đến diễn xuất, tiếp đó còn nghiêm túc đứng lên, cầm lấy kịch bản trong tay Diệp Gia Dĩnh, đặc biệt dùng bút viết những nét chính quan trọng ra bên cạnh, sau đó nói: “Bộ phim này của chúng ta là phim thần tượng, đối tượng người xem chủ yếu là những nam nữ trẻ tuổi, phần lớn là học sinh, cho nên không có động tác quá tiêu chuẩn, bảo các cô diễn thêm đoạn này chỉ là cho vui, thật ra không có tình tiết tình cảm mãnh liệt nào cả. Không khó, không cần luyện tập trước với Hoắc Triệu Minh, tôi chỉ cho cô. Chú ý vài nét quan trọng là được, yêu cầu của đạo diễn với cô không cao lắm, cũng sẽ không cho cô nhiều thời gian diễn chính trong cảnh, lúc ấy chủ yếu là nhìn Hoắc Triệu Minh, cô chỉ cần phối hợp tốt với anh ta.”
Nói xong lập tức bày ra tư thế: “Đến đây, nhắm mắt lại, nghĩ đến chuyện xúc động nhất trong lòng cô.”
Diệp Gia Dĩnh nghe theo nhắm mắt lại, trong đầu lập tức xuất hiện một hình xăm bụi gai đầy yêu dã, kéo dài từ thắt lưng đến cái mông vểnh lên.
Lại mở mắt ra đối mặt với chủ nhân hình xăm, trước mặt còn có phần rõ nét.
Lý Hạo Nhiên không biết cô đang nghĩ gì, nhìn thấy thần sắc của cô gật gật đầu: “Không tồi, bây giờ tôi chính là nhân vật Hoắc Triệu Minh đang uống rượu, trong lòng tràn đầy không cam nguyện và tức giận, cô đến đây đỡ tôi.”
Anh không hổ là ngôi sao có tác phong hành động, vừa nói xong cơ thể hơi nghiêng nghiêng, cau mày, ánh mắt thay đổi thành mờ mịt, lập tức bày ra một bộ dạng mượn rượu phát tiết, toàn thân không kiềm chế được hơi thở có phần mơ mơ màng màng.
Diệp Gia Dĩnh cố hết sức nâng cánh tay anh, thất tha thất thểu đỡ anh ngồi xuống chiếc ghế bên cạnh, trong miệng cũng không quên nhắc lại lời thoại: “Mạc Phi! Anh làm sao vậy? Sao lại say thành thế này!”
Lý Hạo Nhiên còn đang ôm đầu thì thào tự nói: “…Phụ nữ xấu xa, còn giả bộ trong sạch trước mặt tôi!…. giả bộ trong sạch! Thật sự tưởng mình là bá chủ sao! Còn không nhìn xem….” Liếc mắt nhìn Diệp Gia Dĩnh: “Cô là ai?”
Diệp Gia Dĩnh: “Tôi….”
Lý Hạo Nhiên đột nhiên cười xấu xa: “Bất kể là ai cũng được, cho dù là phụ nữ vừa tầm thường lại đáng ghét Phương Văn Vi kia cũng được, hôm nay bổn thiếu gia tôi đều không cự tuyệt, đến đây!” Không phân biệt nặng nhẹ ôm tay cô.
Diệp Gia Dĩnh bị anh siết chặt eo, ôm sát vào người, cả người cứng lại, cắn môi do dự một lát, lập tức run lẩy bẩy cúi đầu, thử hôn một cái lên cái trán mượt mà của anh.
Lý Hạo Nhiên lập tức ngồi thẳng người mở mắt ra, sửa lại lỗi cho Diệp Gia Dĩnh: “Này, không đúng, cô nghĩ cô đang hôn Ba Ni chắc! Bây giờ phải tình ý triền miên hôn tôi một cái, không phải như hôn trẻ con!”
