tự giá, mới không kiềm chế nỗi mà lao ra ấp ủ.
Trái tim cô đã run lên như gặp mưa giông, biết bao cảm xúc ngọt ngào bỗng dưng tuôn trào không kiểm soát. Cô đã bám riết lấy anh mà hôn lấy hôn để, để rồi phút giây sau nhận ra bản thân chỉ muốn đẩy anh ra. Càng xa càng tốt.
Là loại xúc cảm này, nó đã không ngừng vây lấy cô ngay từ phút giây tỉnh lại, càng ngày càng lớn dần cùng với hình ảnh anh đau khổ vì bệnh tật của mình, đến cuối cùng đã vỡ òa cùng sự ghê tởm bản thân khi đích mắt nhìn thấy kẻ kia tự sát mà vẫn không hề động tay ngăn cản.
Cô không hiểu nó bắt
Bởi, đó chính là mong muốn duy nhất lúc bấy giờ của cô.
Ly biệt.“Được. Em muốn rời khỏi. Anh không cản. Không cản nữa.”
Anh đã nói với cô như thế.
Rồi bàn tay anh nắm chặt, mặt quay đi. Có vẻ như điều đang tác động đến anh lúc đó không phải là sự thất vọng bởi bị từ chối, mà là sự vô vọng khi biết rằng có hối hận cũng bằng thừa.
Cô đã rất ngạc nhiên. Ngạc nhiên đến nỗi muốn lao mình vào đám lửa chết quách cho xong. Anh buông tay. Điều này chính là thứ cô mong, nhưng tại sao lại khiến lòng cô đau như vậy? Ruột quặn lại, chỉ một chút nữa là nôn mửa ra rồi…
“Tôi rời đi rồi, anh có thể sống nỗi sao?”
Anh lặng đi hồi lâu, rồi đáp:
“Anh không muốn dày vò lẫn nhau nữa.”
Lời nói có vẻ vô tình, nhưng cô có thể nhận ra đâu đó giữa thanh âm day dứt và hàng trăm nỗi niềm giấu chặt, anh thật ra muốn nói: Anh không muốn em đau.
Chút nhận thức đó không hiểu sao khiến cô vô cùng hốt hoảng.
Bỏ hết đi thứ gọi là muốn anh yêu cô suốt kiếp. Đập hết đi cái gọi là mong anh hối hận suốt đời. Giờ phút đó, Vương Nguyễn Ái chỉ có một ý nghĩ duy nhất: Cần phải tránh xa anh!
Bởi thế, cô đã nói, nói rất nhiều, nói những điều tàn nhẫn. Đến nỗi bản thân cô cũng không muốn nhớ lại mình đã nói những gì. Chỉ biết, thời khắc anh ngoảnh mặt bước đi vì bị cô xua đuổi, cô suýt nữa đã đuổi xua chính cả sự sống của mình.
…………………………………….
Ánh mắt nâu trầm ngập ngụa bi thương, anh nhấn vào tay cô một điện thoại nhỏ.
“Anh sẽ không đi tìm em nữa, em không cần bận tâm về việc bị anh phiền hà. Anh cũng sẽ không xuất hiện trên báo đài, tin tức, để tránh làm phiền phức tâm trí em. Anh thậm chí sẽ không cho người dò thám hoạt động của em, để em có thể tự do sinh hoạt. Nhưng anh chỉ yêu cầu một việc…”
“Cứ cách một thời gian, có thể nào… để anh lắng nghe giọng em được không?”
“Để anh còn biết… mình vẫn còn đang sống.”
Anh thiết tha đến thế, gần như cầu xin cô.
Vậy mà, khi anh ra đi, cô đã vội ném ngay điện thoại xuống đất. Cô sẽ không gọi cho anh, càng không để anh có cơ hội nghe giọng cô nữa! Cô quả thật đã quá tàn nhẫn rồi…
Lúc gục đầu xuống chìm trong nước mắt, cô vẫn còn ngờ ngợ có một con người bước đến gần mình, tay đặt lại điện thoại vào lòng bàn tay cô.
“Không nên cố chấp nữa, Nguyễn Ái ạ.”
Đó là giọng một người phụ nữ.
. Cố chấp?
Cho đến tận giây phút này, cô vẫn không biết bản thân đã cố chấp điều gì.
Nhưng nó rõ ràng đang ở đây. Rất lớn. Vượt trên cả khát khao ở gần bên anh, vượt trên cả mặc cảm bệnh tật, thậm chí… vượt trên cả bản thân.
Nó rốt cục là gì, mà khiến cô túng quẫn lập trường đến vậy?
Phải chăng, là vì phát hiện ra, anh chẳng qua yêu tình yêu hơn yêu cô?
Hay xót xa vì cho đến cuối cùng, cô và anh vẫn không thể đặt đối phương lên thứ nhất?
Không phải! Cô biết mình đang cố chấp. Lại không có một ai có thể giải mã ẩn số này. Nó khiến cô khổ sở vô cùng, rối loạn đến độ muốn vùng lên gào thét. Ngay cả sự bất chấp ngông nghênh thường ngày, cũng bị nó thẳng tay đàn áp!
Gạt bỏ ly chén trên bàn, người đàn bà lao vào quyển bút ký bìa đỏ vị bác sĩ đã cố tình để lại, điên cuồng xé nát. Vào lúc này chỉ muốn đem nỗi áp bức trong lòng giải phóng ra ngoài. Và vật này chính là giới hạn cuối cùng cần bị xé rách.
Bởi nó chứa đựng quá khứ.
Những mảnh vụn rớt rơi khắp nơi, tả tơi như sự chịu đựng của người đàn bà mang tên Nguyễn Ái.
“Loại xúc cảm chết tiệt này là gì chứ? Có ai nói cho tôi biết không?! Tôi rốt cục tại sao lại vì nó mà mệt mỏi thế này?!” thoáng dừng lại, cô nửa khóc, nửa hét vào khoảng không hẩm hiu, bàn tay run rẩy nắm chặt lấy những gì còn sót lại của quá khứ. Rách bươm một cách tệ hại.
Không có tiếng trả lời.
Nước mắt rơi lã chã, cô khụy xuống, ý thức được bản thân đang dần chìm vào điên dại, song lại không còn đủ sức chống cự nữa rồi.
Rời đi chính là hết. Là cái kết hoàn hảo cho câu chuyện giữa cô và anh, không phải sao?
Vì, giữa hai kẻ yêu nhất là bản thân, vốn không thể nào sinh ra một kết thúc tốt đẹp.
Mắt ngập nước, bàn tay thon gầy mân mê trên những gì còn sót lại của vật trên tay, chợt phát hiện ra một phong thư nhỏ kẹp nơi cuối trang.
Cái tên trên dòng danh tín người gửi khiến đôi mắt đen mở to bàng hoàng.
.
Phi cơ xé mây xé gió, vẫn cứ lượn bay giữa mưa dầm dề; cớ gì con người thì vẫn u mê trước những điều đơn giản nhất?
Một cú điện thoại, một phong thư, đã làm cái nhất đó, đột nhiên trở nên thật nghĩa với cuộc đời.
..
.
.
“Ái à, anh… sắp không thở nỗi nữa rồi.”
“Cho anh nhìn thấy em, một lúc nữa thôi… có được không?”
“Nếu