Nước Mắt Bồ Công Anh

Nước Mắt Bồ Công Anh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324915

Bình chọn: 7.5.00/10/491 lượt.

hóc để ý tới một ai.

Không phải Huy là con người vô cảm hay sắt đá gì! Chỉ bởi vì cậu chưa tìm thấy ai cho riêng mình.

Từng ngày, rồi từng ngày, cậu vẫn tìm kiếm nhưng rồi lại buông xuôi….

Chỉ đến khi gặp Linh Đan, Huy không còn khổ sở vì nghi ngờ về tình cảm, về trái tim của chính mình nữa. Với Huy, Đan thật gần nhưng cũng thật xa, vừa là ánh cầu vồng rực rỡ sau những cơn mưa nhưng dễ dàng tan biến. Đan hoàn toàn khác xa với những cô gái Huy từng gặp.

Ở Đan tồn tại một cái gì đó mẽ khiến người khác phải khâm phục, một sự yếu đuối làm cho người ta phải lo âu, mong muốn được che chở, bảo vệ cho cô bé

Huy vẫn trầm mặc như thế, lặng ngắm bầu trời về đêm qua tấm gương trong suốt. Tất cả yên ắng hẳn đi, chìm vào bóng tối của đêm đen

“ Có người phải đi hết chiều dài của cuộc đời chỉ để tìm một khái niệm mang tên tình yêu, nhưng lại có người chỉ mất một giây trong đời để biết mình thuộc về ai đó mãi mãi”

( Tanpopo)

Tại một ngôi nhà khác….

_ Sao giờ này con vẫn chưa ngủ?- Vú Hà đột ngột lên tiếng khiến Đan giật mình.

_ Con không ngủ được!

_ Con có tâm sự à?

_ Cũng không hẳn vú ạ !

_ Xem con kìa! Đứng đây nãy giờ không lạnh hay sao? Môi con tím lại rồi!- Vú Hà mắng yêu cô bé rồi choàng lên cho Đan chiếc áo khoác.

_ Con không sao mà! Cảm ơn vú!

_ Bé con, ta đã chăm sóc con từ bé, chẳng lẽ ta không biết con nghĩ gì!

_ Nhưng thật là con cũng không biết nguyên do mà.- Đan bối rối phân bua

_ Uhm… Có phải là do cậu thanh niên ban sáng không?- Vú Hà nheo nheo mắt nhìn Đan…

_ Không, không phải đâu mà! Con nói thật đấy!

_ Ơ! Ta có nói là con nói dối đâu nhỉ, sao lại cuống lên thế!- Vú Hà trêu Đan

_ Vú chọc con!

_ Thôi!- Vú Hà vẫn chưa thôi cười- Con đi ngủ đi, khuya lắm rồi!

_ Vâng, vú ngủ ngon!- Đan hôn lên má vú Hà rồi trở về phòng

Đêm càng lúc càng khuya, nhưng Đan chẳng thể chợp mắt nổi.

Thật ngượng ngùng nhưng phải thú nhận: cô bé cứ nghĩ về người con trai lạ lùng ấy!

12h…1h…..

Đêm cứ lặng lẽ trôi đi như thế… Chương 6 : CẢM GIÁC LẠ LẪM LEN LỎI TRONG TIM… “ Có những điều không thể diễn tả thành lời! Có những cảm xúc miên man không thể định nghĩa…”

Trên con đường tới trường…

_ Này, vết thương của bạn ổn chứ?- Gia Huy phá vỡ bầu không khí yên lặng trong xe, giọng nói vẫn lạnh như vốn dĩ.

_ Uhm, không sao nữa rồi!- Đan khẽ đáp lại

Lại yên lặng…

Huy không thích nói nhiều, Đan lại là người trầm tính. Nếu hai người mà ngồi cạnh nhau cả ngày chắc cũng không mất lời nào.

