Polly po-cket
Nhóc lười…Tôi yêu em

Nhóc lười…Tôi yêu em

Tác giả: Bông hồng thuỷ tinh

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211160

Bình chọn: 9.5.00/10/1116 lượt.

thế chứ. Dù sao tao cũng xinh hơn mày là được. Ka ka. Mà rốt cuộc gọi điện có việc gì?

Hoạ Mi nghe Ngọc Huyền nói mà nóng hết cả người. Để người ta tự sướng một tý thì chết à.

– Thế gọi điện chém gió không được à? Bạn bè lâu ngày gặp nhau sao mày lỡ lạnh lùng như thế ha? Đau lòng lắm đó nha. Hic

Ngọc Huyền ở đầu dây bên kia giả bộ đau lòng, trêu chọc Hoạ Mi…

– Hứ, thôi cho tao xin, muốn buôn dưa lê bán dưa chuột gì thì để lúc nào gặp nhau chém sau. Bây giờ tao chỉ muốn ngủ thôi.

Hoạ Mi nói thẳng, dù sao nhỏ vẫn chưa được ngủ đầy 1 tiếng mà…

– Haizz, suốt ngày ngủ, ngủ, …sao không đi chết luôn đi.

Ngọc Huyền bực mình vì tính cách kỳ quái của Hoạ Mi, ngủ gì mà lắm thế. Cứ mở miệng ra là ngủ…

– Mày không phải nhắc, tao đi chết luôn đây. Bye nhe…

Hoạ Mi bật lại, con nhỏ này hôm nay uống nhầm thuốc à mà tự nhiên đi rủa mình đi chết thế nhỉ. Ức chế rồi nha…

– Từ từ, bây giờ mày chuẩn bị tinh thần đê. Tao sẽ ghé qua đón mày. Đừng để tao tới phải đợi lâu thì mày chết chắc con ạ…

Ngọc Huyền nghiêm túc dặn dò như thể người chết sắp viết di chúc vậy…

– Hô hô, biết rồi.

Hoạ Mi nhanh chóng đồng ý. Thừa biết tính bà chằn dữ như sư tử Hà Đông của Ngọc Huyền nên cũng không có ý muốn từ chối. Dù sao nhỏ cũng sẽ phải mất một chầu ăn mời mình chứ nhỉ. Nghĩ thế nhỏ không khỏi cười đắc ý, hơn nữa nhỏ cũng rất tò mò không biết con hâm đó gọi mình để than thở, kể lể việc gì đây. Nghĩ mà thấy thú vị…

Tại quán trà tranh chém gió Xuân Hương gần bờ hồ Anh Đào đẹp thơ mộng…

– Chậc có chuyện gì nói nhanh coi, sao nhìn bộ dạng mày ủ sầu ghê thế. Nhìn não hết cả ruột gan…

Hoạ Mi vừa cầm xìa đảo cái cốc trà sữa trân châu đầy đá lạnh vừa nhìn bộ mặt buồn ảm đạm như đưa đám của Ngọc Huyền cất tiếng hỏi. Rốt cuộc là có chuyện gì mà khiến con nhỏ này buồn bã ghê thế nhỉ…

– Hức, hức, …mày ơi,…tao…

Ngọc Huyền lấy khăn giấy chấm chấm mắt khóc nức nở…

– Sao, có chuyện gì mà khiến mày phải khóc vậy? Có phải đứa nào bắt nạt mày không? Mau nói đi để tao ra tay trừng trị lấy lại công bằng cho mày?

Nhìn Ngọc Huyền bạn thân của mình khóc thương tâm mà nhỏ như sôi máu, thề phải dạy kẻ gây ra tội lỗi kia phải chịu một bài học xương máu. Để cho hắn biết thế nào là lễ độ dám đụng vào bạn của ta dễ dàng phủi *** bỏ đi như vậy đâu?

– Hức, chuyện là thế này, tao bị thằng người yêu khốn nạn lừa tình rồi…Hức, hức…

Thuỷ Tiên nhắc đến tên người yêu Sở khanh chết tiệt càng khóc dữ hơn.

– Thằng nào? Nó đã làm gì mày? Mau nói.

