o anh bát mì hoặc đập quả trứng vào rang cơm nguội cho anh.Thấy Điền Đại Vĩ đột nhiên không nói gì, ánh mắt lặng lẽ, cơn giận của Linh Tử cũng nguôi đi. Cô hạ thấp giọng nói: “Trước khi lấy nhau anh không như thế này.”Trước khi lấy nhau? Điền Đại Vĩ nhớ đến lúc cùng Linh Tử đi siêu thị mua đồ, về nhà cùng nấu cơm. Anh thở dài, nói: “Anh chỉ mê chơi cờ thôi. Ra thôi, ăn cơm.”Ăn xong cơm, anh chủ động đi rửa bát. Linh Tử dọn dẹp, rồi cô liếc anh khẽ hỏi: “Đại Vĩ, ăn cơm xong mình đi xem phim nhé?”Điền Đại Vĩ đang định nói không muốn xem, nhớ đến ngày trước Phùng Hy cũng đã từng hỏi anh trong sự chờ đợi như thế này, lòng chùng xuống, đáp: “Ừ, anh mà ngủ thiếp đi thì đừng trách anh đấy!”Linh Tử đã vui vẻ trở lại, nhìn anh một cái nói: “Anh xem với em là được rồi, đừng có suốt ngày nghĩ đến bàn cờ của anh. Em nghe đồng nghiệp nói, ngày mai phố cổ Lan Khê có biểu diễn mùa sư tử dân tộc, ngày mai là ngày nghỉ, mình đi xem cho vui nhé?”Là ngày mai ư? Điền Đại Vĩ nhớ đến hôm nay cục trưởng hào hứng nói đã nhận được thiếp mời. Ngày mai nhà họ Mạnh sẽ đón con dâu. Chiếc đĩa trong tay anh cầm không chắc, suýt thì rơi vào chậy rửa. Anh cúi đầu rửa, lầm bầm: “Có gì hay mà xem? Ngày mai về nhà bố mẹ ăn cơm.”Linh Tử thất vọng “Vâng” một tiếng, lẩm bẩm: “Mãi mới có ngày nghỉ cuối tuần, tại sao lại đến nhà anh hả?”“Cuối tuần về nhà thăm bố mẹ là điều bình thường, hay là về nhà em?” Điền Đại Vĩ đặt đĩa sag một bên, đóng vòi nước lại, ra khỏi bếp như không có chuyện gì.Anh nhìn quân cờ trong tay, nhớ đến những lời Mạnh Thụy Thành đã từng nói với anh, hứ một tiếng, vứt cờ xuống, bật ti vi lên xem.Đêm đến, Điền Đại Vĩ bần thần không sao ngủ được, lại ngồi dậy ra phòng khách xem đĩa. Anh ngồi trong góc tối trên ghế sofa, sờ lên mặt vải thô ráp của ghế sofa. Đồ đạc trong nhà chưa thay đổi gì, Linh Tử cũng muốn thay, bị anh nói một câu “Vẫn còn khá mới, thay cho lãng phí” nên thôi. Anh nhớ lại hồi Phùng Hy lên tổng công ty, anh ở nhà một mình cũng thấy vui. Tại sao bây giờ lại cảm thấy trống trải như vậy? Gió đầu thu thổi tới, rèm cửa bị thổi phồng lên một góc. Ánh sáng lờ mờ hắt xuống bồn thủy vu trên cửa sổ. Bồn thủy tinh trong suốt, rễ trắng ngần, lá xanh mướt trải rộng. Điền Đại Vĩ ngắm một lát, bất giác lại nhớ đến lời Linh Tử.Không phải trước đây cô cũng đã từng mong đợi hạnh phúc ngọt ngào của hai người đó sao? Điền Đại Vĩ tắt ti vi, lại quay về phòng ngủ, nằm xuống ôm Linh Tử. Cô co người rúc vào lòng anh, anh cảm thấy lồng ngực nóng hổi, Điền Đại Vĩ cô đơn nghĩ, có thể, thế này sẽ không trống vắng nữa.PHỤ MINH ÝAnh ngồi rất lịch sự. Cô gái trươc mặt còn rất trẻ, đôi mắt to tròn cô hồn, làn da trắng ngần.Cô hút ống hút, nhìn anh với vẻ tò mò, lẩm bẩm: “Sao nhìn anh giống cha em nhỉ?”