ý trí khiến tay anh đẩy nhẹ cô ra.
Anh cười rồi đặt vào tay cô một con gấu …cũ kị. Vy Anh tròn xoe mắt, cô kinh ngạc bụm miệng lại và bắt đầu khóc một cách điên cuồng. Gấu heo đang nằm trong tay cô !
– Anh đã tìm lại cho em à ? Anh sao tìm được thế ?
Duy Phong thoáng trầm ngâm khi mắt lướt qua đồng hồ xám bạc, vẻ mặt nhiều đắn đo và do dự. Anh chợt hôn thật nhẹ lên trán cô :
– Tạm biệt !
Vy Anh ôm lấy thân người cao lớn của anh, dụi dụi mặt vào chiếc sơ mi trắng.
– Em sẽ đợi anh !
Duy Phong cười nhẹ rồi quấn cô trong chăn.
– Ngủ đi !
– Em …muốn …
Cho đến khi Vy Anh tốc được chăn và ngồi bật dậy thì đã thấy căn phòng trống trơn.
Chợt, một tiếng động lớn kéo theo những luồng gió mạnh bay tới.
Vy Anh lập tức ngó ra ngoài cửa sổ …nơi khoảng vườn xanh mởn, siêu trực thăng đáp ngay cạnh đài phun nước. Cánh cửa bật mở và từ đó bước ra là một người mang trang phục màu đen, người ấy ngẩng đầu lên nháy mắt đầy tinh ranh.
Vy Anh gật gật thay cho lời chào với Nguyên.
Theo sau đó là một đôi chân thẳng dài, người ấy liếc cô rồi lôi điện thoại ra ấn ấn …
“ Lolli lolli oh lollipop ”
Vy Anh ngơ ngác áp máy vào tai nghe và lập tức mặt cô trắng bệch khi thư kí Hoàng báo tin.
Dưới kia, đôi chân mạnh mẽ đang dẫm lên cỏ, soải dài những bước vững chãi tiến về phía trực thăng.
“ Bạn Vy Anh, Duy Phong sẽ sang Mỹ định cư ! ”
Vy Anh thật sự hoảng loạn, nếu thế này, cô sẽ vĩnh viễn không được nhìn thấy anh …dù với vai trò là ai đi nữa.
Chỉ còn bốn bước chân nữa là anh sẽ bước ra khỏi cuộc sống của cô …
Vy Anh cắn chặt môi và lao nhanh ra ban công bên ngoài.
Mưa tạt làm nền lát hoa ướt lạnh, Vy Anh trèo trên ghế rồi leo thẳng qua lan can tầng ba. Đầu cô xoay tròn, chứng sợ độ cao khiến cô nhắm tịt mắt và toàn thân mềm nhũn, mạch máu như ngừng lưu thông.
Cô nắm chặt tay để lấy thêm dũng khí, hít thật sâu để chế ngự chứng sợ độ cao, mắt cô nhìn thẳng vào dáng người lạnh lùng kia … Cô hét lên :
– Hoàng Duy Phong ! Em sẽ nhảy xuống ! Nếu anh đỡ lấy em thì không được phép bước vào trực thăng đó ! Không đượp phép rời bỏ em !
Tiếng hét của cô vang vọng khắp căn biệt thự trắng khiến Nguyên và thư kí Hoàng kinh khiếp.
Bước chân ai đó khựng lại, Duy Phong quay phắt người , ánh mắt bị bao phủ bởi làn sương mỏng chạm vào mắt cô, giọng nói thoát ra như mang theo hơi lạnh :
– Rời khỏi đó !
Vy Anh lắc mạnh đầu, hét lớn hơn :
– Nếu anh không đỡ em thì để em chết đi !
Vy Anh dứt lời, trước mắt đột nhiên tối sầm , chân như mất đi sức chống đỡ khiến người cô dúi về phía trước … Vy Anh đã rơi khỏi ban công …
Nơi diễn ra những cuộc chia ly và đoàn tụ , người không ngớt qua lại.
Hoài Vân tay cầm hành lí, mắt dáo dác nhìn xung quanh. Cô đơn độc … chỉ một lát nữa thôi, cô sẽ vĩnh viễn rời khỏi nơi này … thế giới showbiz lắm thị phị, công ty giải trí tiềm năng, vị trí hot girl mà cô đã đổ hết khao khát và tâm huyết để theo đuổi … tất cả đều bỏ lại phía sau, cô đang đi kiếm một nơi để có thể quên hết mọi thứ …
Cô muốn là mình, gái nhà lành là vai diễn cô không thể đảm nhiệm thêm được nữa !
Cô vẫn nên theo đuổi ước mơ từ bé của mình ! Là một nhà thiết kế thời trang !
Trong lúc chờ đợi đến giờ bay, Nguyễn Phương ngồi bên cô , anh im lặng đọc sách. Anh cũng sẽ sang London với cô !
Cô vẫn yêu Duy Phong nhưng cô tin tưởng người con trai này sẽ lấp hết được mọi khoảng trống của cô.
Hoài Vân cầm trên tay chiếc điện thoại và gọi mãi cho một số …Lúc Vy Anh nghe máy, cô lại không có đủ can đảm để lên tiếng … Cô nợ người em gái này quá nhiều !
Tham lam, ích kỉ khiến cô tàn nhẫn và thật đáng sợ … Cô muốn lấy đi mọi thứ từ Vy Anh, hôm ấy, dù Vy Anh đã quì nhưng cô vẫn giữ luôn gấu heo.
Sau đó cô không dám vứt cũng không dám động tới, cất vào một nơi thật kín đáo như muốn chôn hẳn đi quá khứ kinh hoàng kia.
Cuối cùng, Duy Phong đã đòi lại cho Vy Anh tất cả …Hoài Vân mỉm cười, con ma trong cô vốn đã bị bóp chết từ lâu …
Cô muốn nhắn Vy Anh đến tiễn mình nhưng cô có tư cách gì đây ? Bất giác, tay cô lại gọi cho số đó …dù thế nào, cô vẫn mong được chính thức xin lỗi Vy Anh ! Hi vọng Duy Phong đừng nghe máy, nếu không lời cô còn chưa kịp nói ra thì đã phải nuốt gọn trở lại.
Trong khi cô còn đang chờ điện thoại thì bỗng một cô gái chạy đến đứng trước mắt cô, chìa máy ghi âm ra :
– Hoài Vân, xin cho hỏi, chị là đang chạy trốn dư luận phải không ?
Hoài Vân vừa buồn cười vừa phát điên với người này ! Cứ nhằm vào cô để tung những câu hỏi quái đản !
– Tôi rút ra khỏi giới rồi ! Có trả lời câu hỏi của cô cũng đâu ai nghe ?
Thấy Minh Thư nín bặt , Hoài Vân đập đập vào chỗ kế bên ra hiệu cho cô ngồi :
– Nói thật đi ! Cô có hiềm khích gì với tôi à ?
Minh Thư ngủng nguẩy đáp :
– Anti-fan mà !
– Tôi đúng là nhiều người ghét thật !
– Đáng ghét thì thế thôi !
Minh Thư dứt lời liền bị Nguyễn Phương lườm cho vài phát.
– Cô là người duy nhất tiễn tôi ngày hôm nay đấy !
Minh Thư đâm ra lúng túng trước sự thẳng thắn của Hoài Vân :
– Sao cô không bảo Bùi Quang tiễn . Anh ta cũng từng là …
Minh Thư biết mình lỡ miệng nên tự ngắt lời khiến H