giường nàng đã có ý nghĩ muốn chết.
NGOẠI TRUYỆN (25)
Nhưng mỗi lần ý nghĩ này đạt cực hạn, trong đầu lại hiện lên bộ dáng của Cầu Vĩ.
Nàng chỉ muốn. . . . . Nhìn hắn một lần, gặp lại hắn lần cuối.
Hoàng thượng trên người đột nhiên ngừng lại, lại không nhúc nhích nằm trên người nàng.
Thật lâu sau nàng đẩy hắn ra, hắn nằm ở một bên vẫn không nhúc nhích.
Hắn ngủ thiếp đi, chỉ vừa tiến vào thân thể của nàng hắn đã ngủ thiếp đi.
Nhưng sự trong sạch của nàng dù sao cũng đã mất rồi.
Thân thể trần truồng, nàng co ro ngồi ở đầu giường khóc òa lên.
Chỉ mấy ngày trước thôi, nàng vẫn còn hy vọng xa vời về hạnh phúc. . . . . vẫn còn hy vọng xa vời về hạnh phúc. . . . .
Hóa ra cuộc sống ông trời cho nàng chưa từng có hai chữ “hạnh phúc” này.
Nghe tiếng gió đêm, tiếng côn trùng kêu ban đêm, nghĩ về người cùng nàng hữu duyên vô phận, nàng ngây ngốc ngồi đến nửa đêm.
Tiếng gà kêu, lại một tiếng gà kêu nữa.
Sau khi trời sáng, nàng nên làm cái gì bây giờ?
Trên giường, hoàng thượng giật giật khiến cho nàng hoảng sợ, nhưng ngay sau đó lại tiếp tục ngủ thiếp đi.
Nàng đột nhiên nhìn thấy một góc màu trắng lộ ra ngoài chăn.
Đây là cái gì?
Vạch chăn ra nhìn, là một tấm lụa màu trắng.
Cái này. . . . . Đúng rồi, nàng nghe nói nữ nhân lần đầu được hoàng thượng lâm hạnh phải trải vật này lên giường, chứng minh. . . . .
Trong đầu nhớ Cầu Vĩ, nhớ tới những lời của Tạ Sủng Nhi.
Nàng không phải xử nữ, sẽ hại Cầu Vĩ. Nhưng lúc Hoàng thượng tiến vào thân thể nàng cũng không nói gì. . . . . Có lẽ là say, hoặc có lẽ vốn không dễ dàng phát hiện như vậy.
Nàng nhìn tay mình sau đó tháo băng gạc ra.
Xung quanh không có gì sắc nhọn, nàng hạ quyết tâm dùng móng tay cào mạnh lên vết thương vừa khép miệng.
Vết thương lại chảy máu, nàng nhẹ nhàng vạch chăn nhỏ mấy giọt lên tấm lụa trắng.
Chính văn Đoạn Vân 9
Editor: mèomỡ
Nhìn vệt máu trên tấm lụa trắng, nàng vô lực ngồi ở trên giường.
Làm vậy là phạm tội khi quân, nếu một ngày nào đó mà bị phát hiện chỉ mong tất cả hãy để cho mình nàng gánh chịu.
Sáng sớm hôm sau, Hoàng Thượng tỉnh lại Đoạn Vân liền quỳ gối trước giường nói: “Dân nữ thỉnh an Hoàng Thượng.”
Hoàng Thượng xốc chăn lên, khi nhìn thấy điểm đỏ trên tấm lụa thì khẽ cười một tiếng, nói:“Hầu hạ trẫm rời giường đi.”
Ngoài cửa, Trương công công đã sớm đợi từ lâu.
“Hoàng Thượng đêm qua ngủ ngon không ạ?”
NGOẠI TRUYỆN (26)
Hoàng Thượng gật gật đầu, nói: “Hôm nay Trẫm sẽ hồi cung. Ngươi cũng không cần dừng ở trên đường quá lâu. Chờ khi hồi kinh thì đến kính sự phòng thông báo một câu.”
