Ách… Cậu muốn đi nhờ xe, nhưng không định trực tiếp quay về…
Cước bộ Phương Phi dừng một chút, không biết bản thân nên lăn qua chờ người trên xe mở cửa sau đó khước từ hảo ý của người đó.
Cửa xe mở, một vị tráng sĩ mặc bộ vest màu đen kính râm đen bước tới lạnh lùng phun một câu với cậu, “Phương tiên sinh, ông chủ của chúng tôi cho mời.”
Tình cảnh này, thấy thế nào cũng giống như xã hội đen bắt cóc a! Nếu cậu không đồng ý, phỏng chừng sẽ bị vị tráng sĩ này trực tiếp trói tới trói lui ném qua hòm xe phía sau.
“Có thể hỏi… ông chủ mấy người là?” Phương Phi hỏi rất rất cẩn thận, không phải cậu nhát gan, mà là… Hai trăm ngàn vừa mới vào tay chưa kịp xài gì đâu, anh trai thậm chí còn chưa biết, cháu còn chưa gặp mặt… Nè nè nè… Cậu không thể cứ vậy mà chết không minh bạch a!
Tráng sĩ cúi đầu nhìn hắn, giọng nói vẫn lạnh như trước, “Cậu đi sẽ biết…”
“Nhưng… nhưng tôi có lớp…” Không biết có thể giãy dụa hay không…
“Xin Phương tiên sinh đừng để thuộc hạ khó xử…” Ngụ ý là cái gì? Là cái gì?
Phương Phi ủy ủy khuất khuất dưới ánh nhìn soi mói bước lên xe, Phật tổ Thượng đế Quan Âm Bồ Tát Chúa trời ơi, cậu thề cậu sẽ không bao giờ… tùy tiện oán thầm người khác trên đường nữa…
Phát tin nhắn bảo Khương Viêm Bân điểm danh dùm, (lúc này vẫn còn nhớ, bó tay…) rồi bắt đầu bất an không yên trên xe lăn qua lộn lại.
Tráng sĩ lạnh lùng liếc cậu vài lần, Phương Phi bật người ngồi nghiêm chỉnh, “A ha ha… Chúng ta định đi đâu? Ông chủ các anh là ai? Ông ta tìm tôi có chuyện gì? Tôi nhớ tôi chưa trêu chọc người nào… A…”
Tráng sĩ ngay cả nói cũng không đáp, Phương Phi trong lòng càng căng thẳng thêm, ông chủ hắn —— không phải là fan siêu cấp của Giang Tĩnh Viễn chứ? Bắt mình diệt khẩu hả?
Thế… cậu bây giờ thẳng thắn cậu chỉ là lấy tiền làm việc không biết còn kịp không?
Ô tô trên đường chạy thật lâu, lâu đến độ Phương Phi đồng học mồ hôi lạnh đầy mình, tráng sĩ rốt cuộc mở cái miệng cao quý, “Tới rồi.”
Xe cũng theo tiếng ngừng lại, Phương Phi từ cửa sổ nhìn ra bên ngoài, bọn họ đang ở trong một căn nhà thật lớn, hên quá hên quá, không phải là tầng ngầm đen thui gì gì đó.
Tráng sĩ ghé người qua mở cửa xe, Phương Phi xuống xe lại bắt đầu chảy mồ hôi, phương vi vài dặm liền nhìn thấy trạch viện cực rộng, so với tầng hầm còn NB a! (NB: kinh dị/awesome)
Phanh thây ở nơi này cũng không ai biết:::>_
Chương 10: Mất Ngủ
Sợ bóng sợ gió một hồi, Phương Phi ăn một bữa lớn an ủi, trưa về ký túc xá chơi game một chút, rồi đi nhà trẻ đón Cẩu Đản.
Ngỡ sẽ phải chứng kiến thần tình ủy khuất của Giang Cẩu Đản, nhưng không ngờ, Cẩu Đản nhà cậu ngay cả mama nó cũng chẳng thèm ngó, chuyên tâm thổi phù phù lên khuôn mặt nhỏ nhắn của Ngô Vũ Thụy đối diện.
Vừa phù phù vừa lẩm bẩm, “Đau đau bay đi… Bay đi ~…”
“Chuyện gì vậy?” Phương Phi hỏi một cô giáo bên cạnh thần tình đầy hưng phấn, cô giáo lúc này mới chú ý tới cậu, vội vàng thu hồi biểu tình trên mặt, “Tụi nhỏ, ha ha…”
Phương Phi hắc tuyến, dứt khoát tiến lên hỏi hai đứa nhỏ kia, “Giang Thuần làm sao vậy?”
“Mẹ…” Giang Cẩu Đản liếc cậu một cái, còn vương vấn dấu vết vừa khóc, cúi đầu tiếp tục phù phù.
Trán Ngô Vũ Thụy xanh u một cục, nhưng cười rất đắc ý, “Hai tên đần kia dám khi dễ Cẩu Đản, hừ hừ, bị con dọa chạy mất! Cẩu Đản chỉ có thể để con khi dễ!” Nói xong, lại muah một cái lên cái miệng be bé của Cẩu Đản.
Phương Phi càng hắc tuyến, đây là loại trẻ con gì đây…
Bất quả Cẩu Đản nhà bọn họ cũng quá dễ mua chuộc đi, cái đứa mỗi ngày khi dễ cướp mất lần đầu của nó, ngay tức khắc lại trở thành người tốt.
Được rồi, đứa nhỏ thuần khiết không mang thù.
Ôm Giang Cẩu Đản tràn đầy lưu luyến với Ngô Vũ Thụy trở về, Giang Tĩnh Viễn vẫn chưa quay về, ba ngày rồi… Phương Phi thở dài thật sâu, tắm cho Cẩu Đản dỗ nó ngủ, bản thân lại ngủ không được.
Phương Phi kỳ thật chính là loại người không tim không phổi qua ngày nào hay ngày ấy, năm mười mấy tuổi lần đầu tiên mộng xuân, sau khi phát hiện đối tượng không ngờ là một trong đám bạn thân của mình cũng sợ hãi một trận, nhưng rất nhanh thì nghĩ thông suốt.
Thích con trai thì thích con trai, có cái gì không được, cũng chả phải giết người phóng hỏa gì, chẳng qua là độc thân cả đời thôi.
Tuy suy nghĩ như vậy, nhưng Phương Phi cậu vẫn luôn e ngại không dám tìm một người đàn ông đàm chuyện một phen, trước khi gặp phải Giang Tĩnh Viễn, Phương Phi còn là một chàng xử nam ngây thơ thuần khiết.
Phương Phi xem như một hội viên bên ngoài hiệp hội, lần đầu tiên trông thấy Giang Tĩnh Viễn là qua một quảng cáo sản phẩm bảo vệ da dành cho nam giới, quảng cáo kia khêu gợi vũ động, bên cạnh là tiếng nói gợi cảm, “Chạm vào, nhiệt độ cơ thể của anh, hương vị của em…” Cuối cùng bóng quang điện chợt lóe, anh ta đối màn ảnh nhẹ giọng nỉ non, “Muốn anh sao? Vậy hãy lựa chọn anh…”
Ánh mắt ấy, câu nói ấy, ngay tức khắc giết chết Phương Phi nhà chúng ta rồi:Cậu bơ phờ hai tháng gặm bánh mi ăn dưa muối tiết kiệm tiền để mua một bộ bảo hộ làn da quý muốn chết hơn nữa bản thân căn bản không thể nào dùng…
Từ khi đó liền không tự giác bắt đầu để ý tới tin tức của