Old school Easter eggs.
Những mùa hoa mãi nở

Những mùa hoa mãi nở

Tác giả: Đan

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323825

Bình chọn: 7.00/10/382 lượt.

xử. Giả như, chùm đèn kia mà rơi xuống vỡ ra rồi có muốn ghép lại cũng không được hay những bông hoa thủy tinh sau một trận mưa dài sẽ không còn nguyên vẹn như cái thuở ban sơ.

Lục lọi giỏ xách lôi ra cái điện thoại thân yêu tôi chui thẳng vào phòng tắm, có lẽ ước muốn duy nhất của tôi giờ phút này là được biến mất mãi trong này. Tôi bấm nhanh số điện thoại của Mai, biết cô ấy đang làm nhưng tôi mặc kệ.

“Cứu mình.”

“Gì vậy? Mình đang trong công ty. Chưa đến giờ nghỉ trưa.”

“Không được. Gấp lắm. Quan trọng lắm. Cậu dám bỏ mặt mình, mình chết cho cậu coi.” Tôi rên rỉ.

“Thôi được rồi, chuyện gì? Hôm nay cậu không phải đi làm à? Hay hôm qua có chuyện gì?”

“Mình… hôm qua hình như không có về nhà.” Tôi run rẩy. Chuyện này thực sự không nhỏ nha.

“Vậy cậu đi đâu? Phát đâu?” Mai có vẻ sốt sắn. Tôi nghĩ giờ mà có sếp đứng bên cạnh cô ấy cũng không buông điện thoại ra.

“Hỏi cậu ấy làm gì nữa! Đêm qua… cậu ấy với mình… chuyện đó… giờ phải làm sao giờ?” Nếu không phải chỉ có duy nhất một mình cô ấy là bạn tôi cũng không chọn cách đả kích một bà bầu bằng một chuyện không tưởng như thế.

“Cậu… hai cậu ngủ với nhau á?” Cô ấy nói như hét lên bên kia. Người trong cuộc như tôi còn không ngờ nói gì đến cô ấy.

“Suỵt! Cậu nói chuyện nhỏ nhỏ thôi. Giờ phải làm gì giờ?”

“Cậu mấy tuổi rồi?” Mai nhỏ giọng lại, tôi nhận ra cô ấy đã lấy lại được sự bình tĩnh ban đầu rồi.

“Hai mươi lăm. Hai đứa bằng tuổi mà cậu đi hỏi làm gì.”

“Cô gái, cô hai mươi lăm chứ không phải mười lăm, lớn hết cả rồi nên không cần suy nghĩ nhiều. Giờ không mấy ai quan trọng chuyện đó đâu. Nghe mình, thứ nhất là bình thường với cậu ấy, thứ hai là mua thuốc uống nếu cậu không tìm thấy trong túi rác có cái bao cao su nào. Hiểu chưa?”

Tôi lục lọi cái thùng rác, trống không chẳng có gì cả.

“Không có.”

“Vậy cậu tìm trong hộc tủ đầu giường hay tủ tủ trang điểm trong phòng có thuốc ngừa thai khẩn cấp thì uống vào, không có thì xuống đường quẹo trái quẹo phải có tiệm thuốc tây thì vào mua uống. Có gì trưa điện thoại cho mình, đến giờ họp rồi.” Tôi nghe tiếng giấy loạt soạt, tiếng người gọi cô ấy rồi im lặng. Cô ấy ngắt máy mà không đợi tôi chào một tiếng. Đúng là phong cách của những người bận rộn. Tôi phải làm gì bây giờ? Nhất là không thể đối diện với Phát nếu như chưa muốn chết.

Bình thường á? Mai bảo tôi bình thường nhưng mà có bình thường hay không khi một cậu bạn thân bao nhiêu năm qua đùng một cái chúng tôi lại như vậy. Rồi mọi người sẽ nhìn nhận chúng tôi thế nào? Đêm qua, á, tôi còn chưa điện thoại cho ba mẹ và nhóc Huy, không biết họ có lo lắng không?

