Nếu ốc sên có tình yêu

Nếu ốc sên có tình yêu

Tác giả: Đinh Mặc

Thể loại: Truyện dài tập

Lượt xem: 3210853

Bình chọn: 7.00/10/1085 lượt.

ơi đó cũng là khu vực chiến loạn. Tôi nghĩ, người nhà cậu sẽ không đồng ý để cậu đi.”Quý Bạch không lên tiếng.Anh đến tìm Cục trưởng, thật ra không hoàn toàn vì Hứa Hủ. Đúng như Cục trưởng nói, năng lực điều tra truy bắt tội phạm của anh thuộc hạng hàng đầu cả nước, anh rất thích hợp tham gia hành động lần này. Hơn nữa, ‘anh Lỗ’ trốn thoát ngay trong cuộc vây bắt do anh phụ trách. Cũng giống như đa số cảnh sát hình sự có khí phách khác, Quý Bạch muốn chính tay bắt ả quy án.Nhưng thái độ của Cục trưởng rất kiên quyết, có lẽ sự việc này đã truyền về Bắc Kinh, rất khó thay đổi.***Buổi tối, Quý Bạch tiễn Hứa Hủ đến khu chung cư nhà cô, Hứa Hủ mỉm cười: “Tạm biệt.”Hứa Hủ vừa quay người, Quý Bạch liền kéo tay cô, ngẩng đầu dõi mắt về phía cầu thang: “Anh còn chưa đi tham quan nhà em lần nào.”Quý Bạch tất nhiên không phải vì mục đích tham quan, bởi anh có thể đoán ra nhà bạn gái rất sạch sẽ và dễ chịu. Sau khi lượn một vòng gọi là lấy lệ, Quý Bạch liền kéo Hứa Hủ ngồi xuống ghế sofa.Sau đó, anh bế cô ngồi lên đùi anh và bắt đầu hôn say đắm.Vụ đi Miến Điện, Quý Bạch không quá để tâm. Cảnh sát hình sự vì vụ án đi công tác là chuyện bình thường, hơn nữa lần này Hứa Hủ chỉ làm công việc hậu cần, độ nguy hiểm không cao. Cả hai đều là người đặt công việc lên hàng đầu, tính cách dứt khoát, nên không có thái độ bịn rịn lưu luyến khi phải chia tay.Mặc dù vậy, sau khi hôn một lúc, nhìn gương mặt đỏ ửng của cô gái nhỏ ở trong lòng, ngửi mùi hương dìu dịu trên thân thể cô, Quý Bạch càng không muốn buông tay. Anh thì thầm vào tai cô: “Có muốn anh cùng đi Miến Điện không?”Hứa Hủ thẳng thắn đáp: “Sao cũng được.”Tuy câu trả lời phù hợp với tính cách của Hứa Hủ, cũng phù hợp với tình hình thực tế. Bởi nếu có đi, anh cũng không rảnh rỗi ở bên cạnh chăm sóc cô. Nhưng bắt gặp thái độ không một chút lưu luyến của Hứa Hủ, trong lòng Quý Bạch vẫn hơi thất vọng. Anh siết chặt cánh tay, dùng sức ôm cô vào lòng, đầu lưỡi càng xâm nhập sâu hơn. Bàn tay anh bắt đầu không an phận, lật áo sơ mi của cô, thò vào bên trong. Hứa Hủ đánh mạnh vào tay anh. Quý Bạch mặc kệ sự phản kháng của cô, bàn tay lớn kiên định nắm lấy hai đỉnh đồi mềm mại… Dần dần, hơi thở của Hứa Hủ trở nên gấp gáp, thân hình nhỏ bé run rẩy ở trong lòng Quý Bạch. Quý Bạch rời khỏi đôi môi cô, vừa hôn vừa ngậm một đường xuống cổ cô…Vài giây sau, một tiếng ‘cạch’ nhẹ từ cửa ra vào truyền tới.Thính giác của người cảnh sát hình sự cực kỳ nhạy bén, Quý Bạch nhanh chóng từ bộ ngực của Hứa Hủ ngẩng đầu. Hai người đưa mắt nhìn nhau.