kia, ngăn cách những tiếng âm thanh dục vọng.
Không ai có thể chịu được chồng mình yêu đương vụng trộm với cô gái khác, tay cô nắm chặt vạt áo, hắn rõ ràng đã nhìn thấy cô, lại không có dừng lại, hắn còn bảo cô biến đi, cô còn có nơi nào để đi, có thể đi đâu đây?
Không phải hắn đã nói, chỉ cần cô tận tâm với hắn, hắn cũng sẽ như thế, nhưng vì sao hắn lại làm thế với cô.
Cô không quay về phòng thiết kế, cô đã làm xong công việc họ muốn cô đi, phải làm, không nên làm cô đều làm rồi, cô nghĩ mình có thể tan làm được rồi, đứng ở cửa, cô ngẩng đầu, nhìn tầng 45 của tập đoàn Húc Nhất, tầng cao nhất kia chính là thế giới của hắn, còn đây mới là nơi thuộc về cô.
Cô đưa tay sờ trán, mơ hồ, cảm giác đau đớn truyền tới, không biết là đau ở đầu hay là … Trái tim cô.
Cô đi thẳng về phía trước, ngày này qua ngày khác, vẫn chỉ có một người, cô vốn không có người thân, cũng không có nhà.
Trong phòng Duệ Húc, mọi thứ đã trở lại bình thường, Duệ Húc cầm quần áo, mặt không chút thay đổi mặc vào, hơi thở từ từ bình ổn, vẻ mặt hắn vẫn như thường, không giống như vừa mới trải qua một thời gian vận động quá sức. Cô gái cao gầy kia, thân thể mềm mại không xương, nhìn qua, khả năng phải mất nửa ngày mới có thể khôi phục lại.
Cửa bị mở ra… Duệ Húc cầm một quyển tài liệu, không thèm liếc mắt liền ném qua.
“Tôi đã nói rồi, Vệ Thần, trong bất kì trường hợp nào nếu không có lệnh của tôi, là ai cũng không thể vào, cậu không nghe được sao, tai của cậu bị hỏng rồi sao?” Chưa tính tới việc lớn giọng, so với bình thường đều lạnh hơn băng rất nhiều rồi, thậm chí còn có cảm giác hủy diệt đáng sợ lan tỏa tới người khác.
Anh nói rất đúng nếu là người khác, lại không có nói cô ấy cũng không được ngoại trừ, dù sao cô ấy cũng đâu phải người ngoài, Vệ Thần bắt được quyển tài liệu, hắn không giống như ai đó, chỉ thích quăng tài liệu, hơn nữa hắn không có sai, người nào đó đã sai rồi, còn chết không chịu nhận, lừa gạt mình chứ định lừa gạt ai a.
“Yêu đương vụng trộm cũng không phải tôi, bị bắt gian cũng không phải tôi, tôi có gì sai?” Vệ Thần khinh thường nhếch môi, chỉ là rất nhanh gương mặt hắn trở về bình thường, nhìn gương mặt đen thui của Duệ Húc.
Hắn, xứng đáng.
“Mau gọi cô ấy tới”. Duệ Húc mặc quần áo, ngồi vào ghế làm việc, nếu như không có cô gái đứng thất thần ở cửa, không có mùi hương dục vọng của nam nữ hoan ái trong không khí, mọi thứ nơi này đều trở thành đứng đắn. Nhưng, đáng tiếc, mọi thứ đều đã xảy ra, khiến cho người khác có cảm giác … Ghê tởm.
Vệ Thần khẽ mím môi, thoải mái bước tới, hắn nhặt tài liệu bị ném trên mặt đất, giống như một quả bom từng bước tiêu sái đi tới, cố gắng để không đụng tới quần áo của người đàn bà kia, còn có áo lót, uhm, màu hồng mỏng manh, hai mảnh nho nhỏ, không biết có thể che được cái gì, thực thô tục.
“Nếu anh cần gặp, anh tự mình đi gọi đi, còn có cô ấy tới để đưa cái này.” Hắn đem toàn bộ tài liệu đặt trên bàn, đại khái mọi việc diễn ra như nào, hắn cũng hiểu rõ rồi, rõ ràng là môt phu nhân lớn, bây giờ lại thành một chân chạy việc.
Người chồng máu lạnh 2 – Chương 33
Lê Duệ Húc, đồ máu lạnh.
Lê Duệ Húc, đồ vô tình.
Lê Duệ Húc, đồ khốn khiếp.
Nhưng, hắn chỉ dám trừng mắt nhìn, cũng không dám nói, bởi vì gương mặt của tổng tài Duệ Húc vô cùng âm hiểm.
“Đủ rồi.” Duệ Húc đột nhiên đứng lên, trực tiếp đi ra ngoài, giẫm cả lên chiếc áo lót màu hồng, Vệ Thần có chút đồng tình nhìn thoáng qua cô gái vẫn nằm trên mặt đất kia, không biết bị giẫm như thế tí nữa sẽ mặc thế nào.
“Húc…” Giọng nói mềm mãi vang lên, khiến Vệ Thần nổi da gà. Bước chân Duệ Húc dừng lại, khóe miệng nhếch lên, trực tiếp lấy một tờ chi phiếu ném xuống.
“Húc, em không cần…” Cô gái nhìn tờ chi phiếu trên mặt đất, vội vàng từ chối, thấy ánh mắt lạnh như băng của hắn, thân thể khẽ run, có thêm một người đàn ông ở đây, cô cũng có chút ngại ngùng, bây giờ, lại càng cảm thấy không có mặt mũi để đi gặp người khác.
“Cô không cần thứ này, vậy cô tới đây muốn có được cái gì?” Hắn gằn giọng ra từng chữ, lạnh lùng vô tình, không có để lại chút mặt mũi nào cho người khác, cô ta không cần thứ này, vậy cần cái gì, vị trí phu nhân của tổng tài, cô ta nằm mơ thấy cũng là may mắn rồi.
Cô gái bị hắn nói ngẩn người, đi cũng không được, ở lại cũng không xong, cuối cùng đứng dậy mặc quần áo, bất chấp nhục nhã đứng lên, đúng rồi, còn không quên nhặt tờ chi phiếu trên mặt đất, từ trước tứi nay Duệ Húc đối với phụ nữ đều rất hào phóng, nhất là những phụ nữ ăn nằm với hắn, một tờ chi phiếu cho dù không cần nhìn, cũng biết có thể ăn tiêu thoải mái trong nhiều năm. Người không có được, vậy thứ này nhất định phải cầm.
Người đàn ông này, quả nhiên không thể chạm tới, khiến cô muốn ngừng mà không ngừng được, nhưng, cũng chỉ có thể đứng ở xa nhìn.
Cô lưu luyến, người đàn ông này có khi sẽ sớm quên đi diện mạo cô, Vệ Thần ở phía sau Duệ Húc, hết nhìn phí Duệ Húc rời đi rồi nhìn cô gái, giờ phút này còn đảo mắt đưa tình, tổng tài đã sớm chạy đi nơi nào rồi.
Phòng làm việc ở tầng năm, gần giữa trưa, thời gian cũng khá rảnh rỗi, hơn nữa có n