Tôi lò mò mở khóa điện thoại may mà vẫn còn pin. Không có một cuộc gọi lỡ nào từ ba mẹ hay nhóc Huy, ba cuộc gọi của Khánh, một cuộc từ chị Ngọc.

Định gọi cho mẹ nhưng không biết phải nói sao, tuy tôi hai mươi lăm nhưng đối với mẹ tôi vẫn còn là một đứa trẻ, đứa trẻ này chưa bao giờ rời khỏi nhà qua đêm bên ngoài bao giờ. Rồi nếu người lớn biết chuyện sẽ như thế nào? Ước gì có ai đó vỗ vai tôi và nói rằng: “Ê, cô gái, mơ đủ rồi, tỉnh lại đi!” Nhưng sự thật lại tàn khốc hơn tôi tưởng nhiều.

“Tắm nhanh còn ra ăn sáng nè.”

Tim tôi giật thót khi Phát gọi. Cậu ấy quay lại à? Sao cậu ấy không đi luôn cho đỡ khó xử? Tôi biết phải đối mặt với cậu ấy thế nào? Giá mà giờ có ông bụt hay cánh cửa thần kì của Đô Rê Mon tôi sẽ biến quách về nhà chứ giờ mà gặp cậu ấy có nước chết thôi.

“Ừ, đợi tí.” Giọng tôi ỉu xìu.

Lúc tôi đi ra Phát đang ngồi vắt vẻo trên ghế bấm điện thoại, trên bàn là đĩa mì xào còn bốc khói. Đúng món mì xào xúc xích không hành mà tôi thích. Tôi không nhìn lấy cậu ấy một cái ngồi xuống ăn mì của mình. Tôi cố ăn chậm, thật chậm để không gian yên lặng này làm tan biến đi sự sợ hãi trong lòng.

Nhưng mà cố mãi cũng phải xong, tôi sực nhớ ra chuyện viên thuốc. Kéo ngăn tủ ra, thì ra có hai viên thuốc thật, cả bao cao su nữa. Thuốc này nên uống một hay hai viên đây? Tôi ngần ngừ cầm viên thuốc lên, Phát ngước lên nhìn thấy cậu ấy lại gần giằng viên thuốc trong tay tôi.

“Đừng uống.”

“Tại sao?” Tôi buộc miệng hỏi, trong lòng thầm mong cậu ấy nói giữa chúng tôi không xảy ra chuyện gì, không xảy ra chuyện gì thì sẽ không sao.

“Đừng uống, có được không? Thuốc này rất không tốt.” Ngập ngừng một lát cậu ấy nói.

“Vậy, lỡ có thì sao?”

“Tôi chịu trách nhiệm.”

“Không cần. Tôi không cần cậu nghe rõ chưa!” Tôi đứng dậy lao ra khỏi phòng. Cậu ấy tưởng một câu chịu trách nhiệm của mình là xong cả sao. Chỉ cần uống viên thuốc này vào, mọi thứ sẽ coi như chưa từng xảy ra, chúng tôi vẫn là bạn như bao năm qua đã từng. Cậu ấy thừa biết thứ trách nhiệm mà cậu ấy nói tôi hoàn toàn không cần, không một tẹo nào luôn.

Cậu ấy đuổi theo, kéo tôi lại ôm thật chặt. Tôi không thấy biểu cảm trên gương mặt cậu ấy là gì, tức giận hay phiền hà vì tôi vì tôi thấp hơn cậu hơn cả một cái đầu. Hình như chỉ có ôm nhau thế này tôi mới nhận ra chiều cao giữa hai đứa khập khiễng thế.

“Ý tôi không phải như vậy. Ý là, mình kết hôn đi. Được không?” Giọng cậu ấy dịu dàng nhưng tôi lạnh toát cả sống lưng.

Kết hôn bây giờ á? Khô