“Anh trai em.” Hứa Hủ đẩy người Quý Bạch, ngồi xuống ghế sofa. Cô luống cuống chỉnh đốn lại quần áo. Quý Bạch không hoảng hốt, anh điềm nhiên đặt một tay lên vai Hứa Hủ, mới cùng cô hướng mắt về phía cửa ra vào.Hứa Tuyển vừa vào nhà, liền nhìn thấy em gái và một người đàn ông ngồi nghiêm chỉnh ở ghế sofa. Người đàn ông có thân hình cao lớn, vẻ mặt thản nhiên, nở nụ cười nhàn nhạt. Em gái anh cũng rất bình tĩnh, chỉ có điều… gương mặt cô đỏ như quả cà chua chín, quần áo xộc xệch đến mức đó… Lẽ nào cô quên mất làn da cô vô cùng nhạy cảm, trên cổ còn mấy dấu hôn mờ mờ.Quý Bạch và Hứa Tuyển đã từng gặp nhau. Anh đứng dậy chào hỏi, sau đó ba người cùng ngồi xuống ghế sofa.Hứa Tuyển cất giọng khách sáo: “Đội trưởng Quý, em gái tôi may mắn được anh chiếu cố.”Quý Bạch nhìn Hứa Hủ, ngữ khí ôn hòa: “Đâu có. Về công hay tư, đều là việc tôi nên làm.”Hứa Tuyển cười cười, không hỏi thêm Quý Bạch câu gì. Anh đảo mắt qua chiếc đồng hồ treo tường rồi nhìn Hứa Hủ: “Hai người còn cần nói chuyện nữa không?”Đây là ý đuổi khéo khách. Hứa Tuyển là người có tâm tư vòng vèo, Quý Bạch và Hứa Hủ mới hẹn hò mấy ngày? Làm gì có chuyện, người đàn ông này tưởng rằng có thể đến nhà gặp phụ huynh nhanh như vậy? Hôm nay chỉ là tình cờ gặp mặt, anh là anh trai, đương nhiên phải tỏ ra nghiêm khắc, tạo một chút áp lực cho người em rể tương lai mới được.Hứa Hủ nhìn đồng hồ, đã mười giờ, đúng là hơi muộn. Cô nói: “Anh ba, không còn sớm nữa, để em tiễn anh về.”Quý Bạch gật đầu, đứng dậy cầm áo khoác. Nhưng anh không bước đi, mà nhìn Hứa Tuyển bằng ánh mắt ôn hòa, đồng thời mở miệng: “Tôi nói câu này có khả năng hơi đường đột, có điều anh là người anh trai Hứa Hủ kính trọng nhất, tôi cũng muốn bày tỏ thái độ để anh yên tâm. Tôi vô cùng coi trọng tình cảm với Hứa Hủ, có dự định kết hôn trong tương lai. Tôi biết tính cách của cô ấy đơn thuần, sau này tôi sẽ tận tâm tận lực chăm sóc cô ấy. Thời gian không còn sớm nữa, tôi xin cáo từ.”Sau khi Quý Bạch ra về, Hứa Tuyển liếc Hứa Hủ: “Anh ba? Vậy anh là anh thứ mấy?”Trong lòng Hứa Hủ vẫn còn vui mừng vì câu nói của Quý Bạch, cô chỉ mỉm cười không trả lời.Đến khi Hứa Tuyển tắm xong đi ra ngoài, anh vừa vặn bắt gặp Hứa Hủ đứng trước ghế sofa, đang rút chùm chìa khóa từ túi quần của anh.“Em làm gì vậy?” Hứa Tuyển chau mày.Hứa Hủ tháo chìa khóa của nhà cô rồi lại bỏ cả chùm vào túi quần.Hứa Tuyển hơi tức giận: “Chưa gì đã nghĩ cho bạn trai rồi.”Hứa Hủ thản nhiên đáp: “Ngộ nhỡ lần sau anh đến, chúng em đang làm tình thì sao? Anh có thấy ngượng không?” Hứa Tuy


Polaroid