Insane
Ngôi sao lớn quả cam nhỏ

Ngôi sao lớn quả cam nhỏ

Tác giả: Tô Biệt Tự

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 323002

Bình chọn: 10.00/10/300 lượt.

mồm chen giữa hai người, biểu tình lã chã chực khóc kia khiến Phương Phi áy náy, “Giang Tĩnh Viễn!”

Giang Tĩnh Viễn tựa hồ mới chú ý thấy dưới chân còn có một cây củ cải nhỏ, cúi người xuống ẵm bé lên, “Cẩu Đản, ở nhà có nghe lời mama không?”

Cẩu Đản lườm anh một cái, sau đó hất đầu hừ một tiếng, đừng tưởng giờ lấy lòng con thì con sẽ tha thứ cho papa!

“Thằng bé này!” Giang Tĩnh Viễn chọt cái mũi nhỏ của bé, một tay ôm bé, tay kia thì kéo Phương Phi, “Đi thôi, lên lầu.” Vừa nói vừa đưa mắt nhìn Tĩnh Vân Thiên đứng ở bên cạnh.

Phương Phi mới phát giác ra, từ khi gặp mặt đến giờ, Giang Tĩnh Viễn không ngờ lại không hề mở miệng bắt chuyện với cha của mình.

Mặc dù có chút kỳ quái, Phương Phi cũng không hỏi ra miệng, nghe lời theo sau bọn họ lên lầu.

Phương Phi ngỡ vào phòng Giang Tĩnh Viễn rồi thì ắt phải bàn bạc xem bây giờ nên làm gì tiếp theo, song tình huống hoàn toàn không như cậu nghĩ.

“Tôi nói rồi, ông không cần lo nhiều, tôi không cần cái công ty đó, cũng mong ông có thể chuyển ý của tôi đến con trai nhà ông!” Vừa đóng cửa lại, Giang Tĩnh Viễn bỗng nói chuyện với Tĩnh Vân Thiên vẫn luôn trầm mặc.

“Tĩnh Viễn, con vẫn không tha thứ cho cha?” Tĩnh Vân Thiên thường ngày tự cao tự đại, không ngờ lại dùng loại ngữ khí này với Giang Tĩnh Viễn, khiến Phương Phi có phần không quen.

“Cái gì tha thứ không tha thứ, ông vốn không có lỗi với tôi, bây giờ mẹ đã mất, nói cái gì cũng vô dụng.” Giang Tĩnh Viễn thả Tiểu Cẩu Đản xuống đất.

Tĩnh Vân Thiên không nói tiếp, nhưng biểu tình trên mặt đã tiết lộ hết tâm tình của ông, chẳng lẽ ông ta thật sự đã làm chuyện có lỗi với mẹ Giang Tĩnh Viễn?

Cũng đúng, Giang Tĩnh Viễn là con riêng của ông ta, lại còn lớn hơn Tĩnh Duy Viễn hai tháng, chẳng lẽ khi vợ đầu của ông ta đang mang thai thì ông ta đi thông đồng với thiên kim đại tiểu thư? À, hóa ra là Tĩnh Thế Mỹ … Mạch suy nghĩ của Phương Phi bắt đầu lướt gió tung mây.

Bùi Thiên Hữu đại khái cảm thấy đây là chuyện trong nhà của bọn họ (hơn nữa Giang Tĩnh Viễn cũng không phải là người của hắn… ─:─), bèn bước qua bồng Cẩu Đản đi ra, Phương Phi cũng muốn đi, nhưng bị tay Giang Tĩnh Viễn nắm chặt giữ lại.

“Ông đừng nghĩ nhiều, tôi không phải mấy đứa con riêng rảnh rỗi hận cha ruột muốn chết trong phim truyền hình, đơn giản là từ nhỏ sinh ra không biết cha mình là ai, ông đột nhiên xuất hiện bảo tôi là con trai ông, tôi cũng khó mà nảy sinh cảm tình với ông được, tôi đã sớm xem cha tôi là cha ruột, ông coi như không có tôi trên đời là được.” Giọng Giang Tĩnh Viễn đều đều, “Lúc trước mẹ tôi không muốn quấy rầy cuộc sống các người, tôi cũng vậy, mong rằng các người cũng không quấy rầy tôi.”

