k muốn nhìn thấy nó.KHẽ cúi đầu nhỏ bước xuống giường .
Hoàng Thiên và nhỏ đi dạo, với bản chất cảu nhỏ thì chắc chắn là hok đi dạo trong bệnh viện rùi.Nơii mà Hoàng aThiên và nhỏ đang đi là công viên gần đó………
Nhỏ ngồi xuống một ghế đá, Hoàng Thiên cũng ngồi xuống. Im lặng. Nhỏ cố gắng gạt hình ảnh Hoàng Tử trong dâu mình, nhưng càng cố thì hình ảnh lại càng ùa về với nhỏ, sao lại thế này.Hoàng Thiên nhắm mắt ngã lưng ra đằng sau, mệt mỏi, chuyện của nhỏ cứ làm Hoàng Thiên đau cả đầu, fải làm sao, bik làm seo để nhỏ hok còn buồn làm sao để nhỏ trở về với một con bé ngày xưa………..
—————————
Giấc mơ này xa vời em ngồi lặng thinh
Lắng nghe mùa đông đến vỗ về từng cơn gió
Lệ em đắng cay nhìn tuyết trắng bay nhẹ bay
Có hay lòng em đang rối bời như mưa tuyết
Kỉ niệm thuở xưa vẫn còn theo năm tháng không xóa mờ
Dẫu anh có quên có vờ như không biết em vẫn tin
Dẫu có thoáng qua em vẫn chờ dẫu có nhói đau em vẫn chờ
Cho đến khi anh về đây với em
[ bỏ đi '>
Chương 103
Mưa! một giọt….hai giọt……mưa trút xuống nhanh tới mức hok kịp để người ta phản ứng.Hoàng Htiên kéo nhỏ chạy tran h mưa ỏ một mái hiên gần đó. Tại sao lại vậy? “ông trời ông đang khóc thương cho tôi ư”-nhỏ ngước mắt nhìn trời mưa
Hoàng Thiên cới áo khoát lên vai nhỏ. Trước ặmt nhỏ, một cặp tình nhân đứng dưới trời mưa, chàng trai muốn chia tay mặc cho cô gái van xin, nài nỉ………. nhỏ bỗng nhớ đến Hoàng Tử, nhỏ ôm đầu rồi chạy vụt ra dưới trời mưa…….
-Gianggggggg-Hoàng Thiên hét lên chạy theo nhỏ
-không! Không!!!!!-nhỏ vừa ôm đầu hét
Hoàng Thiên chạy theo kéo nhỏ đứng lại, ôm chặt nhỏ vào lòng
-không!-nhỏ yếu ớt
-nghe tôi nói này Giang- Hoàng Thiên lay vai Giang nhìn sâu vào đôi mắt Giang
-cô hãy quên Hoàng Tử đi-anh ấy hok dành cho cô –Hoàng Thiên hét lên
-cô hãy để tôi thay anh ấy, tôi…..tôi đã thik cô lâu rồi-Hoàng Thiên nói một hơi
-Hoàng Thiên…..-nhỏ ngước đôi mắt đẫm nướclên nhìn(mưa hay là nước mắt?)
Hoàng Thiên ôm nhỏ vào lòng trao nhỏ một nụ hôn dài
ngọt ngào………..
dịu dàng……..
mãnh liệt……..
Nhỏ ôm chặt lấy Hoàng Thiên
-Hoàng Thiên……….-nhỏ bật khóc ngon lành
-ngoan nào, cứ khóc đi- Hoàng Thiên khẽ vuốt tóc nhỏ
Nhỏ khóc và ngủ từ lúc nào.Hoàng Thiên bế nhỏ hok vef bệnh viện mà gọi taxi đưa nhỏ về nhà(nhỏ)
Một cái bóng cao cao tay cầm dù quay lưng đi…………..
Chương 104
” Giống như cánh chim bay tìm mãi ánh nắng xa xôi
Ngày cuối năm ấy trôi qua còn nhưng bông tuyết băng giá
Bước trên phố thênh thang đường vắng những tiến mưa rơi
Từng áng mây cứ trôi đi vội vã
Cho từng ngày giá lạnh bước cứ bước về đâu một khi giấc mơ ..
