, anh nói: “Tôi muốn giở trò đùa chết các người đấy!”Nhìn xem, người trẻ tuổi trong lúc nhất thời xúc động sẽ luôn đem bí mật sâu kín nhất trút ra ngoài.Bốn chữ “Tôi coi thường anh” giống như vòng kim cô quấn trên đầu Tiêu Thần, anh lái xe đến bờ sông, sửng sốt, sau đó cất tiếng cười to: “Em bắt đầu chú ý đến tôi từ khi nào vậy? Thẩm Niệm An, mặc kệ là trước đây hay bây giờ, suy nghĩ đầu tiên trong đầu em luôn là nghi ngờ tôi, bỏ rơi tôi.Tôi trong mắt em rốt cuộc là gì?”Niệm An bình tĩnh, ánh mắt sắc bén nhìn chằm chằm Tiêu Thần: “Ngày đó trong quán bar Kim Đế, người kia nói sai khiến anh ta làm chuyện như vậy chính là một đôi nam nữ.Nữ phụ trách giao việc, còn nam ngồi bên cạnh.Tiêu Thần, anh ta nhớ mặt anh đó!” Lúc nói những lời này, tay cô run rẩy, môi dưới bị cô cắn sâu, máu tanh chảy vào trong miệng, “Lúc cùng người khác toan tính hãm hại tôi, tâm trạng anh thế nào? Khoái cảm trả thù? Kích thích mãnh liệt? Hay chỉ đơn thuần là đùa giỡn? Không phải anh vẫn muốn hỏi tôi rốt cuộc năm năm trước xảy ra chuyện gì hay sao? Được, tôi nói cho anh biết, anh nghe cho kỹ đây.”“Bà nội tôi bị bệnh, tôi tới tìm anh nhờ giúp đỡ, ba mẹ anh nói anh đã đính hôn, là một cô gái môn đăng hộ đối.Tôi nhìn thấy ảnh rồi, đúng là một cô gái dễ thương, dáng người như công chúa, thật khiến người khác ngưỡng mộ.Khi đó tôi không cảm thấy khó chịu, ngược lại còn cảm thấy thoải mái, tại sao chứ? Bởi vì tôi thua kém anh mọi thứ, kể cả là tình cảm hay những thứ khác….”“Anh xem, có giống với âm mưu quỷ kế như trong tưởng tượng của anh không? Vốn dĩ rất đơn giản, rốt cuộc anh để bụng cái gì? Tự phân cao thấp với chính mình, còn muốn phân cao thấp với tôi, rốt cuộc anh có ý gì?”Tiêu Thần không nói gì, đáp lại Thẩm Niệm An là tiếng gõ cửa, người ở bên ngoài cửa xe gõ muốn nổi điên lên rồi. CHƯƠNG 12: CÙNG LÀ PHỤ NỮ, TỘI GÌ PHẢI LÀM KHÓ NHAUNiệm An xuống xe, đứng trước mặt Mộ Tình, hỏi cô ấy có chuyện gì.Mộ Tình mang vẻ mặt chất vấn nhìn chằm chằm vào cô: “Không phải cô nói là về nhà sao?Đến chỗ này làm gì?”Niệm An trả lời: “À, có chút việc muốn thương lượng với Tiêu Thần.”Tiêu Thần cũng ở bên cạnh, vẻ mặt không chút thay đổi.Mộ Tình nở nụ cười lạnh: “Thương lượng? Thương lượng mà cần phải động tay động chân? Thẩm Niệm An, tôi nói cho cô biết, anh ấy là người đàn ông của tôi, cô đừng có mơ chạm vào!”Tiêu Thần nhíu mày, dường như những lời này có gì đó không ổn, nhưng anh cũng không phản bác, ngược lại còn muốn nghe xem Thẩm Niệm An sẽ trả lời như thế nào.Niệm An cười: “Mộ Tình, sửa lại một chút.Tôi với ba con chỉ còn mấy ngày nữa là kết hôn, con còn chưa chịu gọi tôi một tiếng mẹ, cái này không đáng trách, nhưng không phải như vậy là con có thể gọi thẳng cả họ lẫn tên của người lớn ra như thế.