pacman, rainbows, and roller s
Nhất Định Tớ Sẽ … Lấy Cậu

Nhất Định Tớ Sẽ … Lấy Cậu

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 327051

Bình chọn: 10.00/10/705 lượt.

i cưng của bố là nó sao ?

Bao hình tượng tốt đẹp về bố dần tan biến trong tâm trí nó, nó ko muốn có anh chị em nào khác ngoài Nhật – anh sinh đôi của nó. Nó mãi mãi ko muốn tình cảm của bố phải san sẻ đi đâu hết, bởi lẽ nó rất yêu bố và luôn tin tưởng bố dù rằng lòng tin đó đang cố sức đánh trả nó một vố thật đau.

Ít ai có thể ngờ rằng Minh Uyên kiêu kỳ, khinh khỉnh đáng ghét lại có thể có những suy nghĩ như vậy. Đúng rồi, nó ích kỷ đấy, ai ai cũng có thể ích kỷ thì tại sao nó lại ko ?

Nhưng điều mà nó ko thể chịu nổi nhất đó là đứa con riêng của bố lại tên là Trần Hà Linh.

Phải. Lại là Trần Hà Linh, cái tên mà nó căm ghét nhất, mặc dù nó biết Trần Hà Linh đó chẳng có tội lỗi gì để bị nó ghét như vậy. Chỉ bởi đó là người con gái duy nhất mà Huy luôn quan tâm và lo lắng.

Tại sao chứ ?

Bố yêu thương Trần Hà Linh.

Huy cũng thích Trần Hà Linh.

Anh trai nó cũng quan tâm Trần Hà Linh.

Sao những người mà nó thương yêu đều liên quan đến cái tên đó.

Nó ghét, nó ghét.

** **

‘‘ Mày thay đổi rồi Uyên ạ !’’

Câu nói của Vy chợt ùa về trong tâm trí.

Phải rồi. Nó thay đổi.

Ko biết từ lúc nào Nguyễn Minh Uyên này lại trở nên ích kỷ, đáng ghét như vậy. Lại còn bạo lực, đánh người, ko coi ngươì khác ra gì, chỉ biết nghĩ đến cảm nhận của bản thân mà ko quan tâm đến người khác. Từ bao giờ nó đã biến thành một con người khác mà ngay cả nó bây giờ còn ghê tởm chính mình ?.

Nhưng nó lại hài lòng với Uyên hiện tại. Thích mắng ai thì mắng, thích chửi ai thì chửi, thích đánh ai thì đánh, muốn gì được nấy, lại còn sai bảo được một số người. Nó có quyền, có thế, có tiền, muốn gì chả được.

Vy mong muốn nó trở lại như xưa ư ? Không, nó ko bao giờ muốn trở thành một Minh Uyên yếu đuối bạc nhược, lúc nào cũng sợ sệt, luôn bị ngươì khác bắt nạt như ngày trước đâu.

Mẹ nó là người đã dạy cho nó điều đó. Muốn tồn tại và đạt được những gì mình mong muốn thì hãy dùng tất cả những thủ đoạn dù là ghê tởm nhất để có được nó. Luôn ngẩng cao đầu và ác độc thêm một chút, sẽ ko ai dám cản đường của Minh Uyên này.

Lời mẹ thật đúng. Nhờ công mẹ mài dũa mà nó đã trở thành một con người như thế này đây, liệu nó có nên tự hào về điều đó ko nhỉ ?

Nó có tất cả mọi thứ, những cái đó đều được nó lấy một cách dễ dàng ko hề tốn chút sức lực nào, duy chỉ có…

Tình yêu !

Nó vẫn ko thể có được ngươì mà nó yêu. Huy ko thích nó.

Nó cứ ngỡ nó sẽ thay đổi được điều đó một cách dễ dàng, rằng Huy sẽ sớm là của nó, Huy sẽ thích nó cũng như nó yêu Huy.

