cho đám trấn lột Phương Hồi một trận mới hả giận. Phương Hồi cũng biết chuyện này, chắc chắn là cô cho rằng không cần thiết phải làm như vậy, nhưng cô cũng không đi nói với Lí Hạ, cô cảm thấy như thế không ổn, tự nhiên lại như giữa họ có chuyện gì thật.Hai ngày sau, đám Lí Hạ đã túm được đám người đó thật. Bọn họ đã có sự chuẩn bị từ trước, chẳng nói chẳng rằng mà xách ngay quả khóa hình chữ U và dây xích rồi xông tới. Lúc đầu đối phương còn ngơ ngác, sau đó sực hiểu ra vấn đề, lập tức lao ngay vào cuộc chiến. Mặc dù bọn họ ít người, nhưng hầu hết là dân đã từng đánh nhau, đám Lí Hạ dù sao cũng là học sinh, đánh được một lúc thì có chiều hướng xuống sức. Đám người đó vốn cũng không muốn làm to chuyện, cũng đã chuẩn bị rút lui, nhưng đúng lúc này Phương Hồi lại dắt xe đi ra, Lí Hạ không muốn mất mặt trước cô, lại xông lên đập quả khóa vào một thằng. Bị đánh, thằng đó liền cáu tiết, thụi lại cho Lí Hạ một quả, ngón tay của hắn có đeo vòng chìa khóa, nghe nói đánh như thế, đối phương sẽ thấy rất đau. Nhưng hắn quên rằng trên đó còn có một con dao gấp rất nhọn, trong tích tắc đó, không hiểu thế nào mà con dao lại bật ra, đâm thẳng vào bụng Lí Hạ.Lúc đó tất cả mọi người đều sững sờ, cổng trường đang ồn ào đột nhiên im lặng như tờ, Lí Hạ gục xuống đất, co giật liên hồi, máu ngấm qua áo đồng phục, chỉ một lát đã lênh láng dưới đất. TẬP 1 – PHẦN 3: QUA LẠI (26)Đám bạn của Lí Hạ vội chạy đến đỡ cậu, gọi lớn tên cậu, có học sinh thì chạy vào trường gọi giáo viên. Lí Hạ nằm ở đó, vẻ uy phong trước đây cũng biến mất, cậu ôm bụng, mặt tái đi vì sợ, mếu máo vừa khóc, vừa nói: “Tớ không muốn chết, tớ không muốn chết, tớ không muốn chết…”Phương Hồi sợ tái người, giữa lúc luống cuống, cô nhìn thấy hình như Lí Hạ đưa tay về phía cô, bàn tay đó đỏ rực vì máu, khiến cô sợ quá vội lùi ra sau hai bước.Thầy cô trong trường đã chạy ra, họ vừa hoảng hốt liên hệ với xe cấp cứu và cảnh sát, vừa vội giải tán đám học sinh đang vây trước cổng trường, quát lớn: “Không được lang thang trong trường! Tất cả về nhà ngay!”.Học sinh dần dần giải tán, không biết ai đẩy Phương Hồi một cái: “Mau về thôi!”.Đầu óc Phương Hồi trống rỗng, cô thẫn thờ đáp một câu “Ừ”, rồi theo dòng người ra về.Hôm đó, sau khi về nhà, Phương Hồi bị sốt, cô xin nghỉ học ba ngày, đến khi đi học lại, thì Lí Hạ đã không còn nữa. Con dao nhọn đó đã đâm trúng gan cậu, nên mọi người chưa kịp đưa cậu đến bệnh viện thì cậu đã trút hơi thở cuối cùng.Một tuần sau, sau khi tan học, học sinh trong trường tự phát tổ chức lễ truy điệu. Vì Lí Hạ là người rất hào hiệp, nên có khá đông bạn bè đến viếng. Bạn bè Lí Hạ đều đeo một bông hoa trắng được gấp từ giấy viết, nhìn lên tấm ảnh tập thể treo cạnh bảng và sụt sịt khóc. Phương Hồi đứng bên cạnh, không ai nói với cô câu nào, gần như tất cả mọi người đều biết vì sao Lí Hạ lại chết, tuy nhiên gần như đều không biết giữa Phương Hồi và Lí Hạ có mối quan hệ như chúng tưởng tượng hay không. Chúng cho rằng, Phương Hồi cần phải chịu trách nhiệm trước cái chết của Lí Hạ.Ngày hôm sau đi học, tất cả mọi người đều tháo bông hoa trắng ra, Phương Hồi cũng tháo ra. Nhưng trong giờ giải lao, đám bạn của Lí Hạ lại bước đến trước mặt cô, cầm một bông hoa trắng và nói với cô rằng: “Cậu đeo vào đi”. Không ai nói chuyện với cô, cũng không có ai quan tâm đến cô, Phương Hồi lặng lẽ đón lấy và cài lên áo đồng phục của mình.Từ đó đến khi tốt nghiệp cấp hai, khi đi học, Phương Hồi đều đeo một bông hoa trắng.Kể xong những chuyện này, Phương Hồi như con búp bê bong bóng bị xì hơi, gục người xuống bàn khóc nức nở. Bóng cô run rẩy hiện trong đám nước màu đỏ đó, nhìn rất đau đớn.Tôi cảm thấy điều bi ai lớn của cuộc đời là trong lúc còn chưa nhận thức được đầy đủ về thế giới, vì một hành động ngây ngô mà thay đổi hoàn toàn số phận. Chuyện của Lí Hạ là một ví dụ điển hình. Giả vờ giang hồ nghĩa hiệp có nghĩa lí gì không? Khi bọn họ ngủ gật trong giờ học, đánh nhau sau giờ học, hơi một tí là gây gổ với người khác, thể hiện mình, họ có bao giờ nghĩ rằng sẽ đem lại cho cuộc đời của minh và cuộc đời người khác điều gì hay không?Không, cậu ta không thể. Chính vì thế con đường cậu ta chọn không thể khiến cậu ta quay đầu được nữa.Tôi thực sự thông cảm cho cảnh ngộ trớ trêu này và liên tục vỗ nhẹ xuống vai Phương Hồi, nói: “Không sao, mọi chuyện đã qua rồi mà”.Một lát sau, Phương Hồi thôi không khóc nữa, cô quệt nước mắt ở khóe mắt, nét mặt u ám, nói: “Anh có biết không, bạn thân của Lí Hạ, chính là cậu bạn thời để chỏm của Trần Tầm đã nhận ra em đó, cậu ấy tên là Đường Hải Băng”.Tôi nghĩ, thời gian quay ngược trở lại, Đường Hải Băng cũng kể cho Trần Tầm và đám bạn của cậu nghe câu chuyện này, tuy nhiên, chắc chắn là cậu ta cũng kể với giọng rất phẫn nộ, vừa kể vừa chửi, có khi còn thêm mắm thêm muối gì nữa. TẬP 1 – PHẦN 3: QUA LẠI (27)Thực tế cũng đúng là như vậy, trong lúc Trần Tầm chuẩn bị đuổi theo Phương Hồi, Đường Hải Băng liền kéo ngay cậu lại và quát: “Mặc kệ nó! Sao ông lại tìm loại con gái đó! Ông có biết nó là ai không?”.Cô bạn mặc chiếc áo len bó sát người và ra m