g để ý đến sự lo lắng của phu nhân mình. “Hứ, toàn nói mò. Tuy bây giờ cách chuyện viên phòng còn một đoạn nữa, nhưng tốt xấu gì cũng ngủ chung một giường, sớm muộn gì Manh nhi cũng có thể…” Quốc Công phu nhân kết thúc câu chuyện, tất cả đều không thể nói ra lời. Yến Hồng lạnh quá tỉnh lại. Mơ mơ màng màng mở mắt ra, trên đỉnh đầu là màn gấm đỏ rực. Ừm, mình đã xuất giá rồi. Ngoẹo đầu nhìn, thảm trải sàn màu xanh, giày thêu màu đỏ… Ồ ố, rõ ràng nàng phải nằm trên giường, sao lại trên đất? Lồm cồm bò dậy, mũi Yến Hồng thiếu chút vẹo đi. Được rồi, nàng cũng không kỳ vọng tân lang săn sóc chu đáo gì đó, nhưng tối thiểu sau này cũng là đồng bọn sớm sớm chiều chiều bên nhau, tốt xấu gì cũng phải chia nửa giường cho nàng ngủ với chứ? Đại gia dáng dấp tuấn tú này giỏi thật, nghênh ngang dạng tay dạng chân thành hình chữ đại ( PHẦN 1: (14)大), hoàn toàn không nhường cho nàng chỗ ngồi luôn chứ đừng nói là ngủ. Tiểu tử thối, ngươi bất nhân đừng trách ta bất nghĩa. Yến Hồng cười âm hiểm, nhe nanh giơ vuốt nhào tới “mỹ nhân ngủ” trên giường… Phù, gia hỏa này gầy thì gầy, cân nặng không nhẹ tí nào. Khó khăn lắm mới di chuyển đại gia qua một bên, để lại một “khoảnh đất” đủ chỗ cho nàng ngủ. Mới vừa nằm xuống, bên cạnh vươn tới một cái vuốt An Lộc Sơn, đáp đâu không đáp nhè ngay lên mông nàng. Tiểu tử này, biết chọn chỗ xuống tay ghê! Hất ra! Không chờ nàng ngủ, lại không tiếng động đáp lên. Lại hất! Lại đáp! Hất! Đáp! … Đủ rồi, dù sao tiện nghi này hắn không chiếm thì sau này cũng chả có tên nam nhân nào chiếm, đáp thì đáp đi, ngủ quan trọng hơn. Mắt thấy trời sắp sáng, nhanh ngủ đi một giấc, oáp ~ ừm… PHẦN 1: (15)04.Khúc Gỗ“Á!” Yến Hồng vừa mở mắt liền phát hiện trong tầm nhìn của nàng dán hai con mắt đen sáng long lanh. Cho dù nàng khoác lác họ Yến nàng to gan, bị ánh mắt nhìn chằm chằm đến khi tỉnh như thế tuyệt đối là chuyện không vui vẻ gì, tuy rằng gương mặt như bạch ngọc này hình như có chút vui tai vui mắt.Khụ, được rồi, hơi lớn một chút.Tân nhiệm trượng phu kiêm đồng bọn chưa hợp tác bao giờ của nàng lúc này đầu tóc bù xù, mái tóc dài đen bóng, gương mặt như được tạc từ bạch ngọc điểm xuyết mấy phần biểu tình rất dễ lý giải, một phần mù mờ, hai phần non nớt, còn lại bảy phần ngơ ngác.Có lẽ là vì không hiểu thế sự, khiến cho gương mặt đủ mười phần đờ đẫn kia nhìn cực kỳ đáng yêu. Vì thế bản tính xấu xa tiềm ẩn thật lâu trong lòng Yến Hồng lại rục rịch muốn bò ra, nhìn hắn “ảm nhiên tiêu hồn trảo”[5'>.“Rột roẹt.” Cơ mặt biến dạng đè lên vòm họng phát ra tiếng kỳ cục, gương mặt bầu bĩnh vốn đờ đẫn bị động áp sát con thú ham ăn biếng làm nào đó, cố tình cái vị lão huynh bị ăn hiếp này vẫn giữ nguyên bộ dạng mặc người mần thịt, khiến cho nữ nhân bị thú tính che mất hồn vía nào đó càng được nước làm tới.“He he, nào nào nào, mũi heo… phì, ha ha… nheo mắt… miệng lạp xưởng… lại làm mèo may mắn nào…”Ăn hiếp người không có năng lực chống cự, quả nhiên, quá sướng!Mãi đến khi da mặt Đông Phương Manh bị vần vò xuất hiện mấy tia máu, cả người nhìn sống động hẳn lên nàng mới cười híp mắt dừng tay lại.“Thiếp tên Yến Hồng, gọi thiếp là Tiểu Hồng hoặc A Hồng đều được. Thiếp gọi chàng là Manh Manh nhé? Không nói hả, không nói thiếp xem như chàng đồng ý rồi nhá.” Yến Hồng tự tung tự tác quyết định, sau đó vặn thắt lưng, ngáp một cái cực lớn.Thân hình cứng đơ nãy giờ của Đông Phương Manh hơi nhúc nhích, đầu khẽ ngoẹo sang phải một chút, ánh mắt vẫn nhìn nàng không chớp. PHẦN 1: (16)Yến Hồng không để ý, vén rèm thêu lên nhìn ra ngoài, ánh sáng xuyên giấy dán cửa chứng tỏ trời đã sáng rồi. Nàng có hơi ảo não vỗ vỗ đầu mình, thân là con dâu mới, đáng ra phải dậy sớm thỉnh an cha mẹ chồng mới phải. Đáng tiếc tối qua hành hạ đến nửa đêm mới ngủ, ngủ một giấc thật sâu, bọn Giai Nhân cũng chẳng gọi nàng.Ôi, ngày đầu tiên sau cưới, lại để ấn tượng không tốt cho cha mẹ chồng.Nghiêng đầu nhìn chàng ngốc còn đang tập trung tinh thần nghiên cứu nàng, Yến Hồng nhe răng ngồi dậy.Sáng sớm phỏng chừng bọn Giai Nhân có vào, quần áo nàng cần thay đã đặt ngay ngắn trên ghế nhỏ kế bên đầu giường. Tự mình ăn bận chỉnh tề xong, phát hiện đại thiếu gia còn không chịu tự mặc lấy quần áo mình, nàng đành lục tủ tìm một bộ đồ màu tím, cầm qua định giúp hắn mặc.Không ngờ Đông Phương Manh không chịu hợp tác, mím môi nhìn quần áo trong tay nàng trừng trừng, bướng bỉnh ghì người cứng ngắc. Nàng vươn tay muốn kéo hắn, hắn lại co quắp tay chân, cả người co rúm lại thành một cục, mặt cũng ngửa ra sau, tầm mắt rũ xuống ba phần.Yến Hồng lập tức cảm thấy mình biến thành đại thiếu gia nhà giàu có ý đồ bất lương với thiếu nữ nhà lành, đen mặt.“Manh Manh, chàng nhìn này, trời sáng rồi, chúng ta phải dậy đúng không? Ngoan, nghe lời nha, mặc quần áo đàng hoàng rồi chúng ta đi thỉnh an cha nương.” Thế công dịu dàng, một chiêu dỗ tiểu đệ ngốc.Tiểu ngốc không buồn động đậy.Chẳng lẽ hắn không thích bộ này? Yến Hồng lập tức hiểu ra, vội vàng đi tìm một bộ màu xanh da trời đưa tới quơ qua quơ lại trước mặt hắn, kết quả thiếu gia hắn vẫn không cục cựa.Tiếp đ