ợ chồng Trấn Quốc Công không nỡ để con trai quá mệt nhọc, lúc này mới để Yến Hồng dắt hắn về phòng.Lúc ra khỏi sảnh vừa vặn đụng phải Đông Phương Tề đi vào thỉnh an ông bà. Yến Hồng nhìn thấy gương mặt giống Đông Phương Manh như hai giọt nước lại lộ rõ nét thông minh trí tuệ nhất thời hơi giật mình.Song nàng tỉnh táo lại rất nhanh, khom người “Thiếp thân ra mắt nhị bá.” Giống tiểu ngốc như thế, chắc hẳn là nhị công tử Đông Phương Tề rồi. Xem ra bái đường cũng do hắn ra mặt…Đông Phương Manh không hề quan tâm vị ca ca giống mình như tạc này, không thèm đếm xỉa, cứ nhìn chằm chằm khuyên tai tòn ten của Yến Hồng đến xuất thần.“Đệ muội lễ độ rồi, người một nhà không cần khách sáo.” Đông Phương Tề nhìn hai tay đệ đệ và tân nương quấn lấy nhau, ánh mắt thoáng lóe, cong môi cười khẽ.Đệ muội này, thông minh biết tiến thoái, khá lắm. Chỉ hi vọng không phải là biểu hiện bề ngoài.“Nhìn tâm tình Manh đệ có vẻ rất tốt.” Đông Phương Tề mỉm cười nói. PHẦN 1: (19)Trong bụng Yến Hồng đổ mồ hôi, không biết cái vị nhị bá tuệ nhãn cao siêu này nhìn ra tâm tình tiểu ngốc rất tốt từ chỗ nào.Không biết nói sao, nàng đành đáp “Hôm nay tướng công rất ngoan…”Sao nghe cứ như đang khen con.“Sau này Manh đệ nhờ vào đệ muội rồi, hi vọng Manh đệ và đệ muội cử án tề mi, bách niên giai lão.” Đông Phương Tề nói lời này là có thâm ý.Yến Hồng không đổi sắc mặt “Cám ơn nhị bá chúc phúc. Cha nương chắc đang mong nhị bá, thiếp thân thối lui trước.”Đông Phương Tề cười phất tay. Xem ra đệ muội này không mềm mỏng như lời đồn…[5'> Nghĩa là móng vuốt u ám mất hồn ^^ Bà chị Yến Hồng này háo sắc quá