Tĩnh Vân Thiên giật giật môi, cuối cùng vẫn không nói gì.

“Nếu ông cho tôi Thiên Viễn là muốn bồi thường tôi, tôi thật sự không cần, tôi bây giờ đã tốt rồi.” Giang Tĩnh Viễn thản nhiên quét mắt nhìn ông.

Tĩnh Vân Thiên rốt cục nhịn không được, kích động mở miệng, “Tĩnh Viễn, lúc trước cha thật sự không biết mẹ con mang thai nên mới đi kết hôn… Huống chi, cô ấy luôn bảo không yêu cha, cha mới…” Mới hết hi vọng lấy người yêu mình.

“Mẹ tôi chưa từng nói với tôi, nhưng có lẽ là thật, bởi vì tôi từ nhỏ đến lớn đều thấy, bà ấy vô cùng yêu cha tôi.” Cha này đương nhiên không phải chỉ Tĩnh Vân Thiên.

“Cho nên tôi không hận ông, tôi biết ông không hề bội tình bạc nghĩa với mẹ tôi, bằng không, tôi cũng sẽ không hòa nhã đứng đây nói chuyện với ông.” Giang Tĩnh Viễn nói tiếp, “Mời ông trở về, quản giáo con trai mình cho tốt là được rồi.”

Phương Phi trông thấy dường như trong mắt Tĩnh Vân Thiên sắp ứa nước mắt, thất tha thất thểu quay người mở cửa, Liêu Quan Kiệt đang đứng chờ ở đấy, thấy ông như thế vội vàng đỡ, cửa cũng được đóng lại.

Phương Phi xoay đầu, nắm chặt bàn tay Giang Tĩnh Viễn, “Anh thật sự không hận ông ta?”

Giang Tĩnh Viễn cúi đầu nhìn cậu, “Anh cũng không biết.”

Hả? Phương Phi còn định hỏi thêm thì bị Giang Tĩnh Viễn ôm sít sao, “Muốn nói hận, hẳn là hận vợ ông ta, nhưng vợ ông ta cũng đã qua đời, anh cũng không biết có nên hận ông ta hay không.”

“Vợ ông ta? Mẹ Tĩnh Duy Viễn?” Phương Phi nhỏ giọng hỏi.

“Thật ra mẹ anh cũng rất thương ông ta, thế nhưng người đàn bà kia liên tục châm ngòi, khiến bọn họ hiểu lầm tâm ý của nhau, cuối cùng người đàn bà kia còn ưỡn bụng tới gặp mẹ anh…” Giang Tĩnh Viễn nói tới đây liền thở dài, “Sau khi mẹ gặp cha, cuộc sống cũng rất vui vẻ, tuy đã bỏ lỡ một lần, nhưng anh biết đó không phải là tất cả của bà.”

Hóa ra không phải Tĩnh Thế Mỹ… Phương Phi đưa tay vòng qua thắt lưng anh, “Nếu không phải lỗi của ông ta, vậy tha thứ ông ta đi, em biết anh thật ra cũng muốn.”

Giang Tĩnh Viễn không nói gì, tay càng dùng sức ôm chặt cậu.

Đột nhiên, Phương Phi nghe “bốp” một tiếng, không khí ấm áp nhất thời bay hết, cậu vội vàng giãy khỏi lòng ngực anh, chợt thấy Giang Cẩu Đản đang chống nạnh hai tay bĩu môi đứng phía sau Giang Tĩnh Viễn, tiếng động vừa này… Ặc, hình như là nó đánh mông papa nó?

“Thằng nhóc thối con…” Giang Tĩnh Viễn quả nhiên trừng mắt dựng thẳng.

“Papa đáng ghét! Trả mama cho con!