XtGem Forum catalog
Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Phu Quân Là Thái Giám Tổng Quản

Tác giả: Thanh Đình

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211523

Bình chọn: 8.5.00/10/1152 lượt.

Quân nhìn nồi và bếp, nơi này dường như đã mấy ngày không có người ở rồi.

Vậy muội muội của Tiểu Nhụy đâu?

Hỏi hàng xóm bốn phía, đều nói không biết. Tiểu Nhụy đã chết, muội muội Tiểu Nhụy một lòng nhớ thương cũng không thấy. Vì sao? Tiểu Nhụy rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

Không có thân nhân, lại đang là mùa hè nên Cầu Mộ Quân đành phải đốt cho nàng chút tiền giấy, quần áo, mời người làm lễ cúng bái, sau đó hạ táng nàng, đến buổi chiều mới hoàn thành.

Khi xuống núi, đột nhiên một lá mảnh trúc bị tước làm hai rơi xuống trên người nàng.

Cầu Mộ Quân nhặt lá trúc kia lên, lập tức nhớ tới một người.

Cố Dật Lâu!

Cầu Mộ Quân nhìn bốn phía, quả nhiên thấy được cách đó không xa có một rừng cây nhỏ, bên cạnh mọc mấy cây trúc.

Đứng tại chỗ do dự trong chốc lát, chung quy Cầu Mộ Quân vẫn muốn gặp hắn, nên nói với nha hoàn hạ nhân phía sau:“Các ngươi ở nơi này chờ, ta đến bên kia một chút.” Nói xong, liền đi đến bên rừng cây nhỏ.

Vòng qua một khúc quanh, Cầu Mộ Quân thấy Cố Dật Lâu mặc một bộ đồ màu đen.

Hắn còn sống. Nhưng khuôn mặt lại tiều tụy hơn một chút, tinh thần cũng có chút suy sút.

Hai người nhìn nhau hồi lâu, Cố Dật Lâu nói:“Mộ Quân, nàng có muốn cùng ta rời đi không?”

Cầu Mộ Quân nhìn hắn, nghi hoặc nói:“Đi nơi nào?”

“Đi xa khỏi nơi thị phi này, đến nơi không ai có thể tìm được chúng ta, đến nơi chỉ có hai chúng ta, được không?” Hắn nói.

“Ngươi……” Cầu Mộ Quân không thể tưởng tượng nổi sao hắn đột nhiên lại nói như vậy.

“Mộ Quân……” Thấy nàng thật lâu không nói lời nào, hắn vội vàng tiến lên phía trước vài bước.

“Cố công tử, ta……” Trong lòng Cầu Mộ Quân đau xót, gian nan nói:“Thực xin lỗi, ta…… Ta đã quyết định ở bên cạnh cha mẹ ta cùng bọn họ cả đời .”

“Không!” Cố Dật Lâu quá sợ hãi, lập tức nói:“Nàng không thể, bọn họ…… Bọn họ không cần nàng, nàng nên vì cuộc sống của chính mình!” Hắn nói xong, giữ cánh tay nàng lại.

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (162)

Chính văn. Chương 96: Tỷ muội

Editor: mèomỡ

“Không!” Cố Dật Lâu quá sợ hãi, lập tức nói:“Nàng không thể, bọn họ…… Bọn họ không cần nàng, nàng nên vì cuộc sống của chính mình!” Hắn nói xong, giữ cánh tay nàng lại.

Cầu Mộ Quân lùi ra sau vài bước, tránh hắn, nói:“Cố công tử, duyên phận chúng ta thật ra đã hết từ tám năm trước rồi.”

Cố Dật Lâu tinh nhãn mất thần, nhìn nàng hỏi:“Mộ Quân, theo ta đi, nàng nguyện ý không?”

” Cố…”

“Tiểu thư –” Cầu Mộ Quân còn chưa biết nói gì đã nghe được nha hoàn phía sau gọi.

