n, sẽ lại bắt con đọc binh thư, con phải nhanh chóng đi tìm chỗ trốn thôi.” Cửu hoàng tử nói xong nhảy xuống giường.
“Được được được, mẹ cũng không thích hắn, đợi mẹ cùng tìm chỗ trốn với con, không bao giờ gặp hắn nữa.”
“Được, mẹ, không cho mẹ gạt con đâu đấy!” Cửu hoàng tử hoan hô nói.
“Được rồi, uống xong nước đi đã, mẹ uống trước rồi con lại uống.” Nói xong, Đoạn Vân lại uống hai ngụm rồi giúp thằng bé uống nốt.
“Hoàng Thượng sao lại ngủ ở bên Thái Hậu?” Lúc này, Cầu Vĩ đi vào nói.
Đoạn Vân giúp Cửu hoàng tử uống xong nước, rút khăn lau miệng cho thằng bé.
“Tìm được Công chúa Sanh Dung chưa?”
Cầu Vĩ lắc đầu, nói:“Không tìm được, các nàng không đáng quan tâm. Chẳng qua Nhị hoàng tử sống không thấy người, chết không thấy xác.”
“Vậy sao?” Đoạn Vân không quay đầu, thản nhiên nói.
“Mẹ ơi, con……” Còn chưa nói xong, Cửu hoàng tử liền “Oa” một tiếng, phun ra một ngụm máu.
“Hoàng Thượng!” Cầu Vĩ vội chạy tới, đỡ lấy thằng bé hét lớn:“Thái y, nhanh đi truyền Thái y!”
“Vô dụng thôi, chờ Thái y đến nó đã chết rồi.” Đoạn Vân khóc lau máu bên miệng Cửu hoàng tử, thản nhiên nói.
Cầu Vĩ lập tức quay đầu nhìn cốc nước trên tay nàng, cầm cằm của nàng nói:“Là ngươi? Ngươi hạ độc thằng bé?”
Đoạn Vân nhìn bộ mặt dữ tợn của hắn, nước mắt chảy ra nhưng vẫn cười nhàn nhạt.
“Cuối cùng ta đã biết, ta chỉ là đứa ngốc, vì những thứ không đáng giá mà trả giá quá nhiều. Nhưng ta vẫn muốn ngốc một lần nữa, thù hận vì mong muốn trả thù không nên có mà trả giá bằng thứ duy nhất còn lại của ta.” Nàng nói xong nhìn Cửu hoàng tử nằm trên giường.
Cầu Vĩ đá nàng xuống đất, một tay ôm Cửu hoàng tử điên cuồng rống to, nhưng máu vẫn không ngừng chảy ra từ khóe miệng Cửu hoàng tử.
Đoạn Vân nằm trên mặt đất nhìn bộ dáng điên cuồng của Cầu Vĩ, trong mắt lộ ra tuyệt vọng cuối cùng, máu tươi chậm rãi chảy ra từ khóe miệng.
Cầu Vĩ lập tức vọt trước mặt tới nàng, nắm lấy vai nàng nói:“Thuốc giải, mau giao thuốc giải ra đây! Nói cho ta biết thuốc giải ở đâu!”
NGOẠI TRUYỆN (32)
“Nếu lúc này ngươi có thể nhìn ta biểu hiện ra dù chỉ một chút tình ý, ta sẽ nói cho ngươi thuốc giải ở đâu. Nhưng ngươi không…… một chút cũng không.”
Mặt Cầu Vĩ trắng bệch, lập tức nói:“Cầm nhi, xin lỗi, ta biết nàng trách ta chuyện ngày hôm đó, ta……”
Đoạn Vân cười cười, nói:“Nhanh đi nhìn Hoàng Thượng của ngươi đi, e rằng nó đã chết rồi.”
Cầu Vĩ quay người thấy Cửu hoàng tử ngã xuống giường, lập tức chạy qua.
Đoạn Vân vẫn cười, dịu dàng mà thê thảm, nhắm mắt lại ngã xuống đất.
Thật ra vẫn là số mệnh. Trong số mệnh của nàng cho tới bây giờ vốn không có yêu, không có hi vọng.
Nàng vốn không nên hy vọng xa vời .
Cầu Mộ Quân bị phụ thân ruột của mình gả cho một thái giám tâm ngoan thủ lạt, lại ngoài ý muốn gặp được người mình yêu nhất, cũng chiếm được tất cả tình yêu của hắn.
Chính mình yêu người thanh niên tài tuấn quân tử trên thuyền Giang Đô năm nào – Cầu Vĩ, mất chín năm lại chỉ đổi lấy được một câu truyện cười.
Kiếp sau, chỉ mong nàng không phải đoạn chưởng, nếu không nhất định là bi kịch.
Ngoại truyện: Đoàn Chính Trung 1
Editor: mèomỡ
Đội ngũ xe chở tù thật dài đi tới cổng chợ, trên đường lớn, trên quán rượu, trên tường, vây đầy người xem náo nhiệt.
Hắn xen lẫn vào trong đám người, vẻ mặt bình tĩnh nhìn một đám người mặc áo tù nhân bị dẫn xuống khỏi xe chở tù, quỳ trên mặt đất.
Một tiếng “Trảm” vang lên, đại đao chém xuống, một đống đầu rơi xuống đất.
Cuối cũng mũi hơi hơi chua xót, hắn cuống quít cúi đầu.
Không được khóc không được khóc. Cha đã nói từ nay về sau hắn không còn quan hệ gì với Cố gia nữa, lại càng không có quan hệ với Cố Thiệu Chương. Mạng của hắn là do con ruột của Trần bá đổi lấy, hắn sẽ không để người khác uổng mạng.
Lại ngẩng đầu, tận mắt nhìn đầu cha, mẹ rơi xuống đất.
Nước mắt lập tức trào ra, hắn nâng hai tay lên làm bộ như sợ hãi bưng kín mặt.
“A, nhóc ăn xin này thật đúng là to gan, một mình đến xem chém đầu.” Một đại thẩm bên cạnh nói.
Người chung quanh đều quay đầu nhìn về phía hắn, hắn cuống quít xoay người, luồn khỏi đám người.
Chạy đến một ngõ nhỏ, hắn quỳ xuống, cắn tay khóc rống lên.
Sau khi được Trần bá bảo vệ, hắn đi theo xe chở tù tới kinh thành, sau đó nhìn thấy xử quyết “Thiếu Dương phản đảng”.
Hắn muốn báo thù, muốn điều tra rõ chân tướng, thay Cố gia rửa sạch oan khuất, nhưng nhìn bộ dạng ăn xin của mình, không biết làm thế nào để bắt đầu kế hoạch to lớn lại buồn cười này.
Thích Tĩnh – ngay cả bộ dáng của Thích Tĩnh hắn cũng chưa từng nhìn thấy. Ngoại trừ biết hắn là kẻ thù của mình ra thì hoàn toàn không biết gì cả.
NGOẠI TRUYỆN (33)
Lại một ngày đẹp trời, ba ngày sau ngày hành quyết, hắn nghe thấy bụng mình kêu, cả người vô lực dựa vào tường, ngã ngồi xuống đất, ngồi bên cạnh là một kẻ ăn xin quần áo còn rách nát hơn hắn.
Một vị tiểu thư đi tới, ném hai đồng tiền trước mặt hắn, sau đó cũng không quay đầu lại đi thẳng.
Hắn ngơ ngác nhìn đồng tiền trước mắt, nhưng lại khó có thể đưa tay nhặt lên.
Một đường đi vào kinh thành, hắn tuy vất vả nhưng cho tới bây giờ chưa từng xin ti