Nhật ký báo thù

Nhật ký báo thù

Tác giả: Trường Không Ánh Tuyết

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210884

Bình chọn: 7.5.00/10/1088 lượt.

thân phận hiện tại của Diệp Thiên Tuyết.

Cuối cùng cô ta cũng trở thành người thừa kế duy nhất của Diệp Hâm Thành, vĩnh viễn không cần lo lắng, cho dù Diệp Hâm Thành thiên vị Diệp Thiên Tuyết hơn nữa, cũng để lại tài sản cho cô ta.

Cuối cùng cô ta cũng thực hiện được nguyện vọng mười mấy năm nay của mình.

Nhưng dường như cuộc sống cũng không có tốt hơn một chút nào.

Không có Liễu Đan Văn kiềm chế cũng không cần phải cẩn thận dè dặt như trước kia, trước đây vẻ dịu dàng và lòng khoan dung đã không còn, chỉ còn lại thói quen được nuông chiều cùng với vẻ mặt giả dối. Bây giờ lúc Liễu Đan Văn gặp Liễu Phỉ Phỉ, không tự chủ thể hiện ra một chút kiêu ngạo và vênh mặt hất hàm sai khiến, lúc nói chuyện lại càng thẳng thừng hơn trước kia, lúc sai cô ta làm việc lại càng đúng lý hợp tình.

“Nếu như không phải là tôi, làm sao cô có thể có cuộc sống bây giờ.” Bà ta nói như vậy thật nhiều.

Liễu Phỉ Phỉ thừa nhận bà ta nói đúng là sự thật, nhưng cũng không cần cho rằng mình mang ơn với bà ta chứ.

Nếu như không phải là Liễu Đan Văn, có lẽ mình cũng vốn không cần là một cô con gái riêng, mà là quang minh chính đại làm con gái nhà họ Diệp.

Không phải theo họ Liễu tràn đầy khuất nhục của Liễu Đan Văn, mà là họ Diệp tràn đầy vinh dự.

Khi đối mặt với Liễu Đan Văn chỉ là không nghe bà ta nói, Liễu Phỉ Phỉ biết điều không có tranh chấp với bà ta. Không việc gì phải tranh chấp cả, một ngày nào đó Liễu Đan Văn cũng sẽ chết đi, tất cả mọi thứ của bà ta đều là của mình.

Trở về nhà, chạy tới hôn lên má của con gái một cái, cười hỏi hôm nay tiểu bảo bối có ngoan không, trong lòng Liễu Phỉ Phỉ tràn đầy vui vẻ.

Đây là cục cưng của cô ta đó. . . . . .

Tăng Hàm đi từ trong phòng ra, làm biếng dựa vào trên khung cửa: “Hôm nay lúc anh đi đón con gái, cô giáo nói con gái lại không nghe lời. Đánh nhau với bạn học đó.”

Liễu Phỉ Phỉ chẳng hề để ý: “Tại sao tiểu bảo bối lại đánh nhau với bạn học chứ? Không phải bởi vì bạn học ức hiếp con gái sao? Gặp phải người như vậy không cần khách khí, cứ đánh lại là được rồi.”

Con gái cười hì hì chơi đầu ngón tay của mình không nói lời nào.

Tăng Hàm ở bên cạnh cực kỳ bực mình: “Em đừng lúc nào cũng nói vậy sẽ dạy hư con gái đó. Dù sao sau này nó cũng là con gái nhà họ Tăng, nếu như nuôi thành tính tình ngang ngược, ngày sau sao sống ở thành phố được.”

Liễu Phỉ Phỉ cười dịu dàng: “Làm sao không được chứ, bảo bối là một đứa bé thông minh, sẽ không trở thành như vậy đâu.”

Tăng Hàm nhìn cô ta đắm chìm trong thế giới của mình không ra được, không hài lòng hừ lạnh một tiếng, quay đầu đi vào trong. Dĩ nhiên ngay cả nói cũng lười nói với cô ta.

Liễu Phỉ Phỉ ngẩng đầu lên, nhìn cửa phòng bị đóng lại, trong lòng có chút phức tạp.

Cùng Tăng Hàm trở thành như bây giờ, không phải là mong muốn của cô ta.

Nhưng cô ta không biết xử lý tình trạng phức tạp bây giờ của mình và Tăng Hàm ra sao. Đây là thách thức mà cô ta chưa bao giờ gặp phải.

Giống như xa cách thật nhiều năm, cô ta cũng chưa từng muốn, trong lòng chồng của mình, vẫn còn giữ bóng dáng của Diệp Thiên Tuyết.

Quá khứ lâu như vậy, sao còn có người nhớ chứ.

Tại sao Tăng Hàm anh luôn nhớ chứ?

Buổi tối sau khi tắm xong, Liễu Phỉ Phỉ ở trong phòng tắm soi gương nhìn dáng vẻ của mình, sửa sang lại áo ngủ mỏng trong suốt bằng bông mình mới vừa mua, sau đó mới đi ra ngoài.

Tăng Hàm đã lên giường, đang ngồi đọc một quyển sách ở trên giường.

Cô ta cẩn thận đi tới, gọi tên Tăng Hàm.

Người đó chỉ là ngẩng đầu lên, liếc cô ta một cái, dường như không nhận ra được quần áo mà cô ta tỉ mỉ chọn lựa, lại càng chưa từng nhận ra được sức quyến rũ của cô ta, không chút để ý cúi đầu: “Em ngủ trước đi, anh đọc sách một lát nữa.”

Liễu Phỉ Phỉ cắn môi, cố ý lên giường từ bên Tăng Hàm ngủ, động tác quyến rũ bò qua người Tăng Hàm.

Nhưng dường như phía dưới của người kia hoàn toàn không có cảm giác, ngay cả đầu cũng không có giơ lên.

Sau khi Liễu Phỉ Phỉ nằm xuống, cẩn thận nhìn Tăng Hàm mấy lần, đưa tay ra sờ chỗ đó.

Chỗ đó mềm nhũn, cho dù tay của Liễu Phỉ Phỉ có sờ như thế nào, cũng không có phản ứng.

Tăng Hàm cười như không cười để sách xuống nhìn cô ta: “Sao, muốn hả?”

Ánh mắt của Liễu Phỉ Phỉ ướt át nhìn anh, dục vọng rõ ràng. Tăng Hàm đột nhiên nở nụ cười lạnh: “Vậy thì nghẹn đi.”

Nói xong, anh ta xốc chăn đứng dậy đi ra ngoài, Liễu Phỉ Phỉ nằm ở trên giường nhìn bóng lưng của anh ta, bị thương rũ xuống mi mắt.

Cô không biết vì sao Tăng Hàm đột nhiên trở thành như vậy.

Có lúc cô ta nghĩ, tại sao đến bây giờ mình còn ở lại bên cạnh người đàn ông này.

Mình đã là người thừa kế của nhà họ Diệp, cho dù ly hôn với Tăng Hàm, cũng có thể sống thoải mái qua ngày, tại sao phải cố chấp dây dưa với người đàn ông này. Vấn đề này đến cuối cùng cô ta cũng chưa nghĩ ra.

Có lẽ là không nỡ bỏ con gái, có lẽ là mình thật sự đã động lòng.

Nhưng tại sao sau khi mình động lòng rồi, người kia đã từng khen ngợi ở trước mặt mình nhưng bây giờ sao lại từ chối chứ.

Tăng Hàm ra khỏi phòng, trong lòng giống như có lửa đốt.

Trước kia, anh ta chưa bao giờ nghĩ tới, người ngủ


Polaroid