Nhưng hôm nay thì khác…

_ Nơi này đẹp quá phải không?- Huy lại lên tiếng

_ Rất đẹp là đằng khác!- Như khai thác đúng đề tài Đan bắt đầu nói nhiều hơn- Trong lành và yên bình! Một nơi thực sự lí tưởng.

_ Bạn thích đến thế à?

_ Ừ! Vì tôi rất yêu không khí của thôn quê! Thích lắm, bạn không thể tượng tượng tôi yêu nó tới mức nào đâu!- Đan say sưa

Huy phì cười trước “ tình yêu” kì lạ của cô bé.

_ Hôm qua…- Đan ngập ngừng- Vú Hà đã nói với bạn những gì thế?

_ Về tiểu sử của một cô bé! – Huy tỉnh bơ

_ Ai vậy?- Đan cũng tỉnh không kém

_ Một cô bé rất kì lạ và bí ẩn. Một cô bé rất xinh….

_ Stop!- Đan ngượng ngùng ngắt lời

Huy bật cười thành tiếng, tiếng cười lan tỏa vào trong ánh nắng sớm mai… Đã lâu lắm rồi Huy mới cười nhiều như thế. Cậu nhóc cảm thấy xa lạ với chính bản thân mình. Một cảm giác lạ lẫm len lỏi trong tim….

…..

_ Tôi có thể tự lên được mà!- Đan vội lên tiếng khi Huy có ý định bước tới và bế cô bé

_ Đừng bướng!- Gia Huy vẫn là Gia Huy, vẫn không bao giờ thay đổi quyết định

Và thế là cũng như hôm qua, Đan xấu hổ cực kì vì những ánh mắt tò mò xung quanh. Đâu đó là những đôi mắt hình viên đạn.

_ Thấy chưa! Tôi sắp có nhiều, rất nhiều kẻ thù đó!- Đan thở dài

_ Chẳng ai dám đâu!- Huy khẳng định. Và không hiểu sao Đan lại tin lời nói ấy. Mặc dù trong thâm tâm cô bé thừa biết nếu có chuyện gì xảy ra do những fan cuồng nhiệt ấy thì người chịu cũng đâu phải cậu ta.

Sau khi đặt Đan vào chỗ ngồi, Huy quay đi, bóng dáng vẫn kiêu ngạo như thế….

_Vương Gia Huy?- Bảo Linh ngạc nhiên

_ Ừ!

_ Chuyện gì đã xảy ra thế?- Linh tò mò rồi mỉm cười ra chiều khó hiểu.

_ Không có gì cả đâu! Đừng tưởng tượng!

_ Tao là con gái mà. Mà con gái thì có…

_ Giác quan nhạy bén lắm đúng không?- Đan tiếp lời- Câu này xưa như trái đất rồi!

_ Không nói nhiều nữa, kể đi! Mau!- Linh trợn mắt

_ Ok! Kể thì kể! Đừng thất vọng đó.

Đoạn Đan kể lại tỉ mỉ vì sao lại để chân bị thương, vì sao hôm qua vắng học. Linh chỉ yên lặng lắng nghe, thi thoảng gật gù ra vẻ hiểu biết…

_ Xong, chuyện chỉ có thế!- Đan khẽ thở dài

_ Mày thích hắn rồi phải không?- Linh bất chợt lên tiếng

_ Không, không phải. Sao mày lại hỏi thế?- Đan đỏ mặt

_ Bởi mày chưa từng nói về ai nhiều như thế! Mà không có gì sao lại đỏ mặt!

_ Thôi mà! Không nói nữa!- Đan bực bội quay mặt ra cửa sổ, để lại Linh vẫn chưa hết ngỡ ngàng vì đây là lần đầu tiên Đan nổi giận với mình.

Tại 12C7…

_ Này, nhóc! Mày “cảm nắng” Hà tiểu thư của 11B8?- Thiên kẹp cổ Huy tra hỏi

_ Không biết!- Huy cười cười, cái kiểu cười khiến người đối diện phát điên lên vậy mà không hiểu sao lại làm mấy


80s toys - Atari. I still have