ồi.
***
Duy Phong về nhà vào lúc nửa đêm, thật lạ khi Vy Anh không chạy sang biệt thự trắng , chờ anh tới đón nữa.
Biệt thự mới cũng có khoảng vườn ba lá,trên chiếc xích đu gỗ , anh bắt gặp cô vợ nhỏ đang ngủ gục rất tội nghiệp.
Duy Phong tức, đã cấm cô tuyệt đối không được đợi anh ở đây thế mà vẫn ương bướng.
Anh vào nhà trước, nhìn cô qua cửa kính từ phong của hai người. Rút chiếc điện thoại đen ra.
Vy Anh tỉnh dậy bởi tiếng
Chuông lollipop réo ầm, thấy số máy của Duy Phong, cô ngồi thẳng người, dụi dụi mắt cho thật tỉnh táo.
– Anh ạ . Anh sắp về chưa ?
– Giờ này còn thức ?
– Em ngủ rồi. Tại anh gọi em đấy chứ ! – Vy Anh bặm môi, làm mặt quỷ với điện thoại.
– Trong phòng ?
– Em …tất nhiên là …là ngủ ở đó rồi. – Vy Anh ấp úng, dù người ấy không có ở đây nhưng cô vẫn cúi gằm mặt.
Nhận được tin 10 phút nữa anh sẽ về, cô liền rời khỏi xích đu.
Phải thay đồ, để anh nhận ra mùi sương , cô chết mất. Cần thiết nữa thì phải tắm sơ một lượt.
Đẩy cửa phòng, Vy Anh thót tim vì người đột ngột bị nhấc bổng.
Trong bóng đêm, anh im lặng đặt cô lên giường, thấp giọng :
– Phạt em thế nào ?
Nhận ra lời nói dối của mình đã bị anh tóm gọn, cô vợ nhỏ nín thở.
– Sao ?
Duy Phong truy tội, lướt tia nhìn không hài lòng lướt qua thân người lạnh cóng.
Vy Anh choàng tay ôm lấy vai anh, thú tội rất đáng thương :
– Em không ngủ được nên mới ra đấy. Trời cũng mát mà ! Nếu anh giận, em sẽ rất buồn đấy. Em sẽ mất ngủ cho xem.
– Uh huh. – Duy Phong cởi áo khoác, cười nhẹ . Ánh mắt, khóe miệng đều ma mãnh – Cùng thức vậy.
Vy Anh lỉnh người vào chăn, hét ầm :
– Em ly dị !
***
Sáng, Vy Anh đã tỉnh dậy nhưng không chịu rời khỏi giường. Hé mắt nhìn trộm Duy Phong còn đang chuẩn bị tới công ty.
Anh nói chuyện điện thoại với ai đó, đôi mắt tĩnh lặng nhìn tách cà phê nóng, tay gõ những nhịp nhẹ trên bàn kính.
Thấy anh tắt máy, cô vợ nhỏ nhắm tịt mắt. Giả vờ như đang ngủ rất say. Khi anh lại gần, cô cố gắng thở đều đặn, giữ cứng chăn không để anh kéo ra.
– Muốn đi đâu chơi ?
– Em mệt !!! Em khó chịu !!! – Vy Anh giận dỗi, nằm trong chăn lớn tiếng.
– Sao thế ?
– Anh giả vờ, anh thừa biết là tại sao đấy ! Sở khanh !!!
– Ừ.
– Em muốn ly thân, ly dị và ly hôn !!!
Trước bộ dạng tức tối của vợ nhỏ, Duy Phong gật đầu :
– Không thành vấn đề !
– Anh …- Vy Anh nghẹn lời , nét mặt trông rất khó coi. Giọng uất ức – Em cũng thế ! Không thành vấn đề nhưng tài sản em lấy một nửa đấy nhé !
– Cho em hết.
– Em…lấy ! Anh đồng ý ly dị ?
