sự trừng phạt cho chính bản thân hắn.
Chiếc xe lao đi trên đường, Trương Giản ngồi bên cạnh Vũ Nhiên, lần đầu tiên cô có cảm giác người đàn ông này xa lạ đến thế, hắn dường như chưa bao giờ là người đàn ông dễ gần ở trong lòng cô, đúng hơn là không có ai có thể bước vào trái tim hắn, đó là một thế giới bí ẩn, ở nơi đó có những gì, có thể chính là sự tàn nhẫn mà cô không muốn biết.
Cô khẽ lùi người lại, nở nụ cười miễn cưỡng, trong chuyện tình yêu, ai yêu trước người đó sẽ thua, mà chuyện cô và hắn, cô đã thua rồi, nhưng cô không nghĩ sẽ buông tha, bởi vì cô yêu và cô không muốn.
Cô khẽ tiến tới gần, gối đầu lên bả vai Vũ Nhiên, hắn không hề ngăn cản, khóe môi cô cong lên.
Phòng làm việc của tổng tài tập đoàn Húc Nhật, ánh nắng rực rỡ bên ngoài chiếu thẳng vào cánh cửa thủy tinh, soi vào bên trong một chút màu nắng, tuy màu nắng có dịu đi rất nhiều vẫn khiến người khác cảm thấy nóng, mùa hè ở nơi này quả thực luôn làm người khác khó chịu.
Vệ Thần mới từ bên ngoài về không ngừng lau mồ hôi trên trán, điều hòa trong phòng đều để 25 độ mà hắn vẫn thấy nóng.
“Vệ Thần, lạnh,” Duệ Húc lãnh đạm nói, Vệ Thần đưa tay nới lỏng cà vạt, “Anh chịu khó chút đi, tôi cũng là vì công ty,”
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 60
Duệ Húc không nói gì thêm, cúi đầu tiếp tục làm việc, “Người cậu muốn thấy đã tới chưa?” Giọng nói cứng nhắc, lạnh lẽo, nếu như hai năm trước đây còn bộc lộ chút tức giận, hoặc cười lạnh còn bây giờ Duệ Húc giống như một con người đã mất đi toàn bộ cảm xúc, giống hệt một cái máy, chỉ biết làm việc và làm việc.
Vệ Thần lau mồ hôi trên trán, có chút ngại ngùng noi,” Tôi không gặp được, tôi ở đó đợi mấy giờ đồng hồ, vừa mới về, lại không gặp được Bạch Thiếu Triết và Claudia thần bí kia.”
Chiếc bút trong tay Duệ Húc hơi ngừng lại, sau đó lại di chuyển,”Quên đi, rất nhanh là có thể gặp họ, lần hợp tác này giữa chúng ta và Bạch thị nhất định phải làm tốt, việc này sẽ giúp tập đoàn Húc Nhật có sức ảnh hưởng lớn trong giới trang sức.”
Hắn lãnh đạm nói, Về Thần không ngừng gật đầu, trong văn phòng chiếc điều hòa bị hạ xuống cực thấp, hơi lạnh tỏa ra khắp nơi, có lẽ một phần cũng vì người đàn ông này nữa khiến nơi đây trở thành nơi lạnh lẽo nhất trong tập đoàn Húc Nhật.
“Húc, tôi luôn muốn hỏi anh một vấn đề?” Vệ Thần đứng lên, trên trán vẫn lấm tấm mồ hôi, nhưng sắc mặt đã tốt hơn rất nhiều.
“Uhm.” Duệ Húc đáp lại, tao hắn vẫn nghe được, nhưng mọi sự chuyên chú đều đặt vào tập tài liệu trên bàn.
“Húc… Anh hối hận sao?” Vẻ mặt Vệ Thần hơi nghiêm lại.
Ngón tay Duệ Húc khẽ cứng lại, chiếc bút cũng ngừng chuyển động, “Cậu muốn hỏi cái gì?” Duệ Húc không hề ngẩng đầu lên.
“Anh biết rõ mà còn cố tình hỏi, Húc,” Vệ Thần tựa lưng vào ghế so lon, ánh mắt nhìn chằm chằm vào Duệ Húc, hắn hỏi cái gì, Duệ Húc còn không biết sao?
“Uhm…” lại là một câu trả lời cho có lệ, Vệ Thần khẽ thở dài, Húc, sự hối hận của hắn có phải đến quá muộn.
Duệ Húc nắm chặt chiếc bút trong tay, so với tất cả, hắn rõ hơn hết sự hối hận của hắn là quá muốn, chỉ là chẳng mấy ai biết được hắn đang hối hận. “Cậu thật sự không có chút tin tức nào của cô ấy sao? Vệ Thần tôi xin cậu,” Duệ Húc ném chiếc bút trong tay xuống, ánh mắt lộ rõ sự đau đớn.
Vệ Thần có chút dao động nhưng hắn lại không thể giúp được gì cho Duệ Húc, thật sự hắn không thể giúp được. Vệ Thần đứng lên, đi tới cạnh Duệ Húc, đặt tay lên bả vai hắn, “Không phải là tôi không muốn nói cho anh biết, thế giới này to lớn như vậy, nếu cô ấy muốn lẩn trốn, cho dù là ai cũng không có cách nào tìm được, hai năm, chúng ta chỉ có thể hi vọng, cô ấy luôn sống tốt.”
Chỉ là họ biết rõ, sự hi vọng của họ quá mong manh, một cô gái không có gì cả, đến người thân duy nhất cũng đã không còn, không biết cô còn muốn tiếp tục sống nữa hay không, chỉ có thể chờ đợi, họ vẫn nuôi hi vọng tìm thấy cô, sau đó nói với cô một câu xin lỗi dù đã muộn.
Câu xin lỗi này quá nặng nề, không biết cô có thể chấp nhận nó không, cuộc sống của cô, sinh mạng của đứa bé chỉ đổi lại câu xin lỗi. Thật khó mà chấp nhận được.
Duệ Húc thống khổ nhắm mắt lại, ánh mắt trời hắt trên người hắn, nhưng lại không thể chiếu vào trái tim hắn.
Trái tim hắn đang chết dần chết mòn.
Một bức tường bằng thủy tinh trong suốt, lộ ra gương mặt phúng phính dính sát vào tường thủy tinh, Bao Bao chớp chớp đôi mắt, đôi chân nhỏ không ngừng đạp lên.
Một lúc sau, Bao Bao ngẩng mặt lên, ánh mắt nhìn xung quanh, rồi chạy về phía trước, vì chạy quá nhanh, thiếu chút nữa là hai cái mông mập mạp bị ngã, một đôi tay nâng hắn dậy.
Bao Bao ngẩng đầu, thấy được gương mặt người đỡ hắn, đó là một người phụ nữ, một người phụ nữ rất đẹp, trên mặt còn lưu lại dấu vết phong trần, nhưng không thể xóa đi vẻ đẹp của người phụ nữ đó.
“Cẩn thận không ngã,” Giọng nói dịu dàng, Bao Bao chớp chớp đôi mắt to tròn, hai khóe môi cong lên nở nụ cười ngọt ngào, xinh đẹp.
“An Đồng, anh qua nhìn đứa bé này nè,” người phụ nữ vội kéo người đàn ông phía sau, một người đàn ông trung niên, tuy có chút lớn tuổi, nhưng mị lực trên người lại hơn hẳn những thanh niê