Nghe nói anh yêu em
Tác giả: Thuấn Gian Khuynh Thành
Thể loại: Truyện dài tập
Lượt xem: 328391
Bình chọn: 7.5.00/10/839 lượt.
Cô đưa tay cởi nốt chiếc giày còn lại ném sang một bên, nghiêng người nhảy lò cò bằng một chân còn lại không bị thương, hai tay bám lấy thành cầu thang, mồm cắn giữ quai chiếc túi của Doanh Doanh, dò dẫm từng bước xuống dưới.Nhưng mới lết đi được ba tầng thì người cô đã đầm đìa mồ hôi, đây là kết quả đáng buồn của việc lúc thường không chịu rèn luyện, mặc dù phía sau không có khói và lửa nữa nhưng làm thế nào để xuống được bên dưới giờ đây đã trở thành một vấn đề không nhỏ.Cô đưa tay gạt mồ hôi trên trán, mắt nhìn xuống bậc thềm đá ở phía dưới mà thấy như có muôn ngàn ngôi sao ở đó, chân cô bước hụt mấy lần, vì sợ sẽ trượt ngã nên cô đành thở dài ngồi xuống.____ (82)Cô nghĩ xem có việc gì mà mình chưa hoàn thành, và nghĩ xem còn có điều gì chưa kịp dặn dò.Thật ra cô vẫn rất tin tưởng sẽ có nhân viên chữa cháy tới, việc chuẩn bị sẵn di chúc xem ra rất buồn cười. Nếu không dùng cách giống như những người khác thì chỉ còn cách lấy sách ra đọc, và ngồi chờ cho tới khi được nhân viên phòng chữa cháy tới cứu giúp.Đọc gì bây giờ ? Luật thuế ? Luật hợp đồng ? Hay Luật lao động ? Cô giở mấy trang nhưng rồi lại quyết định mở điều khoản hợp nhất mà Trung Thiên gửi đến để nghiên cứu thật tỉ mỉ.Khi Trịnh Hy Tắc tới thì thấy cô đang chăm chú đọc bản báo cáo khả thi nhất của Trung Thiên. Cô đang ngậm cán bút chì chau mày suy nghĩ. Ba mươi mốt tuổi nhưng trong dáng vẻ ấy, trông cô chẳng khác gì một cô học trò vừa mới tốt nghiệp, thời gian năm năm hầu như chẳng để lại dấu vết gì trên khuôn mặt cô, trong giờ phút nguy hiểm và khẩn cấp như vậy mà vẫn chuyện tâm nghiên cứu hồ sơ có lẽ chỉ có cô là duy nhất.“ Lương Duyệt !” Nhìn thấy cô không hề hấn gì, anh thở phào một hơi.Lương Duyệt ngẩng đầu, ngạc nhiên khi thấy anh xuất hiện, cô hỏi : “ Sao anh lại chưa tới Trung Thiên?”“ Trợ lý của em gọi điện cho anh, nói rằng có hoả hoạn ở bên cạnh Nghiêm Quy. Bọn họ đều đã chạy xuống mặt đất, tìm mãi mà không thấy em đâu, họ sợ là em vẫn còn mắc kẹt ở bên trên nên vội gọi điện cho anh.” Anh trả lời.Cô nghĩ một lát rồi hỏi : “ Sao anh không gọi điện để xác định xem đã, máy của em vẫn mở, thật ra anh không cần phải tới, chẳng phải bây giờ em vẫn rất tốt…”Cô chưa nói hết thì thấy anh nhìn cô với một ánh mắt nghiêm nghị chưa từng có nên cô vội thôi không nói nữa.Cũng chỉ là bệnh nghề nghiệp mà thôi, có cần phải nhìn cô như thế không ? Khi Lương Duyệt bị Trịnh Hy Tắc bế bổng lên, cô đã nghĩ thầm như vậy.Hơi thở nặng nhọc của Trịnh Hy Tắc phả vào đầu cô, chiếc áo com lê mặt buổi sáng cũng không còn thấy đâu nữa, chiếc cà vạt thì xộc xệch và trễ hẳn xuống một bên áo. Lương Duyệt sợ bị rơi xuống nên vòng tay ôm chặt lấy cổ anh, cố gắng giữ thẳng người.Trước đây cô đã không phát hiện ra cơ thể anh cũng rất cường tráng, anh đã chạy suốt mười tầng lầu cố không làm ngã cô xuống đất. Nhìn thấy ở phía ngoài toà nhà có rất nhiều người đi bộ đang vây quanh, Lương Duyệt vội bảo anh đặt cô xuống, nhưng Hy Tắc đã không làm theo, anh ra khỏi cánh cửa kính xoay rồi đi thẳng tới chỗ chiếc xe của mình.Lương Duyệt nhìn thấy Doanh Doanh trong đám đông những khuôn mặt lo lắng, cô đập vào vai Trịnh Hy Tắc, ý bảo anh dừng lại, cô nói : “Anh chờ một chút để em đưa túi cho Doanh Doanh” Hy Tắc chau mày không hiểu trước việc làm trong lúc nguy cấp vẫn nhớ đến túi của người khác của cô, nhưng đôi chân đầy sức lực của anh thì lập tức dừng lại. Doanh Doanh vội chạy tới, đồng thời còn có một người khác nữa cũng vội nhào tới.____ (83)Người ấy mặc bộ com lê màu thẫm, mái tóc rối tung chứng tỏ rất căng thẳng và lo lắng. Anh đã không biết được chuyện Lương Duyệt đã rời khỏi toà nhà 18 tầng khói đen cuồn cuộn, nên đang định xông vào toà nhà từ cửa an toàn.“ Chung Lỗi !” Cô gọi to tên của con người đang trong vẻ thất thần ấy.Nghe tiếng gọi anh quay đầu lại, ánh mắt dừng lại trên thân hình người phụ nữ đang nằm trong lòng của Trịnh Hy Tắc, nhưng toàn thân vẫn chưa phản ứng kịp gì nên vẫn tiếp tục lao về phía cửa.Từng bước, từng bước, những bước chân nặng nhọc và buồn bã. Hơi thở cũng rất nhẹ, dường như nặng hơn một chút thì sẽ khiến cho cảnh tượng trước mắt tan biến như trong mơ, anh hoảng hốt đứng trước mặt cô từ tốn hỏi : “ Em không sao chứ ?”Đây là lần đầu tiên sau chín năm quen biết Lương Duyệt nhìn thấy quầng mắt anh đỏ lên, con người không bao giờ chấp nhận thất bại ấy chưa bao giờ tỏ ra lo sợ như vậy, thậm chí giọng nói cũng trở nên khản đặc.Cô cố kìm giữ những giọt nước mắt nóng hổi, đáp bằng giọng run run : “ Không sao, em không sao cả.” Nụ cười bừng sáng trong giây lát trên khuôn mặt gầy guộc của anh, anh nói : “ Không sao là tốt rồi, mục tiêu của chúng ta là ….”“Ngày ngày khoe răng.” Cô nghẹn ngào đáp.Đó là câu nói của riêng hai người dùng để động viên, an ủi nhau, làm cho nhau vui trong những ngày khó khăn, đó là mục tiêu mà cả hai từng cùng phấn đấu. Trịnh Hy Tắc trở thành người ngoài cuộc, cô độc, trơ mắt nhìn cảnh tượng làm đau trái tim mình.Chung Lỗi không muốn kìm chế tình cảm của mình nữa, anh ôm chầm cô vào lòng, ghì chặt lấy người phụ nữ mà vừa mới đây thôi