ình cần làm gì, cuối cùng hắn đặt tay lên cửa, gõ nhẹ, thậm chí bản thân hắn đã quên chính mình cũng có chìa khóa, Tô Lạc nghe thấy tiếng gõ cửa, tim đập nhanh hơn, tay cô đặt trên nắm cửa, một người bên ngoài, một người ở trong đều do dự.
Cô hít một hơi thật sâu, sau đó mở cửa, trước cửa là Bạch Thiếu Triết chứ không phải người kia, cả người cô thả lỏng không ít, tất cả biểu cảm của cô đều được thu lại trong mắt Thiếu Triết, hắn lại không nói gì.
“Bánh Bao Nhỏ và Đồng Đồng đâu?” Thiếu Triết cố gắng nói thật thoải mái, chỉ có hắn biết, lúc này, bản thân hắn cảm thấy nặng nề như thế nào.
“Hai đứa đều ngủ rồi,” Tô Lạc nhẹ nhàn nói, cô nhìn Thiếu Triết, như muốn nói điều gì đó.
“Tử Lạc, có phải em có chuyện muốn nói với anh?” Tay hắn đặt lên bả vai Tô Lạc, ánh mắt chăm chú nhìn cô, hắn vừa muốn cô nói lại vừa muốn ép không cô không được nói, “Tử Lạc, anh đã nói rồi, anh sẽ không ép buộc em, em không cần căng thẳng như vậy,” Hắn cười khẽ, ý cười này chỉ có duy nhất hắn biết có bao nhiêu chua xót và phức tạp.
So ra vẫn là kém sao?
Hắn…
“Xin lỗi, Thiếu Triết, hôm nay người đó tới đây, đã gặp qua Bánh Bao Nhỏ, thân phẩn của Bánh Bao Nhỏ, người đó cũng đã biết,” Tô Lạc ngẩng đầu nhìn Thiếu Triết, còn cái gì không thể nói cho hắn biết, nếu đã quyết định, còn cái gì không thể nói nữa chứ, cô đã nghĩ như thế.
Thiếu Triết đặt chiếc cặp xuống, nhẹ nhàng kéo bả vai cô, “Cho tới bây giờ, anh đã nghĩ sẽ không thể giấu diếm được, diện mạo của Bánh Bao Nhỏ đã nói lên tất cả, nhưng em yên tâm, hắn không có tư cách để đem Bao Bao đi, Bao Bao chỉ là của một mình em.”
Thiếu Triết dựa vào bờ vai Thiếu Triết, lúc này lại không thể cảm nhận được bất kì sự ấm áp nào nơi hắn.
“Thiếu Triết, xin lỗi…” Cô nhẹ giọng nói, cũng không biết vì sao lại nói xin lỗi, là vì cô ngốc nghếch hay cô không thể kiểm soát trái tim mình, hay vì cô đã biết một số chuyện mà bản thân chưa biết.
Ví như tình yêu kín đáo của người đó…
“Không cần nói xin lỗi, anh biết, anh biết rõ…” Thiếu Triết đưa tay vuốt nhẹ mái tóc Tô Lạc, giống như từ trước tới nay, chỉ là trái tim hắn lúc này lại có dự cảm hắn sắp mất đi thứ gì đó rất quan trọng.
“Anh đi xem Bánh Bao Nhỏ,” hắn đứng thẳng người, vỗ nhẹ vào má Tô Lạc, hốc mắt hồng hồng của cô dừng lại trong mắt hắn, hắn vẫn giành cho cô một nụ cười thật ấm áp.
“Em đi nấu cơm, anh đã đói rồi phải không, cả Bánh Bao Nhỏ, nó cũng muốn uống sữa rồi,” Tô Lạc khẽ gật đầu, cô cảm giác được giữa cô và Thiếu Triết trong lúc đó, lần đầu tiên không khí bao quanh lại trở nên quái dị như vậy, cô cảm thấy áp lực, muốn nhanh chóng rời khỏi đây.
Ánh mắt Thiếu Triết lại quá thành thật, thành thật tới mức cô không có cách nào chịu đựng được.
Hai người đồng thời xoay về hai hướng, dường như mối quan hệ của họ trong giây phút này đã đi chệch hướng, muốn bắt đầu lại một lần nữa, chỉ là không biết có còn cơ hội hay không.
Thiếu Triết khẽ thờ dài, cuối cùng bàn tay nắm chặt cũng thả lỏng.
‘Xin lỗi, Tử Lạc, anh đã gây áp lực cho em, anh nghĩ rằng anh có thể làm được, vậy mà anh lại phát hiện ra, anh không thể, anh ghen tị, anh tức giận, anh sợ một ngày nào đó anh sẽ làm em bị thương.’
Thiếu Triết gõ cửa, bước thật nhẹ bào phòng, hắn ngồi bên giường nhìn Bánh Bao Nhỏ, nhìn cậu con trai đang ngủ say, gương mặt ngây thơ, không có chút buồn phiền lo lắng, nhìn thấy nó, hắn có thể quên hết mọi mệt nhọc, hắn đưa tay chạm nhẹ vào gương mặt Bao bao, gương mặt này thật giống với người kia.
Có một số việc, bọn họ vĩnh viễn không thể trốn tránh, dù sao có bắt đầu cũng sẽ có kết thúc. Hắn đứng lên, cẩn thận đắp lại chăn cho hai đứa bé, bàn tay hắn lại bị một bàn tay mập mạp nắm lấy.
“Cha…. Bao Bao muốn ôm ôm…” đôi môi Bao Bao hơi chu lên, bàn tay nhỏ nắm chặt hơn, nhất định không chịu buông.
Người chồng máu lạnh 4 – Chương 4
“Được rồi, cha ôm con…” Thiếu Triết ngồi xuống một lần nữa, nhẹ nhàng vỗ bả vai nho nhỏ của Bao Bao, Bao Bao trở mình, cái chân béo đạp thẳng vào lồng ngực hắn, đúng là xem hắn là cái gối ôm.
Hắn cúi đầu, hôn nhẹ lên trán Bao Bao, tình thương hắn giành cho Bánh Bao Nhỏ không kém Tô Lạc chút nào.
Hắn nghĩ nếu không có Tô Lạc và Bánh Bao, có lẽ cuộc sống của hắn sẽ rất cô đơn.
Người nhà thật quý báu…”Bánh Bao Nhỏ, con biết không, cha rất yêu con, cũng rất yêu mẹ con…”
Hắn nói rất nhỏ, chỉ đủ mình hắn nghe được rồi lại thở dài.
Duệ Húc nắm chặt vô lăng, trái tim hắn tới bây giờ cũng không có cách nào bình tĩnh lại, hắn lấy điện thoại di động, nhìn thấy số điện thoại trên màn hình, là người nhà gọi tới.
Hắn ấn nút nghe, mắt vẫn nhìn về phía trước lái xe.
“Húc…” Đầu bên kia truyền tới tiếng mẹ hắn.
“Vâng, mẹ, con đây.” Hắn nhàn nhạt trả lời, ánh mắt nhìn về phía trước, người tới người lui, xe đến xe đi, dường như rất dễ lạc ở đây.
“Húc, con ở đâu, chú Kiều và Kiều Na đã chờ con rất lâu rồi,” Giọng nói Ninh Nhiên có chút lo lắng, cũng khó trách, bà đã gọi điện rất nhiều mà Duệ Húc không nghe máy nên sốt ruột là đúng.
“Vâng, con biết rồi, mẹ, con về ngay đây,” hắn buông điện thoại xuống, ánh mắt có chút u