Thế nhưng, một khi trái tim nó mỗi ngày một yêu Huy nhiêù hơn thì cũng là lúc nó biết rằng Huy cũng yêu người con gái kia nhiều như thế nào. Đâu phải chỉ mình nó ‘tình si’.

Trần Hà Linh đâu có gương mặt đẹp hoàn hảo như nó, cũng ko có đầu óc trí tuệ giống nó, gia đình cũng đâu nhiều tiền bằng nó. Vậy mà Huy lại chỉ thích con nhỏ đó, ko hề để mắt tới nó dù chỉ một lần.

Đâu phải tự nhiên mà nó lại thích Huy ? Chỉ là Huy khác biệt so với những tên con trai mà nó đã từng biết. Trái tim của nó luôn hướng về phía Huy thế nhưng Huy lại ko hề muốn chấp nhận nó, điều này lại càng thôi thúc nó chinh phục Huy, nó lại càng muốn Huy là của nó.

Một người hoàn hảo như Huy đâu phải chỉ có một hai người thích cậu ấy, có hàng tá, hàng tá cô. Và nó là người duy nhất doạ nạt, dẹp tan cái lũ đó, chỉ để chúng ko bao giờ dám bén mảng đến gần người mà nó yêu.

Người duy nhất mà nó chưa làm gì chính là Trần Hà Linh.

** **

Nhật tỉnh sau một giấc mơ dài đầy mộng mị. Đầu óc đau như búa bổ, toàn thân mỏi nhừ. Cậu cố gượng dậy, lắc đầu mấy cái để có thể tỉnh táo mà nhận ra rằng, đây là đâu.

Mùi cháo thơm bốc khói nghi ngút lan toả như đánh thức cái bụng rỗng của cậu. Nhật hướng mắt về phía cửa.

– Cậu dậy rồi à ? Ăn cháo nhé.

– Sao cậu…

– À, hôm qua cậu uống hơi nhiều, lại say khứơt nữa, tớ ko dám đưa cậu về nhà trong bộ dạng đó nên đã đỡ cậu về đây. Bố mẹ tớ đi công tác từ tuần trước nên chỉ có bác giúp việc ở nhà thôi. Cậu yên tâm.

– Tớ say lắm sao ?

– Ừ, mà cậu ăn cháo đi đã, đói lắm rồi chứ gì ? – Vy nhẹ cười rồi đặt bát cháo xuống thành giường, cầm thìa đưa về phía Nhật.

– Cám ơn…

– Gì chứ.

Nhìn Nhật ăn bát cháo một cách ngon lành, Vy chợt thấy vui vui trong lòng. Ít ra, Nhật cũng ko từ chối thành ý của Vy.

** **

Suốt đêm qua Linh ko ngủ được. Nó chỉ nằm im trên giường và suy nghĩ…về tất cả mọi chuyện…liên quan đến Huy.

Những lời mà Ken đã nói với nó, phải chăng…

Nó lưu luyến gì ở chốn đầy rẫy những đau thương mất mát này sao ? Nó muốn đi thật xa, thật xa cơ mà. Đâu còn gì để nó còn luyến tiếc.

Nhưng quả thật là nó thấy mình khang khác, trái tim cứ đập dồn dập ko thôi khi nó nghĩ đến Huy, đến những lời quan tâm. những cử chỉ dịu dàng mà Huy giành cho nó.

Ko phải, ko thể, ko thể được !

Nó tự cốc vào đầu mình một cái thật đau để thôi ko nghĩ đến những điều vớ vẩn ấy nữa. Nó và Huy là bạn mà, hơn nữa lại là bạn thân, quan tâm giúp đỡ nhau trên mức bình thường cũng là điều dễ hiểu thôi.

Giờ đây, nó chỉ mong sao thoát khỏi nơi này càng sớm càng tốt, để nó có thể bắt đầu một cuộc sống mới, vươn tới cái ước mơ của