỏi: “Ông làm sao thế?”.
Công: “Ông nói tôi bị làm sao rồi…”.
A lại quan sát kỹ hơn, dè dặt hỏi han: “Đến tháng rồi hả?”.
Công: “…”.
A: “Được rồi, được rồi, ông đang có người yêu mà còn gọi tôi ra đây uống rượu, chỉ có một khả năng: Ông cãi nhau với Chiêu Ninh hả?”.
Công rầu rĩ nói: “Bọn tôi đã gần một tuần không liên lạc với nhau rồi”.
Ngày đó sau khi đuổi công về, thụ còn nhắn một cái tin, đại ý là thời gian này đừng liên lạc với nhau nữa, cả hai bên cùng bình tĩnh lại một chút. Mặc dù trong lòng công vô cùng đau khổ nhưng anh không dám tùy tiện đến tìm thụ, sợ lại càng chọc cậu giận hơn, mà cứ giữ mãi trong lòng thế cũng không được, chỉ có thể ra ngoài uống rượu giải sầu. A nghe toàn bộ câu chuyện từ miệng công, bó tay: “Sao tôi thấy chuyện cũng có gì to tát đâu. Có điều câu cuối của ông thì đúng là rất khó nghe!”.
Công: “Tôi cũng không nghĩ phản ứng của Chiêu Ninh lại mãnh liệt đến thế”.
A: “Nói thật thì, tôi cũng rất tò mò. Ông thích cậu ấy đến thế, bây giờ cậu ấy muốn thông báo cho bố mẹ của mình không phải là chuyện tốt sao? Nếu đổi người khác, có khi còn giấu giấu giếm giếm để chẳng ai biết nữa ấy chứ”.
Công lắc đầu: “Cho dù có muốn nói thì cũng không thể nói trong tình huống đó được. Tệ nhất thì cũng phải chọn ngày đẹp, tôi ăn mặc tử tế một chút, cầm theo cây thuốc với bình rượu tự mình đến cửa, nói chuyện tôi và Chiêu Ninh đã ở bên nhau, sau đó cầu xin bố mẹ cậu ấy tha thứ mới được”.
A: “… Ông đi đến chúc Tết đấy à…”.
Công: “Làm theo lễ nghi một chút tuyệt đối không sai đâu. Hơn nữa Chiêu Ninh xứng đáng để tôi làm thế”.
A: “Rất tốt, sao lúc đó ông không nói cho cậu ấy nghe?”.
Công lập tức héo rũ: “Ngày đó lo lắng quá, đến nói cũng nói sai rồi, sao mà có cơ hội giải thích dài dòng như thế chứ. Mà bây giờ cậu ấy cũng không chịu nghe tôi nói, gửi tin nhắn lại có vẻ không đủ thành ý”.
A bĩu môi: “Tiền đồ của ông tươi sáng gớm nhể?”.
Công: “Thôi vậy, không nói chuyện của tôi nữa. Ông thì sao, đi làm cảm giác thế nào? B đối xử với ông chắc là không tệ đâu nhỉ?”.
A nhất thời trợn tròn mắt: “Cái gì mà không tệ? Có chỗ nào không tệ? Ông có nhầm cái gì không đấy! Tôi là đi làm! Chúng tôi là quan hệ cấp trên cấp dưới, miễn cưỡng cũng chỉ xem là bạn bè thôi! Cái gì mà tệ với không tệ! Không có chuyện này!”.
Công: “… Tôi thấy ông mới là đến tháng rồi đấy”.
Thật ra thụ ở bên kia cũng chẳng dễ chịu gì cho cam. Mặc dù trong lòng biết rõ hôm đó công chỉ nói nhầm thôi, nhưng cứ nghĩ đến thái độ lằng nhằng không dứt khoát của anh là cậu lại không khỏi tức giận, quyết định không thèm nhìn nữa cho đỡ ngứa mắt. Có điều nói thì nói thế, thụ vẫn rất nhớ công, nếu không sao lúc ba giờ chiều mỗi ngày đều nhịn không được mà nhìn về chỗ công thường đứng đợi mình mãi. Mấy ngày liền, thụ đều không nhìn thấy người mình nhớ, bộ dạng thất vọng rõ ràng đến nỗi ông chủ cũng chịu không nổi nữa.
Ông chủ: “Tôi quyết định từ tuần sau chuyển ca của Hướng Vãn lên, bắt đầu từ bốn giờ?”.
Thụ: “Hả? Tại sao?”.
Ông chủ: “Tôi sợ mắt cậu nhìn đến rơi cả ra thì tôi còn phải chịu tiền tai nạn lao động nữa mất”.
Mặt thụ đỏ bừng: “Ông chủ, ông nói lung tung gì thế?”.
Ông chủ khoát tay: “Được rồi, cậu cứ xem như tôi mộng du nói mớ đi”.
Ngày thứ năm, thụ vẫn chẳng nhìn thấy công đâu cả, trong lòng không khỏi buồn bực, đồng thời cũng lại thấy bản thân thật buồn cười: Cái loại miệng nói một đằng, lòng nghĩ một nẻo này đúng là chẳng khác gì mấy cô gái đang yêu cả.
Tới cuối tuần, thụ ở trong nhà đọc sách, đọc cả tiếng đồng hồ mà mới lật được hai trang, chỉ thấy nhàm chán vô cùng. Thực ra những ngày cuối tuần bình thường khác cậu cũng ngồi trên sô pha đọc sách, công thì ngồi sau máy tính lạch cà lạch cạch gõ bàn phím. Rõ ràng cả hai chẳng nói chuyện gì, người nào tự làm việc của người nấy nhưng lại không thấy ngột ngạt như lúc này. Nghĩ đến đây, thụ hạ quyết tâm, vứt luôn quyển sách sang một bên, cầm điện thoại lên bắt đầu ngây ra. Nhìn cả nửa ngày, cuối cùng vẫn không nhịn được