g gục lên vai anh, tỉ tê mấy chuyện không đâu vào đâu.
Vy Anh vẫn thế, nếu anh chiều cô quá, cô sẽ rất ương bướng , ngang ngạnh và hay giận dỗi đòi vùng vẫy . Nhưng chỉ cần, anh nghiêm một chút,nới lỏng cô khỏi anh một chút, cô sẽ lại ngoan ngoãn , tự động nép vào anh.
Vẫn chưa lớn !
– Anh sao không gọi em về. Hứ, cũng chẳng đón em ! – Vy Anh ngồi trên chân anh, giận .
– Anh đã từng bảo em thế nào ?
– Không được đi đâu nếu chưa có sự cho phép của anh .
– Còn gì nữa ?
– Không được đi xe người lạ, không được ăn linh tinh.
– Còn gì nữa ?
Giọng Vy Anh ỉu xìu :
– Hết rồi đấy. Hôm nay em có làm gì nữa đâu ?
– Uh huh.
– Anh chưa hôn em đúng không ! – Vy Anh chợt nghĩ đến lý do tại sao mình lại thức giấc, trừng mắt với anh. Thường trước khi đi ngủ, anh đều hôn cô thay cho lời chúc ngủ ngon mà.
Khi anh hôn trán, Vy Anh lại chìa má ra :
– Đây nữa.
Theo những ” mệnh lệnh ” của cô vợ nhỏ, Duy Phong lần lượt hôn lên mắt, chóp mũi và khắp gương mặt đáng yêu.
Vy Anh có vẻ buồn ngủ, dựa hẳn vào anh , hàng mi lim dim, kéo kéo tay anh :
– Mình ngủ anh đi.
Thay cho câu đáp lời, Duy Phong bế phốc cô vợ nhỏ lên , đưa trở lại phòng. Lúc anh vừa nằm xuống cạnh , cô đã quay người ôm chặt anh , chân gác lên anh.
Duy Phong vừa định lấy chiếc chăn mỏng bị cô làm rơi tuột xuống sàn lên thì nghe thấy tiếng cô lầm bầm :
– Nằm im . Anh có muốn ly dị không hả ?
2. Ngoại truyện : Chăm vợ
Phần 1 .
Ban mai của ngày cuối tuần rực nắng, thêm chút gió man mát. Khung cảnh đẹp khiến Vy Anh nảy ra ý định sẽ đi dạo biển, tất nhiên là cùng chồng rồi.
Cô vợ nhỏ trèo lên giường, nằm kế bên Duy Phong, hai tay chống cằm như cô bé con, ngắm anh ngủ.
Duy Phong mới trở về biệt thự vào mờ sáng sau bốn ngày bận bịu bên Pháp. Hẳn là anh rất mệt.
Cô nên để anh ngủ thêm một chút nhỉ ? Chiều đi chơi sau cũng được.
Miệng Vy Anh gặm bebe, cố không gây động tĩnh nhưng vì quá nhớ nên cô vợ nhỏ choàng tay qua người anh, ôm thật chặt.
Thấy chưa đủ nên một lúc sau, Vy Anh ghé sát má anh, thơm nhẹ rồi dời dần đến đôi môi lạnh lẽo của anh , muốn hôn nhưng …
– Ưm.
Vy Anh bị ai đó dùng tay bịt miệng rồi !
– Phiền quá nhóc.
Duy Phong vẫn nhắm mắt như ngủ say, riêng đôi tay ấn mạnh người cô vợ nhỏ lên ngực mình, ngăn chặn những trò phá rối.
Anh về mới 4 tiếng đồng hồ, mất 2 tiếng để ngắm bé con bù cho những ngày vắng hơi thở thoảng mùi sữa .
15 phút để tắm và bây giờ, anh đang bị thiếu ngủ trầm trọng. Tính ra, mỗi giấc ngủ của anh lúc bên Pháp nhiều nhất là chỉ 4 tiếng. Công việc lúc nào cũng nặng quá !
