iết cái quái gì đang diễn ra. Đang đóng phim sao?
Tiến đến trước ghế sofe, Vĩnh Khoa đưa tay kéo Thiên Di đứng lên rồi thản nhiên nói :
_ Đủ rồi!
Rồi quay sang Thiên Di :
_ Ngốc. Nãy giờ hắn có làm gì….
_ Hôn! Hai lần. – Trả lời một cách dửng dưng, người trên ghế sofe đứng lên, đưa ánh mắt đầy thách thức nhìn Vĩnh Khoa như khiêu chiến.
Hôn?
Với gương mặt lạnh tanh, Vĩnh Khoa gạt bỏ sự khó chịu trong lòng mình ra, nhìn người trước mặt :
_ Sao anh lại đến nhà tôi?
Không thèm để tâm câu hỏi ấy, người con trai đó đưa tay ra, thoắt cái đã kéo Thiên Di sà vào lòng mình, vòng tay ngang eo nó, lạnh nhạt nói với chất giọng bỡn cợt :
_ Vợ em….tuyệt lắm!
Đưa tay cố gỡ vòng tay rắn chắc đang vòng ngang eo mình nhưng không được. Cùng lúc đó, Thiên Di lại trở về với vòng tay của Vĩnh Khoa trong nháy mắt. Thật chóng mặt! ^^
Người con trai ấy khẽ cười, ngồi xuống sofa, đưa tay quẹt ngang đôi môi còn vương chút ngọt ngào khi nãy :
_ Từ Thụy Điển về đây mệt thật. Anh không muốn ở khách sạn nên anh đã đến đây. Cũng lâu rồi chúng ta không gặp nhau nhỉ, Vĩnh Khoa? – Đôi mắt tinh anh chạm ngay cặp mắt khó hiểu của Thiên Di, nở một nụ cười hòa giải, người con trai ấy nháy mắt – Anh quên giới thiệu. Anh là Trương Vĩnh Kỳ, anh song sinh của Vĩnh Khoa.
_ Hả? Anh em song sinh?
Nghệch mặt ra như một con ngố, Thiên Di cố tiếp thu cái điều vừa nghe thấy. Vĩnh Khoa có anh trai? Nó chưa từng nghe thấy. Giờ mới để ý, hai người có điểm khác nhau, Vĩnh Kỳ có đeo khuyên tai. Thiên Di sẽ nhận dạng bằng cách nhìn vào đôi khuyên tai ấy.
Đứng phía sau Vĩnh Khoa, Thiên Di lăm le nhìn tên đáng ghét đã dám cưỡng bức…à không, cưỡng hôn mình đến hai lần. Đúng là anh em nhà họ Trương điều thuộc dạng biến thái cấp cao.
_ Em lên phòng đi vợ. Chút anh sẽ giải thích mọi chuyện.
Ngoan ngoãn nghe lời Vĩnh Khoa, Thiên Di toan đi lên lầu, trước khi bước lên bật thang, đi ngang qua Vĩnh Kỳ, Thiên Di lườm hắn ta rồi nói :
_ Biến thái.
Câu nói ấy làm ai kia nhếch môi, một nụ cười nhẹ.
Đợi khi nghe tiếng đóng cửa, Vĩnh Khoa bước lại sofa, ngồi xuống, cậu nhìn người đối diện như thấu hiểu mọi điều. Vĩnh Kỳ về đây, điều đó đồng nghĩa với việc trò chơi đã được bắt đầu. Tuy trò chơi của tên này không mang nhiều tính chất nguy hiểm như cái mà cậu đã “thêm mắm dặm muối” cho mấy người kia sợ nhưng bây giờ, cậu cảm thấy nó thật sự nguy hiểm khi mà tên anh trai có cùng một nét đẹp với mình dám cả gan động đến cô gái ở cạnh mình bao lâu nay.
Cái này có phải ghen không nhỉ?
_ Anh về đây làm gì?
_ Nhớ em thì về.
