Ring ring
Phiếu cơm

Phiếu cơm

Tác giả: Nhất Độ Quân Hoa

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3218271

Bình chọn: 10.00/10/1827 lượt.

ụa, ra vẻ hối lỗi: “Mạt Mạt sai rồi, Mạt Mạt nghe lời ba mà, Mạt Mạt không bao giờ gây rối nữa.”

Hải Minh Tiển không nghe, bản sao bên cạnh anh ta bê bữa sáng tới, cầm bánh bao đút cho Hải Mạt Mạt. Hải Mạt Mạt khóc không ngừng, cũng không chịu ăn gì. Hải Minh Tiển xua tay: “Ba còn có việc, đói bụng thì gọi ba.”

Dứt lời, anh ta đẩy xe lăn đi. Hải Mạt Mạt càng khóc to hơn, Hải Minh Tiển do dự một chút, cuối cùng vẫn không quay đầu lại. Chẳng được bao lâu, anh ta lại sai trợ lý đến cho Hải Mạt Mạt ăn. Hải Mạt Mạt thấy la lối om sòm không có tác dụng, liền ngoan ngoãn ăn hết bữa sáng.

Mấy ngày nay Sa Khang cũng rất bận rộn, lần trước Hải Mạt Mạt thả vật thí nghiệm của Hải Minh Tiển đi hết nên giờ bọn chúng phải bắt thêm từ bên ngoài về. Nhưng hiện giờ người trong thành phố E này không chạy thì cũng chết, số còn lại đã có căn cứ cố định. Muốn ra tay cũng không dễ.

Hơn nữa qua hơn một năm nạn đói, bệnh dịch liên tục, các căn cứ nhỏ cũng đã không còn, chỉ còn lại những căn cứ với nhân số ổn định. Tập đoàn ASA của Chu Tân Quốc là nơi nhiều người nhất, nhưng đồng thời cũng là nơi không thể động vào nhất.

Vốn định ra tay với căn cứ của Yến Thao nhưng hiện giờ anh ta có Đường Ngạo làm chỗ dựa, cũng không dễ động vào. Nhà máy hóa chất, nông trường v…v…đều là căn cứ lớn mấy ngàn người, một khi đánh nhau sẽ quá gây chú ý.

Nghĩ vậy, Sa Khang nhanh chóng nghĩ ra một cách. Trong mấy căn cứ thì chỉ có chỗ Chu Tân Quốc là không có khu trồng trọt, lại còn đông người nhất. Hắn âm thầm liên lạc với Chu Tân Quốc, đề nghị dùng một ngàn cân lương thực đổi một người sống.

Chu Tân Quốc có đồng ý hay không, Đường Ngạo không biết, người của anh cũng chỉ điều tra được đến đó. Cũng may vườn thú có phát hiện mới. Có một con mất nết vác ngô mới thu hoạch về, bị ngã sau núi. Gâu Gâu liếm vết thương cho nó.

Sau khi miệng vết thương của nó khép lại, nó cũng bị nhiễm Người Tiến Hóa. Nhưng triệu chứng của nó khác hoàn toàn Người Tiến Hóa. Mắt nó từ màu xám trắng chuyển thành màu xanh đậm, sau đó lại trải qua gần một tuần lễ điên cuồng đói bụng.

Một tuần sau, thật bất ngờ là nó không những không mất lý trí mà còn tiến hóa một bước lớn. Ngay cả Hải Lam và Tô Bách nhìn thấy nó đều phải lùi lại mấy bước.

Tổng giám đốc Đường nhanh chóng hiểu được nguyên nhân: Zombie tiến hóa quả thực có thể giữ được lý trí. Nhưng điều kiện tiên quyết nằm ở lần đầu tiên virus dung hợp với cơ thể.

Zombie cấp thấp nhất, nhất định phải vượt qua được giai đoạn đói bụng. Cơn đói bụng cồn cào một mặt có thể củng cố ý chí của người bị nhiễm, mặt khác lại giúp hệ thống miễn dịch thích ứng với loại virus này.

Sau giai đoạn nhịn ăn, vì thân thể đã sinh ra tính thích ứng nhất định với virus nên lần thứ hai thăng cấp zombie vẫn sẽ giữ được lý trí.

Đối với người bị nhiễm mà nói, quá trình thăng cấp tự nhiên chính là để thân thể tiếp xúc với virus, ví dụ như ngoài ý muốn bị zombie khác cắn hoặc là ăn zombie khác.

Đây là tiến hóa tự nhiên, là cách zombie nhịn ăn thăng cấp. Nhưng quá trình khá dài.

Một cách thăng cấp khác là tiêm máu zombie cấp cao hơn. Mặc dù cách này giúp thăng cấp rất nhanh, nhưng một khi tiêm virus Người Tiến Hóa cấp cao vào zombie sẽ mất khống chế. Loại virus này quá mức hung hãn, nó sẽ hoàn toàn thay thế ý chí của người đó, cho nên người bị nhiễm sẽ không thể điều khiển được bản thân mình. Chỉ còn lại bản năng nguyên thủy của virus.

Nhưng thật ra còn một cách thăng cấp cấp tốc nữa: Đó là dịch thể của những người bị nhiễm cấp cao hơn.

Hải Mạt Mạt lần trước đã từng dùng nước bọt của cô bé giúp anh chữa lành vết thương, còn giết chết virus Người Tiến Hóa xanh nước biển trong cơ thể anh. Khi đó anh nên nghĩ tới, tác dụng của máu người bị nhiễm cấp cao quá mạnh, đối với người bị nhiễm cấp thấp thì nó chẳng khác nào kịch độc.

Nhưng dịch thể của cấp cao lại tương đương với thuốc.

Nghĩ thông suốt điểm này, tổng giám đốc Đường cũng hiểu ra tất cả. Anh trói bốn mươi mấy con mất nết thân thể đã tử vong lại. Mấy chục con mất nết không biết anh muốn làm gì, tổng giám đốc Đường cũng không nhiều lời. (Dù sao ngôn ngữ cũng không thông.)

Anh cứa lên tay mỗi con một vết, rồi để Gâu Gâu hàng ngày đi liếm. Mấy chục con mất nết lại bắt đầu tiến vào giai đoạn đói bụng điên cuồng.

Thời kỳ ăn kiêng cực kỳ khổ sở, trong vườn thú mỗi ngày đều văng vẳng tiếng chúng nó kêu rên. Nhưng mọi người đều biết thân thể của chúng nó đã chết, cho dù virus Người Tiến Hóa bị tiêu diệt, cũng không có cơ hội quay về làm người. Tổng giám đốc Đường cũng không có gì phải đắn đo.

Hải Mạt Mạt không biết mình đã ở đây bao nhiêu ngày, cô bé bị khóa trong cánh tay người máy lạnh như băng, đột nhiên hơi nhớ cái giường lớn của Đường Ngạo trong vườn thú.

Hải Minh Tiển trên màn hình đang bận rộn nghiên cứu nồng độ dịch nuôi cấy, tìm cách tạo ra Người Tiến Hóa không có ý thức. Anh ta bắt đầu cố gắng nhớ lại quá trình tạo ra Gâu Gâu, khi đó virus Người Tiến Hóa mới được nghiên cứu ra không lâu.

Gâu Gâu là một con chó hoang, ở trại động vật không có ai nhận nuôi, Hải Minh Tiển mua một n