– Nằm ngoan !
Duy Phong gắt nhẹ, lúc này mà dịu dàng thì cô vợ nhỏ sẽ làm loạn mất.
Đấy, người đã lại nhúc nhích, chân thì ngọ nguậy …
– Vy Anh !
– Em biết rồi nhưng mà em không muốn ngủ nữa đâu. Em còn chưa ăn bánh xong đây này !
Vy Anh làu bàu, mắt nhìn gói bebe trên bàn đầy tiếc nuối.
– Để sau.
– Bánh sẽ bị ỉu. Ăn không ngon nữa. Và để sau thì là bữa trưa mất rồi !
Lý lẽ , lại lý lẽ. Cứ để cô tiếp xúc với tên thư ký kia thì cãi lời còn hơn luật sư Nguyễn Huy.
Biết thế, không cho phép cô dao du với người đó.
Kể ra cũng hay hay, Vy Anh lại hay năn nỉ anh được đến nhà thư ký Hoàng chơi chỉ vì nhà hắn ta có cây táo cảnh lắm quả, cô nàng thích nhón chân và hái .
Duy Phong định cho nó về đây nhưng thư kí Hoàng mách với vợ anh, thế là mặc kệ …
– Em dậy đây. Nằm chán lắm. Mới ăn mà nằm thì mập ,anh có thích vợ anh mập không hả Best CEO ?
Vy Anh làm nũng, cô áp má vào ngực anh, nghe nhịp tim của anh và đếm.
Chỉ tới con số 103, cô vợ nhỏ đã gần như hét ầm :
– Em muốn ăn kem ! Thả em đi ! Em đói này !
Duy Phong hé mắt ma mãnh :
– Ăn anh đi .
– …
***
Biển chiều , sóng vỗ nhè nhẹ. Làn nước mát dịu vuốt ve những ngón chân xinh xinh.
Vy Anh nắm tay Duy Phong rảo bước trên bờ cát ẩm, tay còn lại vung vẩy đôi giày vải ướt nhẹp.
– Về chưa ? – Duy Phong lướt mắt nhìn đồng hồ, dáng điệu buồn tẻ, rất đối lập với con sẻ nhỏ đang hí hửng ngay bên cạnh.
– Chưa về ! Em còn muốn đi !
Vy Anh le lưỡi tinh ngịch, dựa người sang Duy Phong, hát . Đến lúc mỏi chân, cô nàng bắt ai đó phải cõng , đôi khi lại thò đầu ra trước nói mấy câu tinh vi.
– Em nặng không ? Anh thử gật đầu xem, em sẽ bắt anh ngày nào cũng cõng em luôn !
– Này anh , tóc anh tại sao không nhuộm màu vàng như Bùi Quang ấy. Tuy hơi chói mắt nhưng đẹp , sành điệu.
– Anh từ bỏ phong cách lịch lãm, sang trọng đi. Em thấy nếu anh chọn màu sáng thì sáng, gái chết đứ đừ ấy.
– …
– Im đi Vy Anh !
Nín lặng cho bớt ngỡ ngàng, cô vợ nhỏ nghiến răng bấu mạnh vai người vừa nói ra câu đó.
– Anh phải bảo nhẹ nhàng hơn chứ. Anh chẳng biết gì về tiếng việt cả !
Duy Phong đã rất muốn quẳng cái người kia đi , thở nhẹ một hơi thay cho lời cảnh cáo.
Vy Anh lập tức im, úp mặt vào lưng anh, mắt lim dim .
Lại ngủ rồi …
***
Duy Phong theo lời mẹ Diệp, cho Vy Anh uống thuốc hạ sốt khi cô vợ nhỏ ho liên tục.
Chắc có lẽ gió biển làm cô ốm mất rồi !
Trán Vy Anh nóng ran, mắt ngập nước và ôm chặt Duy Phong. Cứ mỗi lần cảm thấy khó chịu, cô đều giữ rịt lấy anh, không cho anh rời nửa bước . Ng