oài Vân cười phá lên :
– Cô ghét tôi cũng vì thế à ? Ghen phải không ?
– Thôi đi, tôi mà thèm ghen với tên chết bầm đó à ?
– Hai người quen nhau từ hôm đó à ? Nếu không có Bùi Quang tôi đã đánh cô một trận rồi !
– Gớm ! Tôi không đánh được cô chắc ! Mà cô đừng lôi tên chết bầm đó vào !
– Thôi nào, tôi thừa biết sự thể nó ra làm sao rồi. Yêu thì tỏ tình đi, ra sức chà đạp làm gì !
– Cô thì biết cái gì ! Tôi bình thường mà đi yêu tên dở hơi đó à !
– …
Mãi đến khi Nguyễn Phương giục đến lần thứ ba, Hoài Vân mới chịu dứt ra khỏi cuộc nói chuyện và Minh Thư mới để cô đi.
Hai người bây giờ đã trên cả thân thiết sau bao lần đấu đá và một lần thẳng thắn.
– Minh Thư, liên lạc thường xuyên nhé !
– Ừ ừ, bà nói nhiều quá. Sang bên thì chăm sóc anh Phương cho tốt kẻo anh lại đi cưa gái tây !
– Còn bà, mạnh miệng cho lắm có ngày mất tên chết bầm đấy nhé !
Tới lần này, Nguyễn Phương xách vali và gắt lên :
– Đã đi được chưa đây !!!
Hương cà phê sữa thơm lừng, hương cỏ dại man mát, hương hạnh nhân ngọt dịu hòa quyện lấy nhau và lan toả khắp không gian.
***
Thư kí Hoàng bụm miệng cười, liếc Duy Phong còn đang được bà Diệp kê thuốc .
– Ố ồ, Hoàng Duy Phong bất bại bị ốm cơ đấy ! Chuyện này mà tung ra chắc Khánh Phong phải lập thêm vài công ty chuyên về thảo dược rồi đây !
Bà Diệp cười thầm, biết Duy Phong có thể nổi điên vì điều này.
Duy Phong tiện tay ném chiếc điện thoại về phía thư kí Hoàng, gằn giọng :
– Tôi không ngại bịt tin một thư kí đột nhiên bị giết hại đâu !
Thư kí Hoàng tất nhiên không dám ho he thêm, nhưng cứ đi đi lại lại, cười cười liếc liếc.
Duy Phong miễn cưỡng đưa số thuốc vào miệng. Anh muốn khỏi ốm để hôn ai đó cho thoải mái thôi !
– Nghỉ ngơi đi nhé con trai ! Mẹ sang xem Vy Anh thế nào ! – Bà Diệp khẽ lắc đầu một cách khó tin – Con bé này lì lợm quá!
Duy Phong chờ bà Diệp đi khỏi rồi vứt chiếc laptop và một đống giấy cho thư kí Hoàng :
– Ngay hôm nay phải làm cho xong !
Thư kí Hoàng trợn tròn mắt rồi bất mãn rên rỉ :
– Duy Phong à, tôi làm thế cũng là để bạn Vy Anh thể hiện tình cảm mà. Nếu tôi không lừa là cậu đi Mỹ thì sao biết được bạn Vy Anh có thể nhảy từ trên cao thế chứ !
Duy Phong phóng ánh mắt rừng rực cho kẻ kia ! Nếu anh không kịp đỡ Vy Anh thì sẽ thế nào … Chưa kể đến chuyến bay sang Đức bị hủy bỏ !
– Anh về công ty đi !
Thư kí Hoàng méo mặt, nhưng cũng chỉ biết trách Duy Phong bằng suy nghĩ …
– Tầng 10 không phải nơi hẹn hò !
Thư kí Hoàng giật bắn mình, đẩy cặp kính và ho sặc :
– Cậu nói gì thế ? Nghiêm túc đi chứ, làm việc mà hẹn hò gì !
Duy Phong gõ nhịp tay trên mặt bàn thủy tinh, anh nâng mi ném tia nhìn ranh ma cho người kia :
– Thư kí Hoàng, nguyên tắc của anh là nói không với silicon mà.
– Cậu …ốm rồi ! Nghe mẹ Diệp nói gì chưa ! Nghỉ nghơi đi ! Tôi về công ty đây. – Thư kí Hoàng chối bay chối biến sau đó cười quỉ quyệt – Chủ tịch, nguyên tắc của anh là vòng 1 không được dưới 85 đấy sao !
Duy Phong vẫn tỏ ra vô cùng thản nhiên :
– Nguyên tắc là do tôi đặt ra thì tôi cũng thay đổi được ! – Anh đưa tách cà phê lên miệng nhấp một ngụm, động tác thật điềm tĩnh nhưng thấp thoáng sự tinh quái – Đám cưới của hai người, Vy Anh không làm phù dâu đâu !
– Tại sao thế ?
– Trừ khi không có phù rể !
Thư kí Hoàng nghiến răng đầy tức tối. Duy Phong còn có thể biến thái như thế, đi ghen với phù rể !
Còn nghĩ tới việc đích thân cậu ta làm phù rể thì không bao giờ !
Duy Phong đời nào chịu nhận, nhưng nếu Vy Anh nài nỉ quá mà cậu ta đồng ý thì anh cũng không chấp nhận !
Duy Phong mà làm phủ rể thì sẽ đập bẹp dí hết hào quang của chú rể và đám cưới sẽ chỉ làm nền cho cậu ta !
Trên chiếc bàn trà có mặt gỗ nhẵn bóng, Hoàng Duy Thức trải ra một số bản vẽ phác thảo căn hộ lớn phía bắc thành phố.
Dường như tình yêu làm thêm nét sống động và mượt mà trong những đường vẽ của ông.Tiêu chí ông đặt ra luôn là đẹp đẽ – độc đáo – đặc sắc.
– Chú có thể thiết kế thêm một biệt thự nữa chứ ? – Chàng trai đưa ra lời đề nghị khi mắt anh lơ đãng gắn vào những bản vẽ dang dở.
Người đàn ông cười thích thú, giọng đùa cợt :
– Muốn đuổi chúng ta đi hả Duy Phong bất trị ? Ngoài hai đứa ra, đâu ai đám đặt chân vào tầng 3, còn muốn riêng tư tới cỡ nào nữa đây thiếu gia ?
Duy Phong không để ý tới lời cợt nhả ấy, anh nghiêm túc vạch ra kế hoạch :
– Hơn nửa năm nữa, cháu muốn thấy một biệt thự mới.
Hoàng Duy Thức cười mỉm, nói rõ ý đồ của cháu trai mình :
– Là thế này, khi con bé tốt nghiệp, sẽ cưới và sau đó hai đứa sẽ về biệt thự kia sống ! – Ông dừng một lát, nhận lấy cái gật đầu của Duy Phong rồi mới tiếp – Chú không nghĩ là con bé muốn ra riêng !
– Cháu muốn ! – Duy Phong ngả người trên chiếc ghế bọc da, tay gõ nhịp lên bàn gỗ – Lí do khiến Vy Anh mãi ngây thơ như thế đó là gì nếu không phải vì quá được nuông chiều ? Em ấy phải đủ khôn ngoan để làm vợ một CEO như cháu ! Thứ em ấy phải đối mặt là vô tận bởi Vy Anh sẽ là đối tượng để bất kì kẻ nào nhắm vào.
Hoàng Duy Thức thoáng lo lắng, tay đan trước ngực :
– Phải rồi ! Tiếp cận Vy Anh là đường ngắn nhất để moi thông tin
