XtGem Forum catalog
Nước Mắt Của Mưa

Nước Mắt Của Mưa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 325834

Bình chọn: 9.5.00/10/583 lượt.

nó đến nhanh hơn.

_Con trai, có việc gì mà con tìm ta thế ?!- ông ta nhếch mép cười.

_VC, ma tuý, buôn lậu, đủ để ông phải ngồi tù, ba nhỉ ?!- Khắc Minh không vòng vo, cậu đi thẳng vào vấn đề.

Lý Phong sững người một chốc, rồi lấy lại vẻ bình thản nhanh chóng, ông ta trả lời cậu mà chỉ nghĩ đơn giản rằng cậu đoán mò được như thế.

_Con đang nói gì mà ta không hiểu ?- ông ta giả vờ ngây ra.

_Buồn nhỉ, tôi cứ nghĩ ông thông minh hơn như thế nhiều, nhưng thôi không đùa với ông nữa.- Cậu thẩy mạnh xấp văn kiện trong tay lên bàn. Lý Phong trố mắt nhìn, từ từ nhận lấy nó rồi mở ra, lật lật vào con chữ, giật thót, rồi như không, ông ta trả lời.

_Con lấy thứ giấy tờ linh tinh này đưa ta làm gì, ta không rỗi đùa với con đâu con trai.

_Tôi cũng không rảnh rang mà đùa với ông làm gì, mười mấy năm chịu đựng với tôi là quá đủ, giờ thì lật bài ngửa với nhau được rồi, ông cần phải trả giá cho tất cả những gì ông đã làm, không lâu nữa đâu các giấy tờ linh tinh ấy sẽ khiến ông bóc lịch trong nhà đá suốt đời đấy ba kính yêu.- mỉa mai, khinh bỉ, căm hận, Khắc Minh cứ mở giọng đều đều.

_Các thứ này vì đâu mà con có, đừng đùa ta con trai à, con không đủ sức đâu.- Lý Phong bắt đầu lo sợ, ông ta mở giọng đe doạ nhưng lại sợ sệt với chính sự đe doạ của mình. Ông đào tạo cậu thành sói, và giờ đây con sói ấy sắp cắn lại ông.

_Vì tôi mà có.- Tay trợ lý bước vào, mạnh dạn nói.

_Ngươi …..- sững sờ không nói nên lời.

_Đáng kiếp ông thật, ai cũng nghi ngờ, vậy mà lại chẳng chú ý đến tôi, trách ai được nhỉ.- cậu ta nhún vai.

_Các ngươi định làm gì, mạng sống của gia đình các ngươi không quan trọng à, Minh, mẹ con chẳng còn ý nghĩa gì với con sao ?- vẫn còn giữ thái độ của một kẻ bề tôi, ông ta ra lệnh, cầm điện thoại lên chuẩn bị bấm số.- Chỉ cần một cú điện thoại thì 4 mạng người sẽ tiêu tùng, sao, muốn đổi không ?

_Ông nghĩ là những tên hầu cận ông vẫn còn ngoan hiền như thế à, gọi xem, thử đi, xem chúng sẽ giết ai, những người vô tội hay người luôn bắt chúng làm việc ác. Cách đây đúng 10’, chúng đều quay lưng lại với ông hết cả rồi, muốn ra lệnh sao, dùng điện thoại của tôi này.- Khắc Minh đặt điện thoại mình vào tay Lý Phong, mỉm cười, nụ cười lạnh buốt xương tuỷ.

Sững sờ, chết lặng, trong thoáng chốc, chóng vánh, như một tia chớp. Chỉ vậy thôi sao, cả một đời mưu tính chỉ vậy là kết thúc được sao. Với một kẻ luôn chỉ biết đứng phía trên người khác thì cú rơi này là hoàn toàn không cách nào chấp nhận được, bằng mọi cách, mọi giá, ta không thể ngồi tù, thế lực, tiền tài, danh vọng. Không được.

Ba ánh mắt đều chạm vào nhau trước khi kịp tia đến tập văn kiện trong phong bì màu vàng, nhanh chóng và lão luyện, Lý Phong chộp lấy nó và chạy đi.

_Đuổi theo ông ta nhanh !- tay trợ lý hét toáng lên.

Chap 64

Ba ánh mắt đều chạm vào nhau trước khi kịp tia đến tập văn kiện trong phong bì màu vàng, nhanh chóng và lão luyện, Lý Phong chộp lấy nó và chạy đi.

_Đuổi theo ông ta nhanh !- tay trợ lý hét toáng lên.

_Không cần, ông ấy chỉ cầm bản photo thôi, bản gốc đã an toạ trên phòng công tố rồi.- Khắc Minh kéo tay tên trợ lý lại, giọng đều đều, bình thản, vô tư.

_Không được, tôi không thể để ông ta đi dễ dàng như thế, ông ta mà chạy được thì bao giờ mới bị bắt để ngồi tù.- hắn vùng tay cậu ra, chạy thật nhanh xuống nhà xe của công ti, bắt đầu cuộc rượt đuổi của số phận.

Khi anh ta đi khuất, Khắc Minh ngồi phịch xuống chiếc ghế sofa, mây đen bao phủ cuộc đời cậu giờ đây tan biến, ánh nắng bắt đầu rọi xuống khắp nơi, tâm hồn ngập nắng cứ lơ lửng. Nhưng mà một người khi đã quen với bóng tối, trong thoáng chốc được đưa ra ánh sáng không thể tránh khỏi những cái nhíu mắt, những khó chịu để dần tập quen.

Thì Khắc Minh bây giờ cũng như thế, cậu hận ông ấy, cái hận thấu tận tim gan xương tuỷ, cậu cũng biết rằng tội lỗi ông ta gây ra chẳng riêng gì mình cậu chịu, còn rất rất nhiều người. Càng chấm dứt sớm thì càng tốt cho mọi người nhưng cũng không thể ngăn cản một điều bất diệt rằng dòng máu đang chảy trong cậu là của ông ấy, sinh mạng của cậu là do ông ấy mà có. Là Ba, là Gia Đình.

Là thứ mà cậu thèm khát muốn có được, một gia đình. Những đêm đen với bàn tay nhuốm máu, những tiếng khóc thảm thương vọng về vây kín bốn bức tường xám, cậu đã hận và khinh bỉ ông ta đến nhường nào. Một con người tràn đầy thú tính như ông ta chẳng thể dung thứ, nhưng trong lòng cậu, có một chút gì đó, rất lạ. Khi nhìn ông ta thất thểu chạy đi, cậu…cậu thấy thương…

Trên giao lộ lớn, hai chiếc ô tô đen và xám rượt đuổi nhau với tốc độ kinh hoàng, xé toạc không gian và thời gian, một kẻ trốn chạy và một kẻ cố sức ngăn cản sự chạy trốn ấy. Cảnh quang bên đường cứ vùn vụt bị bỏ lại, hai tia chớp lướt nhanh trên con đường vắng. Tiếng ma sát của bánh xe với lề đường cứ tăng dần theo tốc độ.

Tay trợ lí ánh mắt tràn đầy lửa nhìn con xe đen phía trước mặt. Cậu phải phạm pháp là vì ai, cậu phải sống trong thấp thỏm lo âu chưa một ngày yên bình là vì ai. Là vì kẻ vô nhân tính phía trước. Làm sao có thể để hắn đi là đi như thế được, chỉ khi chắc chắn rằng hắn vĩnh viễn