ỉ chốc lát sau, hắn dùng vẻ mặt vô cùng bình tĩnh đi tới bên giường. Màu đỏ trên mặt Cầu Mộ Quân đã kéo dài đến tận bên tai, cắn môi, từ trên giường đứng lên đi về phía cửa. Đoàn Chính Trung giữ nàng lại. “Đi đâu?”
“Người giả vờ!” Cầu Mộ Quân muốn đẩy hắn ra, lại không hiệu quả.
Đoàn Chính Trung nói:“Ta chỉ muốn lừa Thái tử.”
Cầu Mộ Quân vẫn đẩy hắn, tức giận nói:“Ta quản người lừa ai, dù sao cuối cùng vẫn là người gạt ta!” Đoàn Chính Trung đột nhiên kéo nàng vào trong lòng, hôn nàng.
Khi nụ hôn chấm dứt, trên mặt Cầu Mộ Quân đã không còn chút tức giận nào nữa, cũng không nói gì cúi đầu đỏ mặt. Đoàn Chính Trung nâng khuôn mặt nàng lên, để cho nàng tựa vào trước ngực mình.
“Thân thể Hoàng Thượng ngày càng sa sút, Thái tử nghe được tin tức ngôi vị Thái tử có thể sẽ có biến, nên muốn mượn sức ta trợ giúp hắn thuận lợi đi lên hoàng vị.” Hắn nói.
Cầu Mộ Quân nâng tay lên nhẹ vỗ về y bào thêu hoa văn trước ngực hắn, dịu dàng nói:“Người không muốn giúp hắn?”
Đoàn Chính Trung nói:“Lúc này là thời điểm phải cẩn thận nhất, huống hồ thân thể Hoàng Thượng luôn luôn không tốt cũng không nhất định sẽ lập tức băng hà, vẫn nên cẩn thận thì tốt hơn.”
Thật ra Cầu Mộ Quân hoàn toàn không nghe vào chút nào. Chỉ đỏ mặt nằm ở trong lòng hắn nghe tim hắn đập. Đoàn Chính Trung nâng tay vuốt ve cái gáy trắng như tuyết của nàng, ngậm vành tai của nàng. Cầu Mộ Quân co rụt vào trong lòng hắn, hít sâu một hơi. Hắn ôm lấy nàng, đi đến bên giường, đặt nàng ở trên giường, lại lập tức hôn lên môi nàng.
Thật ra, nàng muốn nói chuyện cùng hắn một lát, hỏi hắn nhiều chuyện hơn một chút. Ví dụ như rốt cuộc hắn có yêu nàng không, còn có…… Nhưng mà hành động của hắn đã khiến nàng không thể tự hỏi. Hắn hôn môi của nàng, mặt của nàng, cổ nàng, sau đó cởi quần áo của nàng. Hô hấp của nàng bắt đầu dồn dập, muốn nhìn hắn lại không dám nhìn.
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (156)
“Mộ Quân……” Hắn nhẹ nhàng gọi.
Nàng mở mắt ra thấy được khuôn mặt dịu dàng của hắn, cùng với bóng của nàng phản chiếu trong đôi mắt đen như mực kia
“Ngươi có chuyện lừa ta, phải không?” Ngữ khí vẫn dịu dàng như cũ.
Chính văn Chương 94: Có yêu ta không?
Editor: mèomỡ
“Ngươi có chuyện lừa ta, phải không?” Ngữ khí vẫn dịu dàng như cũ.
Cả người Cầu Mộ Quân chấn động, né tránh ánh mắt hắn, trầm mặc thật lâu, mới nói:“Không có.”
“Thật sao?” Hắn hỏi lại một câu.
“Ta không chỉ không thích bị lừa, còn thích tìm hiểu rõ ràng mọi chuyện.” Hắn nói xong, kéo dây yếm của nàng.
