ng dậy, “Cảm ơn các vị giám khảo.”
“Chờ một chút… Tôi nghĩ cô mới chỉ hiểu một phần.” Vị giám khảo chính đẩy gọng kính trên sống mũi rồi nói tiếp: “Bộ phận thiết kế của công ty chúng tôi có lẽ tạm thời không thể nhận cô… Nhưng bộ phận thị trường của chúng tôi hiện tại đang có chỗ trống, tôi nghĩ, dựa vào điều kiện của bản thân, cô vào đó nhậm chức có lẽ cũng là một lựa chọn không tồi.”
“Trước tiên, cám ơn ý tốt của ngài.” Chu Mộc khẽ gật đầu với mấy vị giám khảo, “Nhận được sự tán thành của các vị tôi rất lấy làm vinh hạnh. Nhưng tôi nghĩ, có lẽ đối với nhu cầu về chức vị mà nói, tôi là người linh hoạt chứ không miễn cưỡng. Đối với cá nhân tôi mà nói, trước mắt, tôi mong muốn có thể đảm nhiệm chức vị nhà thiết kế hơn. Cám ơn. Tạm biệt.”
Bẻ cũng không cong, đây là lời đánh giá Lâm Tu từng dành cho Chu Mộc, mà Chu Mộc nghĩ, mấy chữ này vẫn rất thích hợp cho tới tận bây giờ.
Thế giới này đến cùng có bao nhiêu con người đã phải chịu khuất phục trước hiện thực, áp lực cuộc sống, áp lực xã hội đã sớm làm phai mờ hoài bão của mọi người, cho dù là ngọn lửa lý tưởng leo lét trong kẽ hở cũng có thể bị dập tắt bất cứ lúc nào, vậy mới nói, không phải ai cũng có dũng khí để cự tuyệt.
Đối với Chu Mộc mà nói, không có thanh cao, không có kiêu ngạo, những gì cô muốn làm, chẳng qua chỉ là tìm lại lý tưởng đã bị gác lại nhiều năm của chính mình mà thôi.
Chuyện này cũng giống như chuyện “tùy quân” mà Giang Ngữ Tình đã đề cập lúc trước.
Dưới đáy lòng, cô hy vọng có thể sớm chiều kề cận Lâm Tu hơn ai hết, nhưng trong thực tế, cô hiểu rất rõ chuyện gì quan trọng hơn đối với chính mình.
Mấu chốt hơn là ở chỗ – Chu Mộc biết chắc rằng Lâm Tu sẽ ủng hộ và khích lệ cách làm của cô.
Giữa hai người bọn họ, không có “ai phụ thuộc ai”, mà chỉ có sự thấu hiểu và tin tưởng, ủng hộ và khích lệ.
Giống như sau khi Chu Mộc đợi việc ở nhà, Lâm Tu chưa bao giờ giống như những người khác lợi dụng quan hệ để tìm cho cô một công việc nhàn hạ, một mặt là anh chưa từng cảm thấy Chu Mộc thất nghiệp ở nhà là chuyện khác thường cỡ nào, mặt khác là bởi vì, so với kiểu quan tâm gần như áp đặt như vậy, anh càng hi vọng chính mình có thể cho cô một ít không gian và sự ủng hộ.
Chu Mộc của anh luôn có chủ ý hơn bất kỳ ai. Điểm này, Lâm Tu vẫn rõ ràng.
Tầm chạng vạng trước khi ngủ hôm đó, Đông Tiểu Mập được đón từ nhà An Hòa và Hứa Úy về tắm rửa sạch sẽ thơm tho ôm chăn cuộn tròn bên cạnh Chu Mộc.
“Chu Tiểu Mộc…” Tiểu Mập túm túm góc áo cô, “Sao dì không gọi điện cho ông xã của dì?”
Ôi chao?
Chu Mộc ngạc nhiên – thì ra thằng nhãi này đổi tính rồi?
“Sao con lại hỏi thế?” Chu Mộc xoa xoa đầu nó.
“Hôm nay lúc con ở nhà dì An, chú nham hiểm nhà đó một buổi trưa mà gọi điện cho dì ba lần liền!”
Nham hiểm… Chu Mộc câm nín.
Đông Tiểu Mập đặt cho Hứa Úy cái biệt danh này thật đúng là rất sinh động.
Chu Mộc cười: “Bọn họ tình cảm mà!”
“Thế dì với ông xã không tình cảm ạ?” Đông Đông ngửa đầu.
“Không phải.” Chu Mộc cười khẽ, “Chú Lâm của con bận công tác, không giống chú ‘nham hiểm’ kia của con – chỉ toàn trốn việc thôi.”
“Thế ạ…” Tiểu Mập nghiêng đầu, “Vậy, dì An có em bé rồi, dì cũng có ạ?”
Gì cơ? ! Chu Mộc sửng sốt.
Chương 54
Dù là ở nhà họ Hứa hay nhà họ An, việc An Hòa mang thai đều trở thành chuyện khiến mọi người lưu tâm nhất. Cha mẹ đẻ và cha mẹ chồng An Hòa nâng niu không nói, ngay cả ông cụ bà cụ nhà họ An và lão thủ trưởng nhà họ Hứa cũng gọi điện hết lần này đến lần khác. Lúc đó vừa hay đại đội đặc chủng quân khu X chỗ Hứa Úy đang tiến hành đợt tuyển chọn mới, Hứa Úy thân là huấn luyện viên chính đã sớm bận tới mức váng đầu hoa mắt chẳng phân biệt được ngày đêm, lúc nhận được tin cô vợ trẻ nhà mình mang thai xong, anh mừng như điên, vì không thể thường xuyên về nhà nên anh nhờ Chu Mộc chăm sóc An Hòa.
Hứa Úy hiểu con người Chu Mộc, cô chu đáo, tỉ mỉ, mấu chốt là có cô ở bên cạnh, tốt xấu gì vợ anh còn có người để tâm sự.
Lấy khồng không nên lấy chồng lính, một năm bốn mùa phòng không gối chiếc. Những lời này ở một mức độ nào đó chính là hình dung chân thực về cuộc sống của bọn họ.
Đây là vấn đề quan trọng đầu tiên mà những người lính và vợ của họ đều phải đối mặt, cũng là nỗi bất đắc dĩ sâu trong đáy lòng Hứa Úy, Lâm Tu cùng với hàng nghìn hàng vạn người lính khác.
“Mộc Mộc, cậu thật sự không định tùy quân à?” An Hòa vừa uống canh cá diếc nóng hổi mẹ chồng mới mang tới vừa mở miệng dò hỏi Chu Mộc ngồi bên cạnh.
“Ừ.” Chu Mộc nói bâng quơ: “So với tùy quân, tớ còn muốn ở lại thành phố A làm thiết kế hơn.”
“Vậy cậu với anh mình… Cứ xa cách như vậy hả?” An Hòa buông cái thìa trong tay xuống nhìn cô.
“Từ lúc mình gả cho anh cậu đã lên tinh thần chuẩn bị chung đụng thì ít xa cách thì nhiều rồi.” Chu Mộc kéo khóe miệng khẽ cười nói: “Tám năm kháng chiến gian khổ bền bỉ còn có thể thắng lợi, bọn mình có kém chỗ nào đâu? Hơn nữa, cậu với Hứa Úy cũng đâu có quấn quít lấy nhau!”
“Nhưng mà, Mộc Mộc à.” An Hòa thở dài nhìn Chu Mộc nói: “Mình công tác ở tổng viện, tốt xấu gì hàng ngày cũng sinh hoạt dưới mí mắt của ba mình. Phương diệ