“Ngày mai, lúc mặt trời lặn, ta ở bến tàu thành đông chờ nàng.” Cố Dật Lâu nói xong, bóng người chợt lóe, biến mất trước mắt nàng.

“Tiểu thư, người ở đâu?” Tiếng nha hoàn ngày càng gần, Cầu Mộ Quân nhìn về hướng xa, rốt cuộc không nhìn thấy bóng dáng Cố Dật Lâu nữa mới đáp một tiếng, đi ra khỏi rừng cây.

Mấy ngày không thấy, hắn lại đột nhiên muốn nàng cùng hắn rời đi.

Vì sao?

Mấy ngày nay hắn ở nơi nào? Vì sao đột nhiên lại nói những lời ấy? Cùng hắn rời khỏi kinh thành, rời xa cha mẹ, nàng không làm được.

Nhưng nhìn bộ dáng của hắn, không giống như nói đùa, mà vô cùng chân thật. Dù sao nàng cũng nhất định phải cự tuyệt hắn. Sớm biết như thế, bọn họ cần gì phải gặp lại sau mười một năm? Là để cho nàng phụ hắn như thế sao?

Nếu người nàng yêu là Cố Dật Lâu mà không phải Đoàn Chính Trung, thì thật tốt? Có lẽ, nàng thực sẽ cùng hắn lưu lạc thiên nhai, có lẽ nàng sẽ khuyên hắn gặp cha mẹ nàng…… Dù cho như thế nào, nàng cùng Cố Dật Lâu đều sẽ hạnh phúc .

Về nhà mới phát hiện trong nhà có khách, là bà mối Triệu trong kinh thành.

Bà mối đến nhà đương nhiên là làm mai, nàng là kẻ điêu ngoa lắm mồm bị chồng ruồng bỏ, khẳng định không phải đến làm mai cho nàng, vậy chắc là Tư Huyên.

Nàng về nhà không bao lâu, bà mối Triệu liền đi, hỏi Cầu phu nhân mới biết được là công tử nhà Vương Thừa tướng để ý Tư Huyên.

Cầu Vĩ cùng Cầu phu nhân dường như rất vừa lòng với chuyện hôn nhân này, lập tức gọi Cầu Tư Huyên tới.

Còn chưa chờ hai người mở miệng, Cầu Tư Huyên liền nói:“Con không đồng ý.”

Cầu phu nhân nhíu mày nói:“Lần trước Lý đại nhân mới hai mươi sáu tuổi, con chê người ta lớn tuổi. Bây giờ Vương công tử này là con trai Thừa tướng, năm trước còn tự mình trúng tú tài, cha con cũng đã gặp hắn rồi, nói hắn tuấn tú lịch sự, vì sao con còn không hài lòng?”

PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (163)

Cầu Tư Huyên chỉ cúi đầu, thái độ kiên quyết nói:“Dù sao con cũng không đồng ý, hai người có bản lĩnh thì trói con lại đưa lên kiệu hoa!” Nói xong, liền xoay người chạy vào phòng.

Cầu phu nhân tức giận nói với Cầu Vĩ:“Người xem xem, đây là thái độ gì, thiếp cũng không phải muốn hại nàng, nhà người ta như vậy dù là Mộ Quân thiếp cũng sẽ vui mừng đáp ứng! Nó nhìn Mộ Quân đi? Nó có phúc lại không biết hưởng!”

Cầu Vĩ giận dữ nói:“Quên đi quên đi, tùy nó đi, dù sao chúng ta cũng không ép được, có lẽ con bây giờ còn nhỏ, chờ qua một hai năm nữa là được.”

“Còn nhỏ?” Cầu phu nhân hừ một tiếng, nói:“Đã mười tám còn nhỏ sao, qua hai năm nữa sẽ hai mươi, khi đó nó có muốn, nhưng người ta còn muốn lấy gái lỡ thì sao?”

“Duyê