Ring ring
Nhị Thủ Vương Phi

Nhị Thủ Vương Phi

Tác giả: Hạ Y

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 324321

Bình chọn: 9.00/10/432 lượt.

hìn chằm chằm Ứng Trị.

“Ngươi có thích gia an bài không?” Ta hỏi lại, hoàn toàn không phủ nhận câu hỏi của nàng.

“Vì sao phải làm như vậy?” Nam nhân nàng thật sự là có tâm ác liệt nàng khó có thể tưởng hắn lại hành động như thế.

“Đối với ngươi trừng phạt.” Mặt khác ta muốn thử qua phản ứng của nàng, ta muốn tìm kiếm đáp án, ta xác định nàng.

“Ta làm cái gì chọc giận Gia mất hứng ?” Nàng cảm thấy ngạc nhiên.

“Ngươi không chịu gả cho ta, ngươi không thích Gia!”

“ Chuyện đó đã qua lâu rồi” Nàng không nghĩ đến giờ hắn vẫn còn hận.

“Bằng không ngươi cho là Gia cưới ngươi làm cái gì? Ngươi thích Lưu Thuận Nghiêu, tốt lắm, Gia rảnh sẽ liền mang ngươi đi nhìn hắn cùng Mông Cổ công chúa thân thiết.”

“…… Tam gia, làm ơn ngài nhanh chút lớn lên đi!” Nàng không muốn lãng phí khí lực cùng Ứng Trị phân rõ phải trái. Nàng quay người đi về hướng xe ngựa.

Nàng đây châm chọc cho rằng ta hành động như tiểu hài tử sao? Ta đuổi theo, uy hiếp liếc nàng rồi lập tức cầm lấy tay nàng, kéo nàng bước nhanh về hướng Lưu Thuận Nghiêu.

Nàng hiểu rõ Ứng Trị muốn đi đến nơi nào nên cố dùng sức vẩy cổ tay mong có thế thoát khỏi bàn tay hắn như mỗi lần nàng vẩy thì hắn lại cầm cổ tay nàng chặt, nàng không đủ sức để thoát tầm tay hắn.

“ Đúng là hữu duyên tương ngộ nha!” Ta thoải mái tươi cười vừa đi vừa nói, ta thấy hạ nhân của Lưu gia và Lưu Thuận Nghiêu có lẽ đã phát hiện đến sự có mặt ta, đồng thời cũng lập tức chú ý Đổng Phi Hà, ta liếc qua nàng, nàng vẫn cúi đầu không nhìn đến Lưu Thuận Nghiêu, không biết vì sao, ta lại cảm thấy không vui.

“Tam gia……” Lưu Thuận Nghiêu xấu hổ không nhìn đến Đổng Phi Hà.

“Vương gia cùng Vương phi cũng đến Hương Sơn du ngoạn sao?” Mông Cổ công chúa nhiệt tình chào hỏi, người kề sát vào Lưu Thuận Nghiêu.

Ta cao ngạo nói “Các ngươi còn ngồi đó!”

“Biết Vương gia cùng Vương phi đến đây, một đám chỉ biết ngây ngốc! Còn không mau hành lễ!”

Đối mặt với chồng trước, nàng đáng lý ra phải cảm thấy bi thương, thống khổ mới đúng, nhưng mà lúc này, bởi vì có Ứng Trị ở bên người, nắm chặt lấy tay nàng, nàng ngược lại không cảm giác mất mát đau khổ mà có cảm xúc mãnh liệt e thẹn, làm cho nàng thật sự không rảnh để tâm đến chồng trước mà sầu não.

“Vương phi, người ta ở trước nàng hành lễ, nàng cũng nên nhìn đến người ta một chút chứ!” Ta ngữ điệu nhu hòa gọi nàng.

Từ ngày thành thân đến nay, đây là lần đầu tiên ta dùng giọng điệu ôn nhu nói chuyện cùng nàng.

