cũng giống như mẹ của Bao Bao, đều rất yêu thương hắn, có thể nói, tình thương của hắn giành cho Bánh Bao Nhỏ cũng chẳng khác mẹ là mấy.
Chẳng trách Tô Lạc luôn nói với hắn, là hắn dạy hư Bao Bao, tuổi nhỏ mà tính tình đã không tốt, nhưng với hắn, Bao Bao luôn là một đứa trẻ rất ngoan, con trai có chút bá đạo cũng là bình thường mà. Như vậy mới có thể bảo vệ được cho ngừi mẹ ngốc ngếch kia.
Đôi mắt Bao Bao mở lớn nhìn ngó xung quanh, ánh mắt màu trà khiến nữ tiếp viên hơi cứng người, nhưng ánh mắt này thật đẹp. Cô nhìn thoáng qua, đứa bé đáng yêu như thế này nếu là con cô thì thật là tốt, đứa bé này thật dễ dàng kích thích tình mẫu tử của phụ nữ.
“Cha, sữa sữa…” Bánh Bao Nhỏ vươn đôi tay mập mạp ra, dùng sức muốn ôm lấy bình sữa Thiếu Triết đặt trước mặt, cánh tay nó quá ngắn cho nên không thể với được bình sữa, cánh tay nhỏ bé không ngừng vung lên, gương mặt phúng phính phồng lên.
“Cha, cần sữa sữa…” Bánh Bao Nhỏ cố vươn hai tay lên, vẫn không lấy được, ánh mắt màu trà bắt đầu ngập nước, cái miệng nhỏ nhắn chu lên, “Cha hư, bắt nạt Bao Bao,”
Thiếu Triết khẽ nhíu mày, thuận tay nhéo nhéo cái má phúng phính của Bao Bao, thật giống bánh bao, mềm mềm trắng trắng.
Hắn đưa bình sữa trong tay cho Bánh Bao Nhỏ, Bao Bao khoanh chân ngồi trên đùi hắn, rồi ốm bình sữa uống, gương mặt có chút mệt, lông mi dài khẽ động, ai nhìn cũng thích.
“Đúng là quỷ nhỏ ham ăn,” hắn xoa đầu Bao Bao, có chút bất đắc dĩ nghĩ, hiện tại đã mập như này rồi.
Tất nhiên, Bao Bao không thể hiểu lời nói của hắn là có ý gì, bây giờ Bao Bao chỉ cần ăn no là được rồi, những thứ khác, Bao Bao còn quá nhỏ không cần hiểu.
Tô Lạc từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Bánh Bao Nhỏ đang uống sữa. Khóe môi cong lên, nụ cười thật dịu dàng xinh đẹp, rất nhanh sẽ tới Trung Quốc, hai năm, mọi chuyện đã thay đổi.
Sân bay ở Trung Quốc, một người đàn ông đứng dựa vào xe, thỉnh thoảng lại nâng cổ tay lên nhìn đồng hồ, dường như đang chờ ai đó, thời gian đã sắp tới, cô vẫn chưa xuống máy bay sao.
Lúc này, điện thoại hắn vang lên, hắn lấy ra nhìn, là mẹ hắn.
“Mẹ, con Ôn Vũ Nhiên đây, làm sao vậy ạ?” Trên mặt hắn lộ rõ vẻ ôn hòa, ánh mắt dưới tấm kính có chút thâm trầm, nhưng tất cả đã bị kính mắt chặn lại, cho nên lúc này ở hắn chỉ còn sự ôn hòa cũng khôn khéo.
“Chưa ạ, nhưng sẽ nhanh thôi,” hắn nói với mẹ xong, ánh mắt không ngừng nhìn về phía sân bay, hắn chăm chú nhìn chỉ sợ sẽ bỏ qua người nào đó.
“Mẹ, mẹ yên tâm đi, rất nhanh con sẽ tìm được con dâu cho mẹ mà,” hắn trêu ghẹo mẹ hắn, cho tới khi cúp điện thoại, hắn mới cất điện thoại vào trong túi áo, hai năm, đúng là đã có quá nhiều chuyện thay đổi, con người cũng thay đổi.
Rất nhiều người, rất nhiều việc, ví như hắn, hay đối thủ một mất một còn ngày nào đó, tất cả đều thay đổi, hôn nhân của hắn và Trữ San, cũng chỉ duy trì có mấy tháng, ngay cả khi điều tra ra Trữ San không có thai, hôn nhân của họ cũng chỉ là trên danh nghĩa, bây giờ mỗi khi hắn nhớ tới, đều cảm thấy như một trò hề.
Hai người đàn ông lại bị một người phụ nữ đùa bỡn trên tay, đúng là đần. Lạc Lạc cũng đã mất tích, cho tới bây giờ cũng không có một chút tin tức nào.
Hai năm qua đi, Duệ Húc ly hôn còn Ôn Vũ Nhiên hắn cũng đã có vị hôn thê, một cô gái đơn giản, cảm giác có chút giống Tô Lạc, cũng có thể vì nguyên nhân này, cho nên hắn ngầm đồng ý qua lại với cô, hắn từng trải qua một cuộc hôn nhân, đã không muốn suy nghĩ nhiều nữa.
Hắn lại nhìn nhìn chiếc đồng hồ trên cổ tay, ngẫu nhiên ngẩng đầu lên, thấy được một cô gái trẻ đứng cách đó không xa, cô đưa tay vuốt mái tóc, ánh mắt nhìn xung quanh, đuôi mắt dài, xinh đẹp, ánh mắt lấp lánh, không có chút sáng chói nhưng lại tạo cảm giác thoải mái, ngón tay vuốt mái tóc như vuốt một ngọn gió xuân, tim hắn như đập nhanh hơn.
Ngón tay hắn khẽ run lên… Bờ vai cũng không ngừng run rẩy.
“Tử Lạc… Tô Tử Lạc…”Cổ họng hắn như có gì chặn lại, thật khó chịu, lời nói ra đều thấy khó khăn.
Tô Lạc nghe thấy có người gọi tên mình, không phải Bạch Thiếu Triết, hôm nay cô mới xuống máy bay, cô nghĩ là không có ai biết mới đúng.
Người chồng máu lạnh 3 – Chương 58
Xoay người, cô nhìn thấy một người mà hai năm qua chưa từng gặp lại- Ôn Vũ Nhiên, hắn dường như ngày một trưởng thành hơn, có dáng dấp của một thương nhân rồi.
Cô khẽ lặng người đi, không ngờ lại gặp được hắn ở đây, hai năm, thời gian cũng không hề ngắn.
“Đã lâu không gặp, Vũ Nhiên,” cô nở nụ cười tự nhiên, giống như đã lâu không gặp lại bạn bè, cô đã sớm không con là Tô Tử Lạc chỉ có hai bàn tay trắng, lần này về nước, thân phận của cô là Claudia, là một nhà thiết kế nổi danh.
“Đúng vậy, đã lâu không gặp,” Giọng nói Vũ Nhiên có chút chua chát, hắn bước lại gần cô, đánh giá cô gái đứng trước mặt mình, cô đã thay đổi, mái tóc thẳng ngày xưa giờ đã được uốn quăn, lộ vẻ chín chắn hơn nhiều, cũng dễ thương hơn, bộ quần áo trên người vừa vặn đơn giản nhưng vẫn lộ vẻ sang trọng quý phái, đều là những thiết kế nổi tiếng.
Cô cười thật dịu dàng, nhưng lại quá xa cách, dường như tất cả mọi chuyện xảy ra hai năm trước đây đều không hề tồn tại.