Đây là lần đầu tiên Diệp Gia Dĩnh hôn sinh vật nam tính ngoài Diệp Ba Ni, mặc dù chỉ hôn trán, nhưng cũng có phần căng thẳng, hiếm có khi thấy Lý Hạo Nhiên lại dịu dàng lễ độ, lập tức nhỏ giọng nhẹ nhàng nói cho anh biết: “Đúng vậy mà, trong kịch bản viết như thế.” Đọc cho anh nghe: “Cố gắng lấy hết can đảm, sau đó đặt một nụ hôn đầy tình yêu lần trán anh ta. Sau đó…. sau đó không còn gì nữa, trực tiếp nhảy thẳng đến đoạn bồn tắm lớn.”
“Hả?” Lý Hạo Nhiên cầm kịch bản mở ra xem: “Là hôn trán, vừa nãy tôi không chú ý, đúng là phim cho học sinh xem, ngây thơ như vậy, nhưng đối với cô mà nói thì đó là chuyện tốt, độ khó khi diễn giảm đi không ít.”
Diệp Gia Dĩnh liên tục gật đầu, rất đồng ý cái quan điểm này.
“Cứ vậy đi, chỗ này là bồn tắm lớn.” Lý Hạo Nhiên lại tìm một chỗ, muốn mô phỏng tiếp cảnh bồn tắm lớn.
Diệp Gia Dĩnh nhìn đồng hồ, kinh ngạc phát hiện thời gian trôi qua quá nhanh: “Trời ơi, tôi bỏ lỡ tuyến xe rồi!”
Lý Hạo Nhiên cũng nhìn đồng hồ: “Quả là đã qua giờ rồi.” Thả tay: “Tôi cũng không có cách nào, buổi tối tôi phải ở lại đây chụp một tấm ảnh quảng cáo, không thể đưa cô về. Nhưng mà tôi nhớ rõ bốn mươi phút nữa chắc là có một tuyến xe tiếp theo đúng không?”
Diệp Gia Dĩnh nhìn thấy trong mắt Lý Hạo Nhiên hiện lên vẻ vui sướng khi người khác gặp hoạ, đành chịu: “Đành phải đi vậy.” Xem ra, mặc dù vị này vui lòng thay Hoắc Triệu Minh luyện tập với cô, nhưng hờn giận trong lòng đối với cô còn chưa tiêu tan đâu.
Hôm nay người giúp việc theo giờ Chu Mai có chút việc, may là có dì Vương đến học nấu ăn ở nhà, Chu Mai gọi điện cho Diệp Gia Dĩnh xong, giao Diệp Ba Ni cho dì Vương rồi đi.
Diệp Gia Dĩnh vốn cho rằng dì Vương là người có nhiều kinh nghiệm, thường ngày lại là người rất cẩn thận, ở nhà giúp chăm sóc Diệp Ba Ni một lúc chắc chắn không thành vấn đề. Không ngờ sau khi về nhà thì hết sức ngạc nhiên phát hiện hình tượng của dì Vương vô cùng thảm hại, khuôn mặt ửng hồng, đầu đầy mồ hôi ngồi trên ghế sa lon dùng quyển tạp chí ra sức quạt gió cho mình, quần áo trên người co dúm lại, ngay cả mái tóc luôn gọn gàng cũng lộn xộn, vài giọt mồ hôi chảy dài trên gáy.
Diệp Gia Dĩnh kinh ngạc: “Ai u, dì Vương, dì sao vậy?”
Dì Vương rên rỉ: “Cô Diệp, con của cô đáng yêu thì rất đáng yêu, khiến người khác mệt mỏi cũng rất khiến người khác mệt mỏi. Lúc Chu Mai còn ở đây bé còn vô cùng im lặng, Chu Mai vừa đi bé bảo tôi chơi bóng cùng bé, đầu tiên là tung bóng nhỏ, sau đó là ném bắt bóng, c