_ Anh không lo cho công ty bên đó sao mà rảnh quá định về đây chiếm vợ người khác à? – Vĩnh Khoa châm biếm.
_ Không – Thảnh thơi.
Cuộc đấu “mắt” không mệt mỏi diễn ra, hai ánh mắt ấy mà là hai cây đao thì có lẽ đã xảy ra án mạng lớn rồi.
_ Về đi!
Vĩnh Khoa không dư thời gian để đôi co với anh mình, cậu nhanh đuổi người ta một cách rất có duyên.
_ Hơ hơ, anh sẽ định cư ở đây. Chắc em cũng biết về trò chơi của anh nhỉ?
_ Muốn làm gì thì tùy. Tôi không rảnh đôi co với anh. Mà nhà tôi hết phòng rồi. Anh ngủ ở đây đi.
_ Vậy anh ngủ với Thiên Di nhé?
Ung dung bước lên lầu, máu lưu thông trong người Vĩnh Khoa đang nóng bừng bừng như muốn chui ra ngoài. Cậu cố đè nén cơn giận nóng bừng ấy mà đáp :
_ Cạnh phòng tôi còn phòng trống.
—
Tại một nơi trên thế giới, không khí lạnh lẽo và u ám đến rợn người. Một người ngồi khuất sau ánh sáng mờ ảo của trăng trời, gương mặt hằng nhiều vết nhăn chứng minh tuổi tác của mình. Đôi môi mấp máy hình thành một câu nói :
_ Vĩnh Khoa, Vĩnh Kỳ, trong hai người các con, ai sẽ làm ta hài lòng đây?
Chiếc phi tiêu trong tay ông phóng thẳng vào gương mặt của người trong bức ảnh treo cách đó không xa. Khá hài lòng với tài ném phi tiêu của mình, ông cười lớn :
_ Ha ha ha, Hiệu trưởng Lâm? Chắc ông rất oán tôi nhỉ? Để rồi xem…ông sẽ bảo vệ “chìa khóa vàng” như thế nào.
CHƯƠNG 31
Áng mây thứ 31 : Kẻ phá đám
Vì sau đêm tối, mặt trời lại sáng, chúng ta hãy luôn mỉm cười, bắt đầu tìm cho mình một lối đi trong những lúc đau khổ. Không bao giờ là quá muộn để học được cách bước đi trên nỗi đau!
_ Áaaaa, tức quá điiiiiiiiiii………
Chui lên phòng và ngậm nhắm cái bức xúc của mình trong lòng, Thiên Di cuối cùng cũng phải cất tiếng hét toáng lên cho hả dạ. Đôi môi ngọc ngà của nó đã bị tên biến thái dưới nhà làm ô uế mất rồi. Nụ hôn của nó đã ra đi theo dòng thời gian ngắn.
Nhưng dù sao thì cũng đỡ tức khi nghĩ đến nụ hôn đầu tiên là thuộc về Vĩnh Khoa chứ không phải Vĩnh Kỳ. Nhớ lại câu nói bâng quơ của tên dưới nhà mà Thiên Di hả hê cười :
_ Hi hi, anh lầm to rồi Vĩnh Kỳ ạ! Nụ hôn đầu của tôi đã thuộc về Vĩnh Khoa rồi. Tôi sẽ không để anh động chạm vào người tôi lần nào nữa đâu. Ha ha ha
Cạch!
_ Được hắn hôn em vui lắm sao?
Bước vào phòng dưới sự ngạc nhiên của Thiên Di, Vĩnh Khoa chậm rãi nói. Ngồi xuống chiếc ghế nhỏ, Vĩnh Khoa nhìn Thiên Di một cách ….đáng sợ. Ánh nhìn của cậu dừng lại ở đôi môi nhỏ chúm chím kia. Chỉ nghĩ tới cái cảnh tượng khi nãy thôi, cậu đã muốn đấm cho tên anh trai mình một phát rồi.
_
