gười làm vệ sinh, có người đưa đồ, có người chạy việc. Đương nhiên mọi người rất nhàn nhã.
“Tô Tử Lạc, nhớ đem cơm cho tôi, tôi không ăn trứng chim,”
“Tô Tử Lạc, tôi muốn ăn thịt bò, nhớ lấy nhiều một chút.”
“Tô Tử Lạc, sàn nhà bẩn rồi, cô mau lau đi.”
Một câu lại một câu dặn bảo, mọi người đều cúi đầu, chăm chú tô vẽ móng tay, có người thì ngủ ngon, tất cả đều không để ý có một người ở cửa nghe thấy từng câu nói của bọn họ, không khí dường như đã lạnh đi rất nhiều.
“Tô Tử Lạc, cô còn đứng đó làm gì, nhanh lên đi, cô muốn chúng tôi chết đói phải không?” Một cô gái cầm hộp phấn đập mạnh lên mặt bàn, ngẩng đầu, vốn gương mặt rất đắc ý khi nhìn thấy người đứng ở cửa liền trắng bệch.
Mặt của cô ta giống như bị đánh, nháy mắt từ xanh sang trắng.
“Tổng…. Tổng…” Giọng nói không rõ ràng, từng chữ bị nghẹn lại ở cổ họng, không có cách nào thoát ra.
Lê Duệ Húc lạnh lùng nhìn những người có đầy đủ bộ dạng màu sắc này, khóe môi nhếch lên, cười lạnh.
Được, tốt lắm, đây chính là nhân viên bộ phận thiết kế của hắn, bọn họ làm việc như này, còn ăn hiếp vợ hắn, mặc dù hắn không quan tâm tới cô lắm, nhưng trên đời này ăn hiếp cô chỉ có là một người – Lê Duệ Húc, những kẻ khác đến cả một sợi tóc cũng đừng mong chạm vào.
“Tổng Tài..” Quản lý đi tới, nhìn thấy người này đứng ở cửa thì sững sờ, tổng tài tới đây lúc nào, một bộ phận thiết kế nho nhỏ, hắn vốn không cần để tâm tới.
Hai chữ tổng tài phát ra, làm cho phòng thiết kế vô cùng náo nhiệt lập tức im bặt, đến một tiếng động nhỏ cũng không có, chỉ có tiếng hít thở dưới áp lực không ngừng vang lên.
Lê Duệ Húc mặt không đổi nhìn những người này, sau đó nhìn người quản lý đeo kính, một người phụ nữ trung niên.
“Cô Trần, đây đều là cấp dưới của cô, công ty của tôi chỉ dùng người đến để kiếm tiền chứ không dùng người tới nói chuyện phiếm, ” Giọng nói lạnh như băng, Trần Mỹ Liên toát mồ hôi lạnh, cô biết những người trẻ tuổi này, từ trước tới nay vẫn rất nông nổi, nhưng bọn họ cũng đều có những bản thiết kế tốt, đôi khi cô mắt nhắm mắt mở cho qua, cũng có lúc sợ phiền toái, nên tránh một số viêc, dù sao mọi chuyện vẫn rất tốt. Nhưng, Lê Duệ Húc cũng không cho bọn họ quá nhiều thời gian, hiện tại tất cả đều bị hắn tận mắt nhìn thất, bọn họ cũng coi như có chút tài hoa hơn người, có lẽ sẽ…
Rời khỏi tập đoàn Húc Nhật, có thể tìm công việc khác, nhưng nếu để bị sa thải, không biết còn có công ty nào dám nhận, không ai dám đắc tội với tập đoàn Húc Nhất, không người nào dám đắc tội với Lê Duệ Húc.
“Xin lỗi, tổng tài,” Trần Mỹ Liên cúi đầu, cô muốn giải thích, nhưng sự giải thích đó không có tác dụng với Lê Duệ Húc.
“Là ai bảo Tô Tử Lạc đưa tài liệu lên?” Mặt Duệ Húc âm u, hắn không có quên sắc mặt của Tô Lạc lúc đứng ở cửa, tới bây giờ nhớ tới, hắn cảm thấy rất không thoải mái, bề ngoài hắn vẫn rất bình tĩnh, thực ra, trái tim hắn không có như vậy, sau khi rời khỏi người phụ nữ kia, một chút cảm giác hắn cũng không có, hắn chỉ là tinh lực dư thừa nên phát tiết một chút, chẳng có mấy hứng thú, nếu không phải người đàn bà kia tìm tới cửa, nếu không phải đêm nào đó bị cô vợ hắn khơi mào ham muốn mà không có cách nào phát tiết, hắn cũng sẽ không làm ra chuyện như vậy.
Trần Mỹ Liên cúi đầu thấp hơn, “Xin lỗi, tổng tài, là do tôi bảo cô ấy lên.” Cô lại đi bảo một cô gái chạy việc lên đưa đồ, thật không sáng suốt, nhưng chỉ có cô ấy là hợp nhất.
Trần Mỹ Liên không hề biết, Duệ Húc tức giận chính là điểm này, chỉ vì quyết định của cô, khiên Tô Lạc thấy được việc không nên thấy.
Lồng ngực hắn phập phồng, hắn nhìn phòng thiết kế, các cô không hề cúi đầu, không hề cảm thấy mình làm gì sai, toàn những kẻ hám trai mê mẩn nhìn hắn, người như này, có thể thiết kế ra tác phẩm tốt sao.
“Cô Trần, tôi nghĩ cô đã biết phải làm gì, tôi không muốn lần sau tới đây lại nhìn thấy cảnh này, còn cô nữa…” Hắn nhìn xuống vẻ mặt hối lỗi của Trần Mỹ Liên, bọn họ đã hợp tác lâu như vậy, hắn tin tưởng cô biết phải làm gì là tốt nhất. Nhưng …
“Cô Trần, gần đây cô làm việc hình như không tốt lắm, cô nên xuống dưới tầng một để học hỏi thêm.”
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 34
Hắn nói trắng như vậy, Trần Mỹ Liên sững sờ, ý tứ của hắn là cô bi giáng chức.
“Tôi hiểu rồi, tổng tài, tôi sẽ tới trình diện.” Cô hít một hơi thật sâu, thực ra, có một số việc, cô đã thiếu sự phán đoán suy xét, đúng là cần bị phạt.
“Tô Tử Lạc đâu?” Duệ Húc nhàn nhạt đưa mắt, nhìm xung quanh, không tìm thấy bóng dáng hắn muốn nhìn thấy nhất.
“Tô Tử Lạc?” Trần Mỹ Liên lặng người đi một chút, không biết cô gái kia đã làm ra chuyện gì nữa, cô khẽ liếm môi, “Tổng tài, hôm nay là ngày nghỉ của Tô Lạc, cho nên cô ấy đã về rồi, thực ra hôm nay cô ấy nên về sớm hơn nữa, chẳng qua là công việc quá nhiều cho nên…”
Nói như vậy cũng chính là giải vây cho bọn họ, rõ ràng là bọn họ lười, luôn luôn ăn hiếp một nhân viên nhỏ.
“Được, tốt lắm…” Lê Duệ Húc cười lạnh một tiếng, bọn họ lại dám đối xử như thế với vợ hắn, dùng mọi cách ăn hiếp vợ hắn, hắn xoay người, mau chóng rời khỏi, lưu lại trong mắt bọn họ một bóng lưng cứng rắn đến đ