Hoạ Mi gầm gừ, bẻ ngón tay kêu tanh tách. Con trai gì mà khốn nạn thế, để con gái khóc thế này mà cũng đòi đáng mặt làm đàn ông sao? Được rồi để ta biết mi là ai, thì thử đợi tới lúc đó mi sẽ…

– Thằng Minh, người yêu tao được hơn 1 năm rồi. Hôm qua nó nói, mình chia tay đi. Anh có người khác rồi, cô ấy mới là người anh yêu. Anh xin lỗi vì đã lừa dối em trong suốt thời gian qua. Nếu có thể làm gì khiến em vui nhất định anh sẽ làm. Chúc em hạnh phúc…?

Hức, hức…Ngọc Huyền vừa kể vừa khóc như cha chết mẹ chết, ngưng một lúc kể tiếp…

– Nói xong hắn đi luôn, bỏ mặc tao khóc một mình. Mày nghĩ xem có cay không?

Ngọc Huyền ấm ức khóc, nốc hết cốc nước chanh trên mặt bàn…

– Hắn có phải đàn ông không vậy? Nói yêu người ta mà vẫn lén lút quen người khác. Bắt cá hai tay à. Được lắm, thế bây giờ hắn đang ở đâu?

Hoạ Mi tức giận tối sầm mặt lại. Đập bàn cái “Rầm” khiến ly cốc trên bàn rung rinh suýt rơi. Những người xung quanh nhìn nhỏ bằng ánh mắt nghi ngại…

– Bây giờ hắn đang hẹn hò tại nhà hàng bán đồ ăn Tây, Minh Nguyệt…Hức, hức. Tao vừa nhận được tin báo từ đứa bạn cùng lớp làm thêm tại đó….

Ngọc Huyền tiếp tục lấy khắn giấy chấm nước mắt, nức nở khóc lóc kể …

– Vậy thì mình đi thôi.

Hoạ Mi đứng bật dậy ra hiệu cho Ngọc Huyền đi theo mình. Phải cho tên khốn nạn này bài học mới được.

– Đi đâu?

Ngọc Huyền ngơ ngác, nhìn Hoạ Mi khó hiểu…

– Thì đi tới đó, dạy cho tên khốn đó bài học chứ sao? Dám coi thường phụ nữ à?

Hoạ Mi cắn môi, giọng lạnh lẽo, tay nắm chặt lại…

– Mày điên à, tao chỉ muốn tâm sự với mày thôi. Không bảo mày đi đánh ghen…

Ngọc Huyền nhìn nhỏ sợ hãi, kêu thất thanh…

– Mày không đi thì tao đi. Nghe mày kể tao tức sôi máu lắm rồi nhá…

Nói rồi Hoạ Mi đi thẳng ra ngoài tới chỗ cần tới với một sự tức giận muốn nổ tung. Còn Ngọc Huyền sợ tái xanh mép vội chạy theo khuyên nhủ sợ xảy ra chuyện thì không hay…

Không biết chuyện gì sẽ xảy ra nhi?

Nhóc lười…Tôi yêu em – chương 14

Bí mật dần dần được hé lộ.

“Hoàng tử lạnh lùng” là ai?

Và ai mới thực sự là “Hoàng tử lạnh lùng”

Nhân vật nam chính chúng ta đang tìm kiếm…

Trước cửa nhà hàng bán đồ ăn Tây, Minh Nguyệt…

– Hoạ Miiiiii, mau dừng lại đừng có nổi điên lên như thế?

Ngọc Huyền chạy theo sau vừa thở hồng hộc vừa nắm chặt tay Hoạ Mi để níu lại…

– Không bao giờ, mày không phải sợ điều gì hết. Mọi chuyện cứ để tao lo cho…

Hoạ Mi mặt đằng sát khí, lạnh lẽo gằn từng tiếng hét thật to. Khiến Ngọc Huyền lạnh hết cả người.

– Nếu mày còn coi tao là bạn bè thì mày phải nghe lời tao lần này. Nếu không…

Ngọc Huyền cầm chặt tay Hoạ Mi hơn, ngón tay cấu m