Tìm lại đây buồn vui vẫn vơ như ngày xưa cầm tay dưới mưa ……..
=================
-sao 2 đứa lại ướt thế này-Vũ lo lắng hỏi
-đang đi dạo thì trời mưa anh ạ-Hoàng Thiên cười
-kún sao thế
-mệt quá nên ngủ thôi
-ai thế anh Vũ-Mai hỏi vọng ra
-Kún, và hoàng Thiên –Hoàng aThiên nói vào, Mai lền chạy ra
-Sao lại ướt thế này, chà để kún đó chị thay áo quần cho còn em lên fòng Vũ lấy đại bộ nào đó đi, ướt dẽ cảm lắm
-………-Haòng Thiên gật đầu
======================
-sao hok đưa nhỏ vào bệnh viện mà lại đưa về nhà –vũ hỏi , đưa cho Thiên một cốc cà phê nóng
-em thấy về nhà sẽ tốt hơn, ở trong đó , Giang cứ như người hok hồn
-uh
Chương 105
Sáng hôm sau
-mày ỉư nhà, hok được đi –Vũ ngăn hok cho nhỏ đi
-thôi mà anh, em đi được-nhỏ nũng nịu
-hok là hok-Vũ buông lại một câu trươc skhi lên xe
-hừm-nhỏ làm mặt giận
Nhưng ngay sau khi Vũ đi thì nhỏ……cũng đi theo và kẻ tòng fạm chẳng ai ngaòi Hoàng Thiên
Vì là nhỏ muốn đi xe đạp nên Hoầng Thiên đành lấy hết sức để đạp, còn nhỏ sau lưng thì cứ khúc khích cười
-chưa bao giờ đi xe đạp hả-nhỏ cười
-ah uh-HoàngThiên đỏ mặt
-khục khục, sao lại có người như cậu nhỉ
-này sao cô hok hoie sảo lại có người như cô, ác độc như mỵ phù thủy
-uh đấy, phù thuỷ đấy, thế mà cũng có người thik -nhỏ cười
-…………….-Ahòng Thiên im thin thitư
(thì bik nói gì)
Chương 106
Nhỏ đứng ngoài chờ Hoàng Thiên dắt xe vào gửi trong trường . Một bóng dáng quen thuộc hiện trước mặt, Hoàng Tử vẫn như ngày nào chỉ có thêm chút lạnh vào bất cần.Nhỏ cúi găm mặt, kéo Hoàng Thiên chạy nhanh vào lớp. Hoàng Tử nhìn theo lòng chợt nhói đau.LÀm sao để tha thư?mà tha thứ thì cô ấy có trở về?
-Xin lỗi Hoàng Thiên mình mình.-nhỏ ômd dầu, lắc đầu nguầy nguậy
-hok sao đâu mà-Hoàng thiên mỉm cười, giữ lấy hai bàn tay nhỏ nhìn nhỏ- hãy tự do bộc lộ cảm xúc nhé, mình ở bên Giang, sẽ giúp Giang quên Hoàng Tử
-đi nào, vào lớp thôi nhỉ
-uh-nhỏ mỉm cười
Hoàng Thiên quàng tay qua vai nhỏ nói:
-mình thik như lúc trước hơn -thấy mặt nhỏ ngơ ngơ hok hỉu gì Hoàng Thiên típ-lúc ấy hai đứa thường đối đầu ấy
-cậu thik thế thật hả-nhỏ ngước mắt lên nhìn hoàng Thiên, mặt gian gian
-uh
-thế thì-nhỏ vừa nói vừa làm động tác phụ, ngay lập tức Hoàng Thiên ngã xấp về trước
-hừ, Giang đứng lại cho tôi –hoàng Thiên đứng dậy chạy theo nhỏ
-lêu lêu đừng mơ -nhỏ vừa chạy và .rầm!!!………
Chương 107
Hoàng Thiên quàng tay qua vai nhỏ nói:
-mình thik như l