àn đầy lửa nóng của anh nhìn chằm chằm, cả người cô cũng mềm nhũn đi rồi.
Không khí trong không gian nhỏ hẹp càng ngày càng mập mờ. Tống Mộ Thanh giống như bị đầu độc, chủ động giơ tay lên vòng trên cổ Lận Khiêm, tỉ mỉ gặm cằm anh.
Đây chính là khích lệ lớn lao đối với Lận Khiêm. Lúc này lập tức quên đi thời gian địa điểm, động tác vội vàng đẩy chiếc váy đến đầu gối của cô lên, cảm thấy có chút khó khăn, tay vòng ra sau kéo khóa xuống, một nhát kéo tuột xuống đến đầu gối.
Phía dưới lạnh lẽo khiến lý trí của Tống Mộ Thanh trở về được hai phần, thở hổn hển đè tay Lận Khiêm lại: “Trước… Đi vào.” Nhưng hiện tại trong đầu Lận Khiêm đều là tiếng van gong ong, nào nghe rõ được cô nói cái gì. Tay chân luống cuống cởi cúc quần ra, tách đôi chân tuyết trắn của cô, chống đỡ ở nơi ướt át đó, phát ra tiếng thở thỏa mãn.
Trên trán anh thấm ra mồ hôi lớn chừng hạt đậu, nổi gân xanh, nhẫn nại không lập tức vọt vào. Nhưng cô gái nhỏ ngồi trên ghế cuộn phía dưới lại không biết anh đang kìm nén, còn không biết sống chết giãy giụa. Mỗi khi da thịt trắng mịn cọ sát vào dục vọng, lý trí liền cách xa anh một phần. Ngón tay thô dài giống như bị cái gì dẫn dắt, không tự chủ thăm dò hoa tâm, tỉ mỉ xay nghiền. Cảm thấy chất lỏng trơn ướt chảy ra, anh hạ người xuống, dục vọng như sắt thép tiến vào một phần.
Tống Mộ Thanh cắn chặt môi, mắt nửa mở, cả khuôn mặt cũng không giấu được vẻ mê người lan rộng. Bị hai đầu ngón tay bóp trên quai hàm một cái, phun ra tiếng rên rỉ đứt quãng.
“Ừ… Lận Khiêm, anh… Đi vào trước…”
Anh đang cúi đầu trằn trọc triền miên môi cô, nghe một màn rung động như vậy, lập tức tiến mạnh vào trong cô, hận mỗi lần không thể đụng vào nơi sâu nhất của Tống Mộ Thanh.
“Đi vào.” Lồng ngực anh rung rung mấy cái, hài hước nói.
Tống Mộ Thanh vừa thẹn thùng vừa than: “Trước anh để cho em đi vào nhà đã, đi mà… Anh… A!!!”
Cũng may xe của anh đủ nặng, nếu không người tinh mắt vừa nhìn cũng biết cảnh tượng bên trong này như thế nào.
Sau đó, Lận Khiêm ôm Tống Mộ Thanh trong ngực, chỉnh lại trang phục cho cô, thấy cô mắt môi sưng đỏ nhìn chằm chằm anh, ngay lập tức trong lòng được lấp đầy. Nghĩ đến bộ dáng vừa rồi khi cô chịu đựng không kêu thành tiếng, bụng dưới lại căng thẳng. Tống Mộ Thanh cảm thấy vật kia lại chọc lên người cô, không khỏi có chút co rúm lại.
Lận Khiêm bật cười. Anh có hai ngày, đủ để ăn thấu cô cả trong lẫn ngoài, không vội làm ở nơi này.
“Được rồi, đừng nóng giận, coi như là anh không đúng, em muốn trừng phạt như thế nào đều được. Chạy việt dã mười km, hay là huấn luyện sức nặng?” Anh ăn uống no đủ, trong lòng mềm nhũn liền dịu dàng dỗ cô.
Tống Mộ Thanh tức giận lườm anh: “Cái gì mà coi như là anh không đúng? Vốn dĩ chính là anh không đúng! Còn nữa, anh cho rằng làm huấn luyện gì? Anh cho rằng em không biết những thứ đó đối với anh cũng chỉ như là một đĩa thức ăn? Nghĩ cứ như vậy mà lừa dối vượt qua kiểm tra, không có cửa đâu.” Cô nghĩ tới lại tức, đấm mấy quyền lên bả vai anh. “Anh nhìn xem xe của anh chói mắt như thế này, nếu như có người bắt gặp thì còn mặt mũi gì nữa?”
Không chỉ là cô không có mặt mũi, chỉ sợ bị người có lòng nói đến vấn đề tác phong của anh. Không bao lâu trước lần trao quân hàm cho quan quân không có tên anh, như vậy mới khiến cho người cả ngày theo dõi bắt lỗi anh buông lỏng một chút. Nếu mà làm ra chuyện này nữa, nói nhỏ thì quân nhân cũng là người bình thường, có cuộc sống riêng. Nhưng nói lớn thì chính là hành động không phép tắc,tác phong không chuẩn, bôi nhọ quân nhân.
Lận Khiêm đứng thẳng người lên mặc cho cô hả giận, mắt cũng không thèm nháy: “Dạ, lãnh đạo phê bình rất đúng. Là lỗi của tôi, về sau nhất định sẽ sửa chữa!”
“Anh đừng cho là nói đôi câu lấy lòng là không có việc gì rồi nhé.” Giọng của Tống Mộ Thanh mềm xuống.
Anh đã cúi đầu chủ động nhận lỗi giống như học sinh tiểu học, cô sao có thể cứ níu chặt không để cho anh xuống đài được chứ?nhuandongd.i.e.n.d.a.n.l.e.q.u.y.d.o.n Đàn ông trưởng thành co được giãn được, cô gái nhỏ cũng phải biết tiến biết lui.
Anh ôm cô vào phòng. Tống Mộ Thanh giùng giằng muốn xuống đất, ban đầu anh không chịu, sau lại xoay người đặt cô xuống. Nhưng Tống Mộ Thanh vừa đặt chân xuống đất, mất chân đỡ là anh thiếu chút nữa ngã xụi lơ xuống đất.
“Hay là anh ôm em lên.” Lận Khiêm bật cười. Bị cô trừng, lập tức thu lại nụ cười. Nhưng nhìn lên ngực của anh, Tống Mộ Thanh vẫn cảm thấy nơi đó có chấn động nhè nhẹ.
Cô trợn mắt nhìn anh vài lần mà anh còn không biết thu lại, cùi chỏ vung lên, thẹn quá thành giận chọc vào bụng anh.
Quấn ở trong chăn, hai người dựa đầu vào nhau nói chuyện.
“Có phải lần trở về doanh trại này anh đi Tây Tạng đúng không?” Tống Mộ Thanh nằm bên tai anh, giọng nói buồn bực hỏi.
Lận Khiêm “Ừ” một tiếng, ngón tay lần trên người cô. Trắng trợn trên lưng, giống như đang chơi trò chơi miêu tả từng đoạn từng đoạn hình dáng xương cột sống vậy.
“Có thể bị nguy hiểm hay không? Em nghe người ta nói chỗ bên ấy rất loạn.” Cô chống người ngẩng đầu lên, mắt nhìn xuống mắt của anh.
“Không biết.” Ôm bả vai của cô, đặt