Pair of Vintage Old School Fru
Nhặt được 201 vạn

Nhặt được 201 vạn

Tác giả: Tế Phẩm

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3211312

Bình chọn: 9.5.00/10/1131 lượt.

, nhìn còn có phần phúng phính hơn, vừa bị mẹ lớn giọng gọi, miệng thằng bé lại muốn khóc lên.

Diệp Gia Dĩnh cau mày, hơi nghiêng người qua, kéo ống quần Diệp Ba Ni lên để lộ ra đầu gối bị thương: “Con nít khó tránh khỏi ầm ĩ, con tôi cũng bị thương ở chân, muốn giáo dục thì nên giáo dục cả hai đứa mới đúng.”

Mẹ An Tư Ý nhất định không buông tha, lớn tiếng: “Không giống nhau, là con trai cô đánh con tôi trước. Nhìn xem nó đánh An Tư Ý thành cái dạng gì rồi. Muốn nói một vài câu cho qua. Không có cửa đâu.” Nói xong bà ta móc điện thoại ra: “Này. Ông đã tới chưa? Tôi đang ở trên lầu, phòng làm việc của viện trưởng ở lầu hai. Mau lại đây, người đàn bà này muốn ăn vạ.” Hình như bà ta còn gọi người đến giúp một tay.

Viện trưởng trường mầm non là một người phụ nữ trung niên đeo kính, đứng lên hòa giải, kiên nhẫn nói: “Mẹ An Tư Ý, chị cứ bình tĩnh chớ nóng vội, không phải chúng tôi cũng mới nói cho chị nghe sao? Trẻ con khó tránh khỏi xích mích, hai bạn nhỏ đánh nhau một trận qua một hai ngày lại hòa thuận, cùng nhau chơi đùa vui vẻ, người lớn hai nhà tức giận tổn thương hòa khí là không đáng. Không bằng chị và mẹ Diệp Ba Ni bắt tay giải hòa một cái, sau đó cùng trở về nói chuyện với con mình, nói cho chúng hiểu sau này nếu có chuyện gì thì cần đi tìm cô giáo, không nên đánh nhau.”

Đang nói chuyện, bên ngoài chợt có một người đàn ông trung niên khỏe mạnh, mặc áo sơ mi kẻ ca – rô đỏ thẫm, trên cổ đeo một sợi dây chuyền vàng chói mắt xông vào lớn tiếng: “Ai đánh Tư Ý nhà chúng ta rồi còn muốn ăn vạ.” Quay đầu nhìn quanh phòng một vòng rồi trừng mắt nhìn Diệp Gia Dĩnh: “Cô, đúng không. Cô dạy con mình như vậy sao. Không có lễ nghĩa phép tắc gì cả.”

Diệp Gia Dĩnh cũng trừng mắt lại: “Con tôi rất ngoan.”

Khí thế người đàn ông kia vô cùng lớn, giống như ác bá muốn giơ tay lên đẩy Diệp Gia Dĩnh: “Để xem hôm nay cô nói chuyện ra làm sao. Hôm nay không cho chúng tôi biện pháp giải quyết hài lòng thì đừng ai nghĩ sẽ đi được.”

Diệp Gia Dĩnh ôm con trai hết sức nhanh nhẹn nghiêng người né qua một bên, sau lưng chợt xuất hiện một cánh tay đỡ lấy bàn tay của người đàn ông trung niên kia, Diệp Thừa Trách trầm giọng trách cứ: “Ông làm cái gì thế.”

Người đàn ông “Hây a” một tiếng: “Muốn đánh nhau phải không.” Ông ta nhìn thấy diện mạo lịch sự của Diệp Thừa Trạch, trời rất nóng mà còn mặc tây trang thẳng thướm làm cho người khác nhìn vào sẽ khẳng định dễ bắt nạt nên mới xắn tay áo lên: “Tới đi, ai sợ ai.”

Viện trưởng nhà trẻ và cô giáo Triệu vội kêu lên, giữ khoảng cách an toàn đứng bên ngoài khuyên can: “Hai vị, bình tĩnh. Bình tĩnh. Đây nhà nhà trẻ, xin chú ý, không nên động chân động tay.”

Diệp Thừa Trạch khinh miệt nhìn đối phương một cái, kéo Diệp Gia Dĩnh lui về phía sau một bước, người tài xếnãy giờ đứng yên lặng bên cạnh liền tiến lên trước mặt, ưỡn ngực hất cằm, giơ tay khẽ bẻ khớp tay một chút, thế nhưng lại phát ra từng tiếng rắc rắc.

Tài xế của Diệp Thừa Trạch chính là vệ sĩ, đã được trải qua huấn luyện chuyên nghiệp, nhìn qua đã biết là người luyện võ, chỉ chốc lát đã đàn áp người đàn ông trung niên lúc nãy còn phách lối, hoảng sợ mà lùi về sau hai bước: “Anh là ai? Chuyện của hai bên cha mẹ chúng tôi, không cần người ngoài can dự vào.”

Ông ta vừa đi vào đã náo loạn, cũng không để cho ai kịp giới thiệu, dĩ nhiên đem Diệp Thừa Trạch cùng Diệp Gia Dĩnh bị nhận định là cha mẹ của Diệp Ba Ni.

Diệp Thừa Trạch cũng lười giải thích với ông ta, hừ lạnh một tiếng: “Đây là vệ sĩ của tôi, ông biết điều thì mang con mình về đi, nếu như vẫn còn muốn làm loạn thì cũng được, chúng ta đi tìm chỗ nào đó để nói đạo lý. Chân con nhà tôi cũng bị thương tôi đang muốn mấy người chịu trách nhiệm. Tôi không đánh trẻ con, để một chân của người lớn ở lại thì coi như hòa nhau.”

Người đàn ông trung niên kia có lẽ bởi vì trung tuổi mới sinh được một đứa con trai, cho nêncực kỳ cưng chiều đối với con trai, nghe thấy vợ hùng hùng hổ hổ gọi điện thoại nói con trai bị bạn học đánh thì hung hăng chạy tới ra mặt thay cho con trai, không ngờ lại đụng phải một người không chọc nổi.

Người bình thường làm gì có ai ra khỏi cửa mang theo vệ sĩ?

Nhất thời dũng khí bị đâm thủng, người đàn ông trung niên lùi về sau vài bước ôm ấy An Tư Ý, sau đó gọi vợ: “Đi đi, đều là người lớn, náo loạn cái gì, chuyện nhỏ như này có gì để mà gây. Về nhà lấy túi chườm nước đá, chườm mặt cho con trai.”

Diệp Thừa Trạch xùy một tiếng: “Miệng cọp gan thỏ.”

Diệp Gia Dĩnh cảm thấy mấy câu nói của Diệp Thừa Trạch quá mức dọa người, có hiệu quả rất tốt, chẳng những hù dạo ba An Tư Ý mà ngay cả cô giáo Triệu cũng tỏ vẻ sợ sệt, muốn giải thích cùng họ mấy câu, nhưng lại bị Diệp Ba Ni lên tiếng: “Mẹ, miệng cọp gan thỏ là có ý gì?”

“Cái này á.” Diệp Gia Dĩnh suy nghĩ: “Ý nói một người có bề ngoài vô cùng hung dữ nhưng thật ra không hề đáng sợ chút nào, đến lúc thật sự cần đánh nhau thì lại không dám.”

Diệp Ba Ni như suy nghĩ cái gì đó rồi gật đầu một cái: “Chính là ba An Tư Ý.”

Cứ như vậy lộn xộn thêm một lát, Diệp Thừa Trạch cùng viện trưởng khách khí tạm biệt, mang th