Nàng nghe Ứng Trị nói thân mình run nhè nhẹ, ở trước mắt bao người, nàng cũng không tiện cùng Ứng Trị khắc khẩu, chỉ có thể bất đắc dĩ cứng rắn ngẩng đầu lên nhìn thẳng vào phía trước, miễn cưỡng hướng Lưu Thuận Nghiêu cùng Mông Cổ công chúa nở nụ cười.

Lưu Thuận Nghiêu há miệng thở dốc, tựa hồ muốn cùng nàng nói cái gì, cuối cùng vẫn là trầm mặc.

Nàng nhìn đối phương, bất tri bất giác thả lỏng thân mình. “bất tri bất giác = hem tự đk đc chính mình nha”

Từ ngày hôm ấy rời đi Lưu gia, đã qua nhiều ngày không nhìn thấy trượng phu trước, cứ tưởng rằng nếu có dịp gặp chỉ sợ sẽ bị tra tấn tâm, thế mà đối với tình cảnh trước mắt nàng vẫn bình tĩnh đối mặt cùng Lưu Thuận Nghiêu, nàng không cảm thấy thống khổ.

Nàng vẫn rất tốt, mặc dù cũng có chút điểm khổ sở như không giống với những suy nghĩ trước kia nàng từng nghĩ, trước kia nàng nghĩ nếu vô tình gặp lại Lưu Thuận Nghiêu ở cạnh Công chúa nàng sẽ rất thống khổ, sẽ rất thương tâm đôi khi có thế đến làm ra những chuyện ……

Nàng không tự giác cúi đầu, cảm nhận tay đang bị Ứng Trị nắm giữ chặt hơn, dẫn đến tâm tình càng khó chịu.

Nói đến tra tấn, phải nói đến khi cùng này nam nhân tay trong tay xuất hiện ở trước công chúng luôn tạo áp lực rất lớn cho nàng, tâm nàng dường như bị tàn phá nghiêm trọng, nàng đột nhiên rất muốn tránh né ra xa hắn.

“Bổn vương có thể cùng ái phi tay nắm trong tay như hiện tại, có thể nói ít nhiều cũng nhờ đến hai người các ngươi giúp đỡ!”

” Ha ha…” Ta cười vang lên.

“Tốt lắm, các ngươi nói xem, muốn Gia làm thế nào để tạ lễ?”

Nàng đầu đã đủ thấp, khi nghe Ứng Trị ăn nói khùng điên, chỉ cảm thấy bốn phía lặng ngắt như tờ, không biết mọi người đang dùng ánh mắt gì nhìn xem nàng cùng Ứng Trị, nàng nhịn không được giật nhẹ Ứng Trị tay, ý bảo hắn nhanh chút rời đi.

“Ái phi có ý kiến gì sao ?” Ta lại dùng ánh mang thái độ dọa nàng.

Nàng thật muốn khóc, từ “Tiện thiếp” leo lên ngôi vị “Ái phi” Chuyển biến thật nhanh à, nàng là một nữ nhân bình thường không dễ dàng tiếp nhận được biến đổi nhanh như vậy.

Nàng hoàn toàn không dám ngẩng đầu nhìn biểu tình của mọi người, nhỏ giọng nói cho Ứng Trị “Không bằng chúng ta trở về còn một số việc cần phải suy nghĩ thêm một chút, đi thôi!”

“Ái phi gấp cái gì? Chúng ta còn chưa vào trong miếu bái Phật, khẩn cầu thần linh phù hộ ngươi thuận lợi sinh cho Gia vài tiểu hài tử để Gia có người kế thừa hương khói mà! Ha ha a.”

“Ngươi nói đủ chưa? Như lời hồ ngôn loạn ngữ đối với ngươi rất tốt để lấy ra ngoạn sao?” Nàng rốt cục bị hắn buộc phát điên rồi.

Ta không nghe đến những lời hò hét trong lòng nàng nên vẫn còn nhìn Lưu Thuận Nghiêu, xem Lư