Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3211243
Bình chọn: 9.00/10/1124 lượt.
i. Bình thường dù có chuyện buồn thế nào đi chăng nữa nhỏ nhắc đến ăn là nhỏ vui vẻ quên hết sự đời ngay mà…
– Chả sao cả. Tao mệt muốn về nhà ngủ một giấc, thế thôi.
Hoạ Mi nhắm mắt, trả lời qua quýt…
Đúng lúc Thuỷ Tiên muốn hỏi thêm thì cô giáo bước vào lớp…
Hôm nay thật là một ngày buồn và kém may mắn với nhỏ. Đã buồn vì chuyện gia đình lại còn gặp xui xẻo trong việc học.
Học 5 tiết, thì kiểm tra khảo sát đầu năm tới tận 4 môn liền. Suốt thời gian làm bài kiểm tra nhỏ buồn bã, u sầu cắn nát cả bút. Mà cũng không tài nào tập trung để làm bài được. Đầu óc toàn nghĩ đến chuyện đã xảy ra tối qua, cầu mong nhanh chóng tan học để vào bệnh viện thăm cha nhỏ.
Thế may mắn lắm có bài nhỏ làm được một nửa, có bài thì vài dòng, có bài thì nộp giấy trắng như môn toán chẳng hạn. Nhỏ buồn bã, đau xót như vậy còn đâu tâm trạng để làm bài nữa chứ.
Vừa tan học một cái Thuỷ Tiên liền hỏi.
– Làm bài tốt không?
– Thôi tao có việc về trước đây, bye…
Thay vì trả lời, nhỏ lại vội vã đeo cặp lên vai chạy thẳng ra cổng trường vội vã tới bệnh viện thăm cha. Hi vọng cha mình đã tỉnh…
Tại phòng bệnh của cha Hoạ Mi…
– Mẹ ơi, ba đã tỉnh chưa ạ?
Nhỏ thở không ra hơi, hỏi vội…
– Chưa, con à. Mà con đã ăn uống gì chưa mà chạy vội vào đây thế?
Thấy nhỏ mướt mát mồ hôi, khuôn mặt mệt mỏi. Bà không khỏi lo lắng…
– Dạ, con…
Đúng lúc Hoạ Mi đang muốn trả lời tiếp thì thấy mắt cha mình đang khẽ tỉnh lại.
– A, ba tỉnh lại rồi mẹ ơi.
Nhỏ vui mừng gọi to…
– Đâu, đâu.
Mẹ nhỏ vội quay người lại nhìn thì quả nhiên thấy chồng mình đang mở mắt thật…
– Ba cuối cùng ba cũng tỉnh lại rồi, ba biết con lo lắng cho ba như thế nào không?
Hoạ Mi vội lao đến bên cạnh ba, vừa khóc vừa nói…
– Hoạ Mi, ba xin lỗi…Thực ra chuyện tối qua…
Cha nhỏ vẫn còn cần dây thở ở mũi, khá vướng víu, sức khoẻ còn hơi yếu. Nhưng nghe tiếng con gái gọi ông liền cố gắng thều thào nói…
– Không…là lỗi tại con…con xin lỗi ba. Chuyện tôi qua con nghĩ thông rồi. Con sẽ nghe lời ba. Bởi con biết mọi việc ba làm đều là muốn tốt cho con thôi.
Hoạ Mi ôm chặt ba, khóc nức nở…
– Ý con là…
Cha nhỏ dường như cảm thấy rất kinh ngạc trước thái độ của nhỏ. Chẳng phải hôm qua nó phản ứng rất dữ dội sao, con nói ông không phải ba của nó. Khiến ông đã rất sốc, không ngờ con gái yêu quý của mình lại có những suy nghĩ đáng sợ như vậy…
– Con sẽ nghe lời ba…sẽ cố gắng chấp nhận có một người con trai xấp xỉ tuổi mình ở chung cùng một nhà với mình…sẽ cố gắng đối xử với anh ta thật tốt như ba hi vọng…Con hứa đấy.