Duy Phong nhìn cô vợ nhỏ đang bất mãn tung chăn với thần thái bình thản :
– Là em muốn.
Vy Anh cắn môi , sau đó vùng vằng xuống giường.
Trẻ con !
Hôm ấy, Vy Anh giận, không tới chỗ anh và không thèm nghe điện thoại, kể cả lúc anh về, cô cũng lờ đi, lo chơi game trên máy tính.
———-
Nằm nhìn trần nhà một lát, Vy Anh nhỏm dậy đi tắm, gần bước qua bàn làm việc của Duy Phong thì húng hắng ho :
– Anh ăn tối chưa ?
– Uh huh.
– Anh ăn gì rồi ?
Sau cái nhíu mày thoáng qua, Duy Phong đáp ngắn gọn :
– Quên rồi.
Vy Anh biết mà, không có cô nhắc hay chuẩn bị sẵn, Duy Phong sẽ bỏ qua luôn mấy bữa ăn lặt vặt .
– Anh buông thả !
Vy Anh cắn mạnh má anh rồi chạy biến vào nhà tắm. Kịp nhớ ra mình quên mang theo đồ thì Duy Phong hé cửa, ném cho cô bộ pyjama kèm lời dặn :
– 15 phút ! Nhanh !
Dù mọi lần, Vy Anh đều phải dành một tiếng để ngâm nước là ít nhất nhưng bây giờ , đúng 14 phút 59, cô vợ nhỏ đã thò đầu ra , đảo mắt quanh phòng.
Ui, Duy Phong của cô vẫn làm việc.
Ghét thật đấy !
Cô có nên làm hoà …
Vy Anh tự gạt phắt định nhún nhường ấy, trèo lên giường ngủ, anh cứ làm nữa đi, cô càng có nhiều tiền.
9 giờ 30 . Vy Anh díu mắt, buông tay khỏi chiếc điện thoại còn vang âm thanh của trò Angry Bird.
9 giờ 32. Duy Phong rời khỏi bàn làm việc, tắt bóng và kéo chăn đắp cho vợ nhỏ. Đứng ngắm Vy Anh một lúc lâu.
9 giờ 45. Anh đem chiếc laptop sang phòng khác để làm nốt công việc còn dở dang .
12 giờ 49. Vy Anh quơ tay sang bên cạnh, khoảng trống không khiến cô giật mình, bừng tỉnh khỏi giấc ngủ say. Căn phòng tối thui, lạnh lẽo như tờ.
Anh lại vùi mình vào công việc rồi !
12 giờ 59. Vy Anh ấm ức đi tìm anh ở phòng kế bên.
Dám bắt cô ngủ sớm, còn mình thì thế đấy. Gần sáng còn chưa thấy ở đâu !
Không ly hôn, ly thân gì nữa hết. Như thế khác nào để anh buông thả hơn !
1 giờ 3 phút. Duy Phong dời mắt khỏi máy tính, nhìn cô vợ nhỏ đang bặm môi ấm ức, vẻ mặt lầm lì, liếc xéo anh.
– Sao thế ?
– Anh sao chưa ngủ ?
Cô vợ nhỏ như sóc con sà vào người anh, hai tay choàng qua vai anh, mặt phụng phịu.
– Khuya ?
Duy Phong ôm cô vợ nhỏ, nghiêm túc hỏi. Cứ lao vào việc là anh chẳng còn để ý tới xung quanh.
– Khuya chứ ! Hơn một giờ, ngày mới rồi đấy ! Anh định thức sáng đêm, định cắt đứt quan hệ với em hả !
Vy Anh giãy nảy, tay bé xíu ghì chặt lấy áo anh, nhướn người hôn mạnh môi anh, khẳng định chủ quyền :
– Anh đấy nhé, không được bỏ mặc em đâu. Em có giận, anh cũng không được phớt lờ em!
Duy Phong dường như không để ý tới lời cô nói, mắt anh chứa những tia cười khác thường.
Mặc cho cô đan