“Vâng, nô tài tuân mệnh.” Trương công công cúi đầu, âm thầm liếc qua Đoạn Vân một cái. Không ngờ đêm qua Hoàng Thượng chẳng những chỉ đích danh muốn nàng thị tẩm, còn đặc biệt dặn hắn đến kính sự phòng làm đăng ký, xem ra Đoạn Vân này trở thành chủ tử là chuyện tất nhiên rồi.
Hoàng Thượng không đi cùng đội ngũ tuyển tú mà đi trước vài ngày để tránh tạo ra cái danh “Háo sắc”. Sau khi Hoàng Thượng rời khỏi Kim Châu mười ngày thì đoàn người Trương công công mới chậm rãi xuất phát.
Đến kinh thành rồi thì hôm nào cũng phải kiểm tra. Có hơn một ngàn cô nương đến đây, những mỗi ngày lại bị loại vài người, đến cuối cùng chỉ còn lại mấy trăm người. Nhìn những cô nương có thể hồi hương, trong lòng Đoạn Vân luôn có khát khao vô tận. Ai cũng có nguy cơ bị đào thải, riêng nàng thì không. Có những lời của Hoàng Thượng, có đăng ký ở Kính sự phòng, nàng vào hậu cung đã thành chuyện tất nhiên, tất cả những kiểm tra đối với nàng chỉ để có lệ mà thôi.
Nàng đang ngóng trông từng ngày, khi nào thì Cầu Vĩ sẽ trở về khi nào thì nàng có thể gặp hắn lần cuối.
Cho đến một ngày trong lúc kiểm tra nữ công, ngoại trừ Trương công công Điền tổng quản còn có một người nữa đi vào. Đoạn Vân lơ đãng ngẩng đầu lên, lập tức trong lòng cảm thấy chua xót.
Hắn đã về…… rốt cục hắn đã về.
Đen hơn một chút, cũng gầy đi một chút.
Nàng ngửa đầu nước mắt lại muốn chảy ra. Nàng không còn cách nào khác chỉ có thể cúi đầu, để những giọt nước mắt rơi trên khăn thêu.
Đêm đã khuya, sau khi Cầu Vĩ và Trương công công cùng nhau đi tuần xong mấy chục phòng đều tự động rời đi. Khi Cầu Vĩ đi đến một con đường mòn thì nhìn thấy Đoạn Vân đang đứng trước mặt mình.
Cầu Vĩ kéo nàng vào một bụi cây, hai người nhìn nhau hồi lâu, Cầu Vĩ mới gọi một tiếng: “Cầm nhi……”
Đoạn Vân rơi lệ, lao vào trong lòng hắn.
“Cầm nhi, ta……”
“Đừng nói nữa, đây là số mệnh của ta rồi, ta chỉ…… Muốn gặp chàng.”
Cầu Vĩ nhắm mắt lại, ôm nàng vào trong lòng.
Một lúc lâu sau nàng nhẹ nhàng cười cười, buông hắn ra, lấy từ trong lòng ra một cái bao giấy nhỏ.
“Vĩ, đồng ý với ta một việc cuối cùng được không?”
Cầu Vĩ nhìn bao giấy trong tay nàng, nói: “Nàng nói đi, dù cho là cái gì ta đều đồng ý với nàng.”
“Ta……” Đoạn Vân cắn cắn môi, nói:“Ta muốn chết ở trong lòng chàng.”
NGOẠI TRUYỆN (27)
“Nàng muốn làm gì?” Cầu Vĩ sốt ruột nói.
“Vĩ, lúc còn ở Kim Châu ta đã quyết định rồi, chẳng qua còn muốn chờ chàng về gặp chàng lần cuối. Coi như ông trời đối xử với ta cũng không tệ thật sự để ta đợ