Đây là điều cơ bản nhất trong giáo dục, nếu như ngay cả điều này con cũng cần có người dạy bảo cho, vậy thì tôi cũng không ngại gian khổ.Tiếp theo, phiền con quản người đàn ông của mình cho tốt, cùng với việc lo lắng người khác cướp mất anh ta, chi bằng con nghĩ cách khiến trong lòng anh ta chỉ có con thì hơn!” Nói xong, cô khẽ gật đầu, “Hai người cứ từ từ nói chuyện, tôi đi chuẩn bị chút canh gà cho người đàn ông của tôi.”Nếu Chân Chân nhìn thấy dáng vẻ lúc này của cô, nhất định sẽ thốt lên một câu: “An Tử, rất đẹp trai nha!”Ngày trước là vì quan hệ với Mộ Hữu Thành, cho nên Niệm An mới nhẫn nhịn con gái của anh, bởi vì đứa trẻ kia từ nhỏ đã được bao bọc quá kĩ, cho nên tính khí nóng nảy, lại thích trêu đùa.Nhưng ai mà không nóng tính chứ? Dựa vào cái gì mà cô phải nghe lời nói châm chọc của con bé? Nói cho cùng tuổi của hai người cũng không khác biệt lắm, cùng là phụ nữ tội gì phải làm khó nhau.Lúc Niệm An trở lại bệnh viện, anh Dư đã qua khỏi cơn nguy hiểm đến tính mạng, nhưng mọi chuyện vẫn chưa kết thúc.Sự cố qua đi, vấn đề tiền nong vẫn còn phiền lòng.Có người hào phóng thì tất nhiên cũng xuất hiện người có lòng tham không đáy.Chị của anh Dư tới, lúc đầu Mộ Hữu Thành đã hứa với vợ của anh Dư sẽ trả hết tiền viện phí và tiền giáo dục con cái, còn cho bọn họ một khoản sinh hoạt phí phù hợp.Anh tạo điều kiện như vậy đã là tốt lắm rồi.Đúng là anh Dư lái xe cho anh thật, nhưng xảy ra tai nạn xe cộ cũng không phải là trách nhiệm của anh, cảnh sát vẫn đang điều tra ra người gây ra sự việc này.Mộ Hữu Thành đưa ra quyết định này vì biết rõ cho dù cảnh sát có tìm ra thủ phạm thì người đó cũng chỉ là một người bình thường, không trả nổi tiền viện phí thì cùng lắm chỉ là đi tù mấy năm, mà nhà anh Dư cũng sẽ không vì không trả nổi tiền viện phí mà đẩy người khác vào tình cảnh khó khăn.Những việc này anh không muốn nói cho người nhà anh Dư, bởi vì đó không phải là tin tức tốt lành gì.Chỉ là có người cho rằng hảo tâm của anh vẫn còn chưa thỏa đáng.Chị anh Dư chạy tới, đó là một người phụ nữ trung niên hơn bốn mươi tuổi, mặc một chiếc áo len hồng và chiếc quần xanh, thân hình mượt mà, cô vừa đến bệnh viện, không rõ chuyện gì đã đến làm náo loạn phòng Mộ Hữu Thành, cô nói em của cô vì Mộ Hữu Thành mà bán mạng, vậy mà Mộ Hữu Thành chẳng quan tâm, thật sự là một ông
Cùng chuyên mục
Chuyện được yêu thích
-
KHI........TIỂU THƯ VÀ HOÀNG TỬ ĐI HỌC Zenny Nguyễn (Gấu Sociu or Gấu Sociu's) Truyện kiếm hiệp