“Anh hơn em mười một tuổi, rất già rồi.” Anh mỉm cười trả lời.“Biết thế còn được. Anh phải hiểu rằng, mặc dù trông anh cũng được, nhưng anh hơn em những mười một tuổi. Anh lại đã từng có vợ! Anh không cảm thấy gặp gỡ với em như bò già gặm cỏ non hay sao?”Phụ Minh Ý chậm rãi nhấp một ngụm cà phê, miệng đắng ngắt. Anh bình thản nói: “Em không ưng tại sao còn đến gặp?”Tả Linh bỏ ống hút ra khỏi miệng, trợn mắt nhìn anh: “Em đến chỉ vì cha mẹ em! Tốt nhất là anh về nói với người giới thiệu rằng anh không ưng! Em uống đủ rồi, tạm biệt!”Cô đứng dậy xách túi xách lên, trợn mắt nhìn anh một lần nữa bằng ánh mắt rất kẻ cả, “Ý em nói là mãi mãi không bao giờ gặp lại nữa!”Trong tích tắc cô ngoái đầu lại, Phụ Minh Ý dường như lại nhìn thấy Phùng Hy thời sinh viên, tràn đầy sức sống. Anh nhẹ nhàng nói: “Tả Linh, em rất trẻ, nhưng em lại là cô gái không xinh nhất trong số những cô gái mà người khác giới thiệu cho anh.”Tả Linh giận tím người, tại sao gã đàn ông này lại vô liêm sỉ đến vậy? Trước khi ra về còn không quên chọc tức cô! Cô cao ngạo liếc anh ta nói: “Anh không ưng tại sao còn đến gặp?” Cô nhắc lại nguyên xi câu nói ban nãy của anh.Vẻ mặt của cô lại một lần nữa khiến Phụ Minh Ý rung động, anh mỉm cười nói: “Anh đã già rồi nên thích những cô gái trẻ tràn đầy sức sống. Em không phải là cô gái xinh nhất nhưng lại là cô gái khiến anh rung động nhất. Nếu em cảm thấy ưng, anh có thể theo đuổi em như cách bình thường.”Tả Linh miệng hơi há, ngạc nhiên vô cùng. Cô nhìn lại một lượt Phụ Minh Ý. Anh ở trong độ tuổi có sức quyến rũ nhất của đàn ông, bề ngoài không xấu, lại có tiền. Cô nhìn thấy mặc dù anh cười, nhưng trong mắt vẫn có chút gì đó cô đơn. Cô khua khua tay, như muốn thoát khỏi gì đó, buột miệng nói: “Cảm ơn tình cảm của anh, hai chúng ta không hợp với nhau, tạm biệt!”Lúc đầu là hùng hùng hổ hổ, lúc này đây cô lại luống cuống bỏ chạy. Mãi đến khi sang bên kia đường, cô lén quay đầu lại, nhìn thấy Phụ Minh Ý ngồi bên cửa sổ bưng cốc cà phê uống, giống như một bức tranh tĩnh vật trong cửa kính. Tả Linh không nén được nổi tò mò nhớ lại những lời giới thiệu đơn giản về Phụ Minh Ý. Mấy năm trước vợ cũ qua đời, anh độc thân. Bất chợt cô nhớ lại lời anh vừa nói, anh nói anh già rồi, thích những cô gái trẻ trung tràn đầy sức sống, nỗi cô đơn ẩn chứa trong câ