Hoạ Mi ngừng khóc, ngước đôi mắt đỏ hoe còn long lanh nước mắt nhìn cha mình nói rất kiên định…
– Thật hả con?
Ông vui mừng như bắt được vàng, dường như không thể tin vào tai mình, vội hỏi lại.
– Dạ, thật ạ.
Hoạ Mi mỉm cười nhìn cha mình, gật đầu xác nhận. Chỉ cần cha cô khoẻ mạnh, vui vẻ trở lại. Thì việc cô nhận lời ông có gì đáng để tâm đâu. Chỉ cần ông cảm thấy vui vẻ là cô cũng thấy vui rồi.
– Vậy thì tốt quá rồi, tin cha đi chàng trai đó nhất định sẽ đối xử và chăm sóc con thật chu đáo…
Ông đưa tay mình ra nắm chặt bàn tay nhỏ bé của mình, nhìn nhỏ mỉm cười. Cuối cùng điều ông mong muốn cũng đã xử lý xong xuôi rồi. Hai đứa đã chập nhận sống chung cùng một nhà với nhau…Chỉ còn đợi…ngày ván đóng thành thuyền thôi. Càng nghĩ ông càng cảm thấy vui mừng…Tâm nguyện của ông có lẽ sắp thành hiện thực rồi…
Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 19
Người lạnh lùng cố tỏ ra không biết tình tôi
Tôi yêu người say đắm dẫu biết là sẽ nguy hiểm đến tính mạng
Chỉ hi vọng một ngày nào đó người sẽ
Quay lại nhìn về phía tôi và mỉm cười.
Mong ước đó có quá xa xôi không?
Khi mà tôi đã trót quá yêu người mất rồi…
Yêu đến mức không thể rời xa…
Ở giữa trung tâm thành phố Hà Nội có một căn biệt thự đẹp lộng lẫy. Căn biệt thự rộng đến mấy chục nghìn mét vuông, thiết kế hoa lệ. Đường vào biệt thự rải sỏi đẹp mê ly, có các núi đá hoa viên giả ở giữa một cái hồ lớn đang nở hoa sen rất đẹp, cá vàng đủ màu sắc bơi từng đàn. Có vườn hoa đẹp lung linh đầy đủ các loại hoa phong phú về màu sắc, đa dạng về chủng loại. Xung quanh có hàng rào gai khép kín bao quanh toàn bộ biệt thự, hoa tigon leo trên đó nở đỏ rực rỡ…
Tại một căn phòng sang trọng bên trong khuôn viên biệt thự 2 tầng này, có phong cách thiết kế rất lạ lùng. Trong phòng chứa rất nhiều loại sách đầy đủ thể loại, tường sơn màu trắng. Dán rất nhiều hình ảnh của một đôi vợ chồng đang tươi cười trên tay ôm một đứa bé, nét mặt rạng ngời hạnh phúc.
Tròng phòng có duy nhất một cái giường ngủ chăn nệm trắng tinh, một cái bàn gỗ nhỏ để ở đầu giường. Trên tường treo vài cái đèn ngủ màu vàng lúc nào cũng bật sáng nhẹ nhàng đủ để nhìn rõ mờ mờ cảnh vật trong phòng, cửa sổ bằng kính nhưng không được mở toang ra mà luôn đóng chặt treo rèm màu vàng…
Trong phòng yên tĩnh một cách kỳ lạ, ngồi trên chiếc ghế xoay đối diện với chiếc bàn đầu giường kia là một cậu con trai nhìn rất đẹp đang tập trung nghiên cứu cái gì đó trên laptop thì không biết. Ánh sáng từ chiếc laptop hắt ra cũng đủ để soi sáng căn phòng. Có vẻ như cậu ta rất thích bóng tố
