những giọt nước mặn đắng tràn lên trong tuyến lệ, giọng nói nghẹn ngào của người đang cố kìm chế cất lên, nổi bần bật trong không gian yên vắng.
_Yêu thương đã bao giờ có tội đâu anh, nhưng nếu em yêu thương em sẽ trở thành người có tội, vì em là kẻ chen ngang, đáng lẽ mọi thứ sẽ khác nếu em không xuất hiện, đáng lẽ phải như thế rồi.- giọng nó nhỏ dần, lẽ ra cứ để nó làm Vy Linh, một người sẽ chẳng bao giờ quen biết với các anh thì mọi chuyện sẽ chẳng thành ra như thế này.
_Nếu em không xuất hiện thì sẽ chẳng ai khiến anh yêu thương nhiều như thế, sẽ chẳng ai khiến anh quan tâm, lo lắng nhiều như thế, sẽ chẳng ai khiến anh lo nghĩ phải làm sao, phải làm thế nào để cô ấy hạnh phúc như thế, nhưng mà em vẫn xuất hiện, để làm mọi người yêu thương em, vậy nên em phải có trách nhiệm với mọi người một chút, hiểu không.- Nguyên Khang nói mà lòng cậu quặn thắt, cậu choàng tay ôm Yun vào lòng, đau đớn lắm chứ.
Có sướng ích gì không nếu cậu là người ích kỉ, nếu như thế thì cậu đã chẳng phải cố sức đẩy nó đi xa cậu, đẩy nó về với yêu thương của mình làm gì. Trong hoàn cảnh này chẳng phải cậu là người có cơ hội lớn đó sao. Nhưng là sai lầm lớn nếu ai đó nghĩ rằng Nguyên Khang dùng cách này để chiếm lấy tình cảm của Yun. Tình yêu của cậu to lớn hơn như thế gấp vạn lần.
Đối với cậu, yêu là khi nhìn thấy người mình yêu được hạnh phúc dù người kề bên cô ấy không phải là mình. Cậu có cao thượng không, không hẳn, cậu chỉ hơn người khác ở việc cậu biết rằng hạnh phúc của cô ấy là khi bên cạnh ai. Dù có đau thắt, dù có quặn lòng cậu cũng sẵn sàng tìm cách để cô ấy chạm đến ngưỡng cửa của hạnh phúc. Còn cậu, chỉ cần được là một người ở sau cô ấy, có thể làm chỗ dựa cho cô ấy, có thể nhìn thấy cô ấy mỗi lúc cô ấy quay lưng về phía sau, là quá đủ.
Vòng tay ấm áp ấy kề bên Yun, niềm hạnh phúc, những nỗi đau chất chồng giờ đây vụn vỡ, tan chảy trong sự chân thành của Nguyên Khang. Cậu nhắm mắt lại cố ngăn cản mà giọt nước ấm nóng ấy vẫn tràn ra ngoài, vươn trên tóc của Yun. Lần này thôi, cho cậu quyến luyến vòng tay ôm ấy một lần duy nhất này thôi vì có thể sẽ chẳng bao giờ anh được ôm em trong vòng tay mình như thế này nữa.
_Dù có đau đớn đến cùng cực, dù thời gian có quay lại nơi bắt đầu để mọi thứ đừng diễn ra. Anh tin chắc mọi người vẫn mong có sự hiện diện của em trong cuộc sống của mình. Ít nhất em đã khiến anh hạnh phúc khi được yêu em Yun à, vậy nên em cũng phải được hạnh phúc, có biết không.
Đến giây phút này thì nó chẳng còn đủ sức ngăn dòng nước mắt tràn ra nữa rồi, nó vòng tay ôm lấy cậu, dụi đầu vào cậu, để nước mắt thấm lên ngực áo, nghẹn ngào câu nói “ Em xin lỗi “. Nó biết được tình cảm mà Nguyên Khang dành cho nó là sâu sắc đến mức nào, nhưng tuyệt nhiên vẫn chưa một lần có thể đáp lại thành ý đó, giá mà ngày đó người em yêu là anh, giá mà số phận đừng để ngang trái thế này. Xin lỗi anh thật nhiều.
Cơn bão lòng vẫn chưa êm dịu, nhưng nó nhẹ nhàng hơn đôi chút, thinh lặng lại đôi chút, lần này hãy ngủ yên trong vòng tay anh em nhé, để sáng mai khi thức dậy em đi tìm hạnh phúc cho em và anh vẫn còn một điều để mong nhớ, rằng ngày hôm nay em đã thực sự cảm thấy hạnh phúc trong vòng tay anh. Một lần để anh làm người em yêu nhất. Duy nhất chỉ lần này thôi.
Bảo Kỳ cười buồn nhìn Nguyên Khang nở nụ cười hạnh phúc, người hy sinh nhiều nhất là cậu ấy, tất cả chỉ cần Yun hạnh phúc. Nguyên Khang có lẽ là người duy nhất như vậy trên đời. Cậu đứng dậy vỗ vai Nguyên Khang động viên rồi đi ra ngoài. Nhường cho cậu ấy phút giây này. Trọn vẹn thương yêu.
Hạ Băng tự động đẩy cửa vào phòng Khắc Minh.
_Anh cũng cùng một ruột với con Bảo Ngọc đúng không ?
_Thì sao, không thấy mình tự tiện quá mức à, hành động thiếu văn hoá vừa thôi.- cậu đáp lời, chẳng mảy may chú ý.
_Em chỉ hỏi để biết sẽ có bao nhiêu người chống đối mình, có bao nhiêu người sẽ đau lòng nếu con bé ấy vĩnh viễn biến mất khỏi thế gian, vậy thôi.- Hạ Băng giọng lửng lơ, mỉa mai.
_ Đừng nghĩ mình sẽ bình yên nếu có ngày ấy.- giọng cậu mạnh bạo, răn đe.
_Sao biết được nhỉ, em thích như thế mà.- nhỏ nhún vai, lơ đễnh và ngạo mạng.
_Đùa với anh một chút lấy tinh thần, viên ngọc quý ấy một mai này sẽ chẳng còn giá trị nếu như….- nhỏ bỏ lửng câu nói, cười vang một tiếng rồi khoanh tay bước đi ra ngoài.
Lần đầu tiên Khắc Minh thấy bộ dạng đó của Hạ Băng, nguy hiểm và tàn bạo, nhỏ giống như một con thú dữ kiêu ngạo trước khi làm thịt con mồi, bỗng dưng cậu thấy dâng lên một nỗi lo âu bất định nào đó.
_À mà này, nếu con bé ấy chết vì nóng sẽ dễ chịu hơn chết vì lạnh phải không nhỉ.- khi gần ra đến cửa, nhỏ ngoái lại nói thêm một câu làm Khắc Minh càng lo lắng hơn. Rồi vang vọng suốt hành lang dài là một nụ cười đắc chí rùng rợn của Hạ Băng.
Trước đây nhỏ thật sự có tàn nhẫn nhưng lần này thì lột xác hoàn toàn thành một con thú dữ rồi. Mây đen giăng kín bầu trời, sắp sửa vùi dập cơn Mưa.
Khắc Minh cầm trong tay xấp tài liệu mật vừa lấy được tối qua, gõ cửa phòng Lý Phong với một tâm trạng thoải mái nhất, giờ phút định mệnh xoay chuyển đã đến, cậu càng muốn