o kêu trên 10 lần mà không chịu mở mắt ? .. – Nói đến đây , mắt Vĩnh Khoa đột nhiên lóe lên một tia sáng nhỏ nhưng không mong manh.
Nghĩ thầm rồi Vĩnh Khoa đưa tay mốc điện thoại ra và nói bằng giọng gian manh nhất :
_ Anh đã có “bằng chứng” để “tố cáo” em ra tòa vì tội “nhạo báng” người khác.
_ Sao …. Anh nói sao cơ ? Cái gì mà bằng chứng , tố cáo , ra tòa , nhạo báng ?? Anh lảm nhãm cái quái gì thế.
Vĩnh Khoa nhếch môi , đưa tay nhấn vào phím điện thoại , đưa cho Thiên Di xem rồi ngạo nghễ cười ._ Vợ à , dậy đi .
_ Ưhm , mẹ …mẹ nói gì kỳ vậy …, mẹ ..bị nhiễm cái tật khùng khùng của cái tên cà chớn đáng ghét , biến thái mà con mới gặp hả …
_ Còn gì nữa không ?
_ Còn mẹ ơi , ….cái ..tên đó ..tự dưng nhận là chồng …của con …, hắn …đáng ghét lắm ..tự nhiên nạt con , mẹ không biết đâu …, con lên phòng ngồi chửi hắn quá trời luôn …Còn mấy cái tên trong trường con nữa ….bọn họ cũng đáng ghét lắm mẹ ….Ai cũng đáng ghét hết ….con ghét tất cả bọn họ …., mấy người đó là đồ biến thái , đồ dê xồm , đồ hung dữ , đồ đầu heo , óc heo , cả người toàn là mùi heo ….
Thiên Di không tin vào những gì mình nghe thấy nhưng …giọng nói quen thuộc của Thiên đang vang trong điện thoại làm nó buộc phải tin . Không biết vì Thiên Di ngốc hay vì Vĩnh Khoa quá ư là nghiêm túc trong “vai diễn” , Thiên Di tin rằng Vĩnh Khoa có thể kiện mình ra tòa với tội “nhạo báng” như Vĩnh Khoa đã nói .
Đưa mắt nhìn điện thoại rồi nhìn Vĩnh Khoa , Thiên Di làm bộ mặt đáng thương:
_ Xin lỗi vì đã làm anh té xuống giường . Đừng có kiện tôi mà …
Vĩnh Khoa cất điện thoại vào túi , nghĩ thầm : Dễ dụ vậy ư ? Em đúng là ngốc mà. Được , vậy thì ….
_ Không ai cho không ai bất cứ thứ gì đâu . Phải có “hối lộ” chứ !
_ Được , được , tôi sẽ “hối lộ” anh . Đừng có kiện tôi nha . – Thiên Di rưng rưng nhìn Vĩnh Khoa và không hề biết mình đã bị …xí gạt .
Vĩnh Khoa thầm mừng trong bụng , cậu nhìn Thiên Di rồi gãi đầu suy nghĩ :
_ Nhưng ….phải chọn điều kiện gì đây nhỉ ?
_ Tôi sẽ làm những gì anh sai bảo ! – Không nghĩ ngợi nhiều , Thiên Di nhanh miệng nói luôn mà không hề nghĩ đến nghĩa sâu xa của câu nói của mình.
Không gian im ắng , trong căn phòng im lặng đến đáng sợ . Vĩnh Khoa bất ngờ trước câu nói “thiếu suy nghĩ” của Thiên Di . Cậu cứ trơ mặt ra cho đến khi tự mình bừng tĩnh .
Quay ra cửa , Vĩnh Khoa thong dong bước đi , trước khi đóng cửa lại , cậu không quên một lời “nhắc nhở” dành cho Thiên Di :
_ Nhất ngôn cửu đỉnh , tứ mã nan truy . Anh sẽ giữ cái này làm “bằng chứng” để em không có dịp “phủ nhận” . Còn nữa , chút nhớ xuống nhà ăn cơm .
Thiên Di ngồi đó , mặt thộn ra , đưa tay ôm cái gối vào lòng .
—
Tại biệt thự Hàn :
_ Cậu chủ . Có người tìm cậu .
Triết Minh cho người quản gia lui ra rồi ung dung bước xuống lầu xem ai tìm mình . Và …cậu đang hối hận vì đều đó . Người tìm cậu là Lập Hân .
_ Anh Triết Minh .
_ Cô tới nhà tôi làm gì giờ này ?
_ Là ta mời Lập Hân tới .
Một giọng nói vang lên , từ trên lầu , một người trung niên , gương mặt hằn lên nhiều nếp nhăn , ông bước xuống lầu , khoan khoái nhìn Triết Minh .
Triết Minh cuối đầu , lễ phép chào rồi nói :
_ Chào ông . Không biết ông mời cô ta tới đây để làm gì ạ !
Ông Hàn mỉm cười , cơ mặt dãn ra , ông nhìn Lập Hân rồi thốt lên :
_ Ta muốn 2 con tìm hiểu nhau . Con cũng đã lớn rồi , Triết minh nhỉ ? Rồi con sẽ vào tổ chức , không lâu nữa đâu .
Triết Minh không hiểu ý ông mình cho lắm , cậu nhíu mày nhìn người ông với gương mặt đầy bí ẩn . Cậu đã nghe nhiều về cái tổ chức Demonwhite ấy và cậu không hề muốn bước chân vào một nơi đầy máu như thế . Nhưng vì gia tộc Hàn đã bao năm gắn với tổ chức nên nhất thiết phải có người kế tục để giữ một chức vụ trong tổ chức . Cả Bách Nhật – con trai của gia tộc Vương cũng thế .
_ Con có thể tự quyết định mọi chuyện , ông à ! – Triết Minh cuối đầu chào ông lần nữa rồi bước đi .
_ Đứng lại đó cho ta . – Ông Hàn giận dữ quát rồi quay sang Lập hân – Con về trước đi Lập Hân , hôm nay ta có chuyện muốn nói với nó . Mong con thứ lỗi cho ông già này .
_ Dạ , không sao đâu ạ ! Chào ông con về !
Lập Hân cuối đầu chào ông Hàn rồi cất bước . Căn nhà rộng lớn yên tĩnh hẳn . Ngồi xuống ghế , ông Hàn nhấp một ngụm trà nóng rồi nói :
_ Triết Minh , con là người nối nghiệp duy nhất . Hiện giờ , gia tộc ta và các nhà khác đang rất có lợi , lý do rất dễ hiểu , đó là vì “chìa khóa vàng” vẫn chưa chết. Nếu giết được kẻ đó trước người chủ đương thời , ta có thể dễ dàng đoạt lấy chức vụ chủ tịch và đứng đầu tổ chức .
_ Con không thích ! – Triết Minh kiên quyết đáp
_ Vậy thì cưới Lập Hân đi . Con sẽ không phải vào tổ chức .
Triết Minh ngơ ngác nhìn ông mình . Đó là điều kiện sao ? Cậu không hề thích hay có cảm giác đặc biệt gì với Lập Hân cả . Trong đầu cậu , không hề có hình ảnh của Lập Hân hiện diện dù chỉ là một ngóc ngách nhỏ . Người mà lúc này cậu đang nghĩ tới …là …con nhỏ “thư ký” theo hợp đồng .
Triết Minh lắc đầu thật mạnh : Sao lại có thể là nhỏ đó chứ ?
_ Sao ? Con chọn cách nào ? – Ông Hàn hối thúc , chờ mong câu trả lời .
Ngẫm nghĩ hồi lâu