Ngực của nàng kịch liệt phập phồng, chậm rãi nói:“Nếu…… Nếu ta thực sự có chuyện gạt người, vậy không phải ta không muốn nói cho người, mà là do ta muốn đợi thời cơ thích hợp sẽ nói.”
Đoàn Chính Trung cười, hai mắt nhìn nàng chằm chằm, một bàn tay cởi quần áo nàng, từ gáy đi xuống, mơn trớn ngực của nàng, bụng, sau đó mở hai chân của nàng ra chen vào giữa hai chân nàng.
“A –” Mộ Quân hoảng sợ muốn ngồi dậy, lại bị hắn đè chặt bả vai.
Hắn nhìn nàng chằm chằm, trên mặt dần dần xuất hiện ý cười, ý cười càng ngày càng đậm, càng ngày càng lạnh.
Cầu Mộ Quân nhìn mắt hắn mà không khỏi rét run cả người, thân thể không tự giác run rẩy, sau đó, cảm giác rõ ràng được dị vật xâm nhập.
Ngón tay thon dài của hắn chậm rãi mơn trớn từng chỗ mềm mại giữa hai chân nàng, sau đó lấy ngón giữa đâm vào.
Ngón tay hắn hoàn toàn đi vào cơ thể nàng, làm cho nàng cảm nhận được đau đớn, hắn nhìn chằm chằm nàng hỏi:“Vậy ngươi chuẩn bị khi nào thì mới nói cho ta biết, người đàn bà dâm đãng như ngươi đã sớm bị người ta dùng qua?”
Mắt của nàng đột nhiên trừng lớn, nhìn hắn không nói nên lời.
Hắn rút ra ngón tay, chà lau trên ngực nàng, lộ ra ánh mắt hung ác nói:“Ngươi nghĩ rằng Đoàn Chính Trung ta là loại người nào, một kẻ tàn hoa bại liễu có thể ngủ ở bên cạnh ta sao?”
Cầu Mộ Quân đột nhiên ngồi dậy, lấy quần áo che thân thể, nhìn hắn, môi run rẩy chỉ nói một chữ “Người……” lại không nói nên lời.
Đoàn Chính Trung cười nói:“Ta thế nào? Ngươi cho rằng ngươi che dấu rất khá sao?”
“Đoàn Chính Trung, ngươi ti bỉ!” Cầu Mộ Quân dường như hồi phục chút thần trí, lớn tiếng nói.
“Hừ!” Đoàn Chính Trung cười lạnh một tiếng, nâng cằm của nàng lên nói:“Nói cho ta biết, nam nhân kia là ai? Cố Dật Lâu sao?”
PHU QUÂN LÀ THÁI GIÁM TỔNG QUẢN – THANH ĐÌNH (157)
Cầu Mộ Quân nói:“Ngươi không phải cái gì cũng biết sao? Ngươi không phải sẽ điều tra sao? Ngươi đi tìm đi, vừa khéo ta cũng muốn biết!”
“Ngươi yên tâm.” Đoàn Chính Trung kề sát mặt của nàng nói:“Ta đương nhiên sẽ tra, ngay cả phu nhân của ta cũng dám chạm vào, hắn chỉ sợ là muốn chết sớm. A, không đúng……”
Đoàn Chính Trung đứng lên, từ trên cao nhìn xuống, nhìn chằm chằm nàng nói:“Hẳn là phu nhân trước, bởi vì lập tức ngươi sẽ cút ra khỏi Đoàn phủ của ta.”
“Ngươi…… Ngươi muốn đuổi ta đi?” Trong mắt Cầu Mộ Quân ẩn ẩn có hơi nước.
“Cái đó là đương nhiên.” Hắn lấy ra một tờ giấy từ trong ngực, nói:“Cầu tiểu thư, ngươi xem, ngay cả hưu thư ta cũng đã viết xong. Ta còn chừa cho Cầu Vĩ chút mặt mũi, lấy lý do ngươi ‘chanh chua nhiều lời’. nNếu nhạc phụ tiền nh