ủ thường châm lửa cho Hứa Tuyển, động tác cũng coi như thành thạo. Khi ngọn lửa bùng cháy, không đợi cô đưa về phía anh, Quý Bạch đã ngậm điếu thuốc, cúi đầu tiến lại gần Hứa Hủ.Hành lang tối om, yên tĩnh vô cùng, thân hình cao lớn của Quý Bạch như cái cây thẳng tắp đứng trước mặt Hứa Hủ. Ánh lửa vàng chiếu vào gương mặt nghiêng của anh, khiến đường nét mông lung sâu thẳm. Hứa Hủ bất giác ngây người.Từ trước đến nay, Hứa Hủ luôn chấm điểm dung mạo của Quý Bạch ở trên mức trung bình. Trong mắt cô, gương mặt anh và gương mặt của người đàn ông trung niên là Lão Ngô không có gì khác biệt.Vào giây phút này, có lẽ do ánh sáng lúc sáng lúc tối giao thoa, cũng có lẽ do tinh thần của cô lúc nửa đêm không mấy tỉnh táo, khi anh cúi đầu kề sát, cô cảm thấy khuôn mặt anh tuấn tú đến mức rung động lòng người chưa từng thấy.Quý Bạch đứng thẳng người, hít sâu một hơi thuốc, Sau đó, anh nhìn cô: “Em hãy đi ngủ một lúc đi.”Hứa Hủ cúi thấp đầu, miệng nói không cần. Cô hít sâu một hơi để bình ổn trái tim đang đập thình thịch trong lồng ngực. Cô niệm thầm trong lòng: ‘Thực sắc tính dã, thực sắc tính dã.’ (*)(*) “Thực sắc tính dã” là câu nói của Khổng Tử: Thực (ăn uống) và Sắc (chuyện nam nữ) là bản tính của con người.Hai người lại đứng một lúc, Quý Bạch tắt điếu thuốc: “Đi thôi, chúng ta quay về nói chuyện với Diệp Tiếu.”***Phòng thẩm vấn vừa sáng vừa yên tĩnh, Diệp Tiếu không còn duy trì tư thế ngồi cứng đờ như ban nãy, chị ta nằm bò xuống bàn, vùi đầu vào cánh tay, nước mắt ướt một bên tay áo. Nghe tiếng động ở cửa, tim chị ta như bị bóp nghẹt, chị ta ngẩng đầu nhìn Quý Bạch và Hứa Hủ.Quý Bạch đanh mặt, biểu cảm vô cùng nghiêm nghị. Bởi vì ánh sáng trong phòng hơi lạnh lẽo nên gương mặt anh tỏa ra vẻ uy nghiêm đáng sợ. Diệp Tiếu liếc anh, trong lòng run rẩy, chị ta lập tức cúi đầu.Hứa Hủ tuy không có kinh nghiệm thẩm vấn nghi phạm nhưng cô đại khái có thể đoán ra, tố chất tâm lý của Diệp Tiếu tương đối yếu, hiện tại chị ta chỉ là cố sống cố chết chống đỡ. Quý Bạch muốn gia tăng áp lực, để công phá phòng tuyến tâm lý của Diệp Tiếu.Tiếp theo, thủ pháp thẩm vấn của Quý Bạch ác chiến ngoài sức tưởng tượng của Hứa Hủ.Quý Bạch ném túi vật chứng đựng điện thoại di động của Trương Sĩ Ung lên bàn, cất giọng lạnh lùng: “Sim điện thoại liên lạc của Diệp Tử Tịch và Trương Sĩ Ung có cài mật mã, chị biết mật mã đó.”Sắc mặt Diệp Tiếu vẫn vô cảm.Quý Bạch không đợi chị ta mở miệng, nói tiếp: “Tính cách của Trương Sĩ Ung tương đối mạnh mẽ, tình nhân của anh ta sẽ cài đặt mật mã như thế nào? Mấy chữ số cuối điện thoại di động của anh ta? Ngày sinh của anh ta? Một nhóm chữ số mà anh ta ưa thích?” Diệp Tiếu hơi biến sắc mặt, Quý Bạch gật đầu: “Xem ra là nhóm chữ số anh ta ưa thích.”Thần sắc Diệp Tiếu tái nhợt, nhưng Quý Bạch vẫn không tha cho chị ta: “Chị nhắn tin dụ Trương Sĩ Ung đến hiện trường gây án nhằm mục đích gì? Để anh ta nhìn thấy thi thể của tình nhân? Hay là khiến anh ta cũng không tránh khỏi diện bị tình nghi?” Quan sát vẻ mặt Diệp Tiếu, Quý Bạch đưa ra kết luận: “Có lẽ vì cả hai mục đích.”Sắc mặt Diệp Tiếu ngày càng khó coi, mười đầu ngón tay của chị ta đan chặt vào nhau. Quý Bạch nhìn chị ta chằm chằm: “Nhất thời kích động gửi tin nhắn xong mới phát hiện máy di động là vấn đề nan giải. Phải làm thế nào? Để ở đó? Cảnh sát sẽ điều tra ra chị có mặt ở hiện trường. Mang về nhà? Chị lại không dám. Cuối cùng với tâm lý ăn may, chị ném nó đi. Núi Lâm An rộng lớn như vậy, ném nó vào một góc nào đó, cảnh sát chưa chắc đã tìm ra.”Viền mắt Diệp Tiếu đỏ hoe, chị ta ngẩng đầu nhìn Quý Bạch: “Anh nói gì, tôi nghe không hiểu.”Giọng nói Quý Bạch càng lạnh hơn: “Không hiểu? Tất nhiên, chị cũng biết đường xóa sạch dấu vân tay trên điện thoại di động. Cho dù bị chúng tôi tìm thấy, cũng chẳng thể chứng minh điều gì.”Diệp Tiếu vẫn lặng thinh. Ai ngờ Quý Bạch lập tức chuyển đề tài: “Lúc chị lấy máy di động từ tay nạn nhân, chị có bị dính vết máu không?”Diệp Tiếu chấn động, một nỗi kinh hãi bao trùm toàn thân. Quý Bạch nhìn chằm chằm vào gương mặt trắng bệch của chị ta, tiếp tục lên tiếng: “Vết thương chí mạng của Diệp Tử Tịch là ở ngực, nhưng không lập tức dẫn đến tử vong. Theo phản xạ có điều kiện, Diệp Tử Tịch nhất định dùng tay ôm ngực để cầm máu. Sau đó, chị ta cầm điện thoại nhắn tin cầu cứu, máy di động chắc chắn sẽ bị dính máu. Lúc chị lái xe trở về, vô lăng có bị dính máu không? Tất nhiên, chị sẽ phát hiện ra vết máu và lau chùi sạch sẽ. Nhưng với kỹ thuật giám định của cảnh sát, trong vòng một tiếng đồng hồ có thể phát hiện vết máu còn sót lại. Diệp Tiếu, chị muốn đợi kết quả giám định mới chịu nói thật hay mở miệng ngay bây giờ?”Cả người Diệp Tiếu hóa đá, sắc mặt như tro tàn. Gương mặt xinh đẹp của chị ta trắng bệch đờ đẫn chẳng khác nào tượng đá. Trầm mặc một lúc, chị ta giơ hai tay ôm mặt, từng giọt nước mắt rơi lã chã.Quý Bạch không tiếp tục ép Diệp Tiếu, anh mở cửa đi ra ngoài, cho chị ta thời gian suy nghĩ.Lúc này, Hứa Hủ mới bừng tỉnh từ thế tấn công dễ như trở bàn tay của Quý Bạch. Cô lập tức đứng dậy đi theo anh, bên ngoài tụ tập rất đ