Nhóc lười…Tôi yêu em
Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 3211101
Bình chọn: 7.5.00/10/1110 lượt.
ạnh vào da thịt. Vừa nói từng tiếng đầy kiên định. Nhỏ rất sợ cô nàng hậu đậu này gây ra tai hoạ, nên dù bằng giá nào đi chăng nữa nhỏ cũng quyết phải ngăn cản.
– Á, đau, Ngọc Huyền nghe tao nói này. Chính vì tao coi mày là bạn nên tao mới rất căm ghét đứa nào làm tổn thương đến bạn của mình, nghĩ tới những gì hắn đã gây ra với mày là tao đã điên tiết, sôi hết cả ruột gan lên rồi. Bảo tao ngồi im để nhìn nó ức hiếp mày rồi ung dung sống bình yên ư? Xin lỗi, tao không thể làm được…
Hoạ Mi vừa hét to như sói hú, vừa hất mạnh tay Ngọc Huyền ra khiến những người đang đi ngoài đường cũng phải dừng lại nhìn ngó cô nàng. Tưởng cô nàng lại bị lên cơn động kinh chăng, sao lại tự dưng gào hét to lên ở giữa đường như vậy.
Sau đó không nói không rằng, hầm hầm tiến vào trong nhà hàng. Với một ý nghĩ chết chóc nhất định hôm nay sẽ phải lột da lóc thịt tên khốn kiếp kia cho hả dạ mới được. Rốt cuộc là cô nàng đang đi đòi công bằng thay cho Ngọc Huyền hay là đang đi tìm người để gây chuyện, trút giận vậy hả trời…
Ngọc Huyền sợ hãi tái xanh mép lại như tàu lá chuối, không biết nói gì để khuyên can cô nàng này nữa. Một khi nhỏ đã nổi điên thì thần tiên cũng đành bó tay thôi, chứ đừng nói đến một người phàm như nhỏ. Biết thế đã chẳng kể chuyện này với nhỏ, bị người ta bỏ rơi có gì là hay đâu. Chợt cảm thấy hối hận khôn xiết, nếu hôm nay cô nàng kia mà trót gây ra tai hoạ gì thì tốt nhất là mình nên đập đầu vào gối chết luôn đi cho đỡ nhục. Hu hu…
– Hắn ngồi chỗ nào?
Bước vào bên trong nhà hàng, Hoạ Mi nhìn ngó xung quanh, ánh mắt sắc nhọn như lưỡi dao xuyên qua tất cả mọi nơi để tìm tên khốn chết tiệt…
– Tao không biết?
Ngọc Huyền nhún vai cười nhạt trả lời, he he, may quá cô nàng không biết hắn ta là ai rồi. Thì tính sổ với hắn bằng niềm tin à. Ka ka
– Mày thật định không nói phải không?
Hoạ Mi quay người nhìn nhỏ đầy sát khí. Muốn giỡn nhỏ sao? Trông cái mặt tươi hẳn lên như được vàng thế kia cơ mà. Có quỷ mới tin. Hừ
– Thật là hắn ta không có ở đây đâu? Không thì tao cũng nói cho mày biết rồi. Giấu diếm mày làm quái gì chứ?
Ngọc Huyền tỏ ra vô tội, lè lưỡi xua xua tay để khẳng định sự thật là hắn không có ở đây. Ngu gì mà nói chứ, để nhỏ giết hắn ta thì mình chết lây à?
– Tốt nhất biết điều mau nói thật đi, đừng để tao phải hạ thủ không lưu tình.
Hoạ Mi trợn mắt nhìn nhỏ đầy bực bội. Con nhỏ ngu ngốc này, chuyện đã đến nước này rồi vẫn còn muốn bảo vệ cho hắn. Cái tên khốn kiếp đó, càng nghĩ càng thấy tức lộn ruột lên. Thảo nào bị hắn lừa tình là phải, lương thiện với ai chứ với loại người khốn nạn như hắn ta cũng xứng sao? Hừ, đúng là ngu ngốc mà…
– Đã nói là hắn ta không có ở đây rồi mà. Mày mau theo ta về nhanh lên, tao đãi mày ăn một chầu kem miễn phí tẹt ga nhé…
Ngọc Huyền nhìn Hoạ Mi cười ngây thơ vô số tội. Quan trọng bây giờ là phải lôi kéo được con nhỏ hung thần này rời khỏi nơi nguy hiểm này. Đừng có nói đánh đổi một chầu kem cho dù vài chầu kem cô nàng cũng chấp nhận. Chứ để con nhỏ hung thần này tìm thấy hắn ta thì chỉ có là thảm hoạ thôi. Hic…
– Ai kia? Ngọc Huyền à? Cậu đến tìm tên khốn lừa tình chết tiệt kia phải không? Hắn ta đang ngồi ở gần cái bàn kế bên cửa sổ kia kìa.
Cô bạn cùng lớp với Ngọc Huyền làm thêm tại đây, bỗng ở đâu chui ra tiến tới gọi Ngọc Huyền rồi chỉ chỗ. Thì chính cô nàng này báo tin nơi tên Minh đáng ghét kia đang hẹn hò với bạn gái mới chứ ai. Cô nàng này cũng rắc rối ghê…
– Vậy à, cám ơn bạn nhiều nhé. He he
Hoạ Mi vừa nhìn về hướng cái bàn có hắn ta đang ngồi kế bên cửa sổ vừa quay ra nhìn cô bạn của Ngọc Huyền cười gian, cảm ơn. Tên khốn lừa tình, ta tới đây hãy đợi mà tiếp chiêu của ta đi. Hừ
– Cậu là ai thế?
Thấy Hoạ Mi tự nhiên quay sang cười đểu cảm ơn mình, Cô nàng kia chợt cảm thấy rùng mình rợn gáy. Không lẽ cô nàng kia cũng tới đây để đánh ghen sao…?
– Cậu gây ra tai hoạ rồi Phương ơi. Hic.
Ngọc Huyền đau khổ nhìn cô bạn kia thầm oán hận. Mình đã cố gắng lôi kéo nhỏ đi không được, con nhỏ ngốc này lại còn chỉ điểm cho nó nữa chứ. Phen này chết chắc rồi…
– Là sao…?
Khổ thân cô nàng sợ hãi khó hiểu ngược lại chưa kịp nói hết câu thì Ngọc Huyền đã lại tái xanh mép vội chạy hớt hải theo đuôi cô nàng tai hoạ kia để ngăn cản.
– Anh chính là tên Minh lừa tình, phũ phàng bỏ rơi bạn tôi phải không?
Hoạ Mi hầm hầm đem theo khuôn mặt đầy sát khí tiến tới cái bàn gần cửa sổ có một đôi trai gái rất xinh đẹp đang ngồi nói chuyện. Chẳng hiểu nhỏ nghĩ gì không thèm hỏi Ngọc Huyền để xác minh cứ thể tiến đến quát hỏi người ta. Cứ như hắn ta chính là người lừa tình mình vậy? Trong khi chỗ cửa sổ này có tới 2 cái bàn gần nhau lận và có tận 2 đôi nam nữ đang nói chuyện, ăn uống với nhau?
– Cô điên ha?
Người con trai nói đúng ba từ, tay nhẹ nhàng cầm ly cafe đang toả khói, ngước nhìn nhỏ bằng ánh mắt nguy hiểm.
Hắn ta nhìn thật sự rất đẹp nha, đẹp như bước ra từ trong bức tranh do một hoạ sĩ thiên tài vẽ vậy. Ngay cả đến Hoạ Mi vốn coi thường trai đẹp cũng phải nhìn đến ngẩn ngơ, lòng thầm hỏi sao trên đời này lại có người đẹp hoàn mĩ đến vậy